Được tạo bởi Blogger.

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2013


Chúc mừng năm mới Quý tỵ, bình an sức khỏe và thịnh vượng tới tất cả những tình yêu của bạn Beo.

Ga tàu điện, đúng 12h trưa và đúng giao thừa Việt.


Khu vực trung tâm thành phố Boston. Tuyết quá sáng làm lóa mắt,  buốt lên tận óc. 

Con đường nay em đi, người xưa ơi nói gì?
Một số tuyến phố ở Quincy, khu vực tập  trung đông người Việt và người da đen, dân phải đi  xơ tán vì không mở được cửa nhà và mất điện.
Chùa Việt và chùa Tàu nằm cả ở khu vực này. Lệnh từ thống đốc bang, 16h chiều nay xe mới được phép lưu thông. Buộc phải bỏ giấc mơ xuất hành đúng hướng sau giao thừa.

Đầy cam chịu, đầy nhẫn nại, xẻng trên tay, không phân biệt già trẻ giai gái, rầm rập một đội quân bới tuyết cứu xe, kinh hơn cứu net.
Tuyết trắng mịn màng, trời xanh thăm thẳm thiệt là loãng mạn, như Hạ Long trên phố với hàng ngàn đảo tuyết nho nhỏ mang hình dạng những chiếc xe.
Hình dung hơi ác, chứ bới cho đã rồi ra xe thằng khác nhỉ!
Nàng rất xinh và cởi dần dần...
Bỏ cuộc
Thay vì xẻng, cô chú này có cái máy xúc tuyết mini nhưng, bới nhanh bới khỏe rồi sau đó, tiến hay lùi ra sao thì chịu, chưa biết.


















Chú này trong tình cảnh y trang.

Bạn hãy thử làm món nộm hoa chuối để thay đổi khẩu vị cho gia đình mình.

Nguyên liệu:

Lạc: 100gr
1 cái hoa chuối, 1 cái tai heo, 2 quả khế chua, 2 quả dưa chuột, 1 quả ớt cay, rau thơm, rau bạc hà, gia vị, đường, giấm.


Cách làm:

Hoa chuối xắt lát mỏng. Ngâm chừng 15 phút thì rửa sạch, vẩy ráo nước. Tai heo trần qua nước sôi rồi xát muối, đem cạo rửa sạch. Đổ nước ngập, cho tai heo vào luộc chín. Vớt ra để nguội. Thái tai lợn thành từng miếng mỏng. Dưa chuột rửa sạch, xắt miếng. Rau thơm và rau bạc hà nhặt rửa sạch. Lạc rang chín, đem ủ kỹ chừng khoảng 2 phút cho lạc thật giòn. Bóc vỏ lạc rồi giã dập.

Hoa chuối, tai heo, dưa chuột, khế chua và rau thơm, bạc hà đem trộn đều trong một âu lớn. Nêm 2 muỗng cà phê đường, 3 muỗng cà phê giấm, chút muối. Tùy khẩu vị mà nêm nếm lại cho vừa miệng.

Bò hầm nấm rơm

Có thể bạn đã từng nấu món này nhiều lần. Nhưng hãy thử thêm tỏi, cần tây và lá Thuyme vào để tạo mùi thơm cho món bò hầm nấm rơm. Bạn sẽ thấy bất ngờ đấy!

Món này được ăn kèm với dưa chuột, một lần nấu chia làm 2 phần ăn 2 bữa. Cách làm đơn giản và thành phẩm hấp dẫn.



Nguyên liệu:

Thịt bò: 400gr
Nấm rớm: 200gr
1 củ hành tây, 2 quả cà chua, 4 muỗng cà phê dầu olive, cần tây hoặc cần tây Đà Lạt, một nhúm lá thyme (xạ hương) khô hoặc tươi.
1 bát con nước, 3 nhánh tỏi, muối, tiêu.

Cách làm:

Cà chua rửa sạch, thái nhỏ. Hành tây lột vỏ, thái miếng rộng 2,5cm. Nấm rơm gọt bỏ phần chân, bổ đôi. Cần tây rửa sạh, cắt khúc. Thịt bò rửa sạch, thái viên. Ướp thịt với tỏi bằm, muối, tiêu. Cho 2 thìa dầu olive vào nồi, cho cà chua vào xào, giảm lửa đun cho cà chua chín nhừ rồi dằm hoặc xay nhuyễn, lược bỏ vỏ.

Lấy một nồi khác cho 2 muỗng cà phê dầu còn lại vào, khi dầu sôi, đổ thịt vào xào lửa vừa đến khi cạn gần hết nước, tiếp tục đổ nước vào. Đun sôi, nêm nếm lại gia vị. Đậy nắp, đun nhỏ lửa hầm đến khi thịt mềm.

Khi thịt đã mềm, mở vung cho nấm vào đun khoảng 3 phút thì cho tiếp hành và cần tây, lá thyme vào đảo đều, đun thêm khoảng 2 phút là chín.

Canh khổ qua nấu tôm thịt

Cùng thưởng thức món canh khổ qua tôm thịt để cảm nhận được vị ngọt ngon đầy thú vị của món canh vốn quen thuộc mà lạ, lạ mà quen này, bạn nhé!



Nguyên liệu:

Nạc vai heo xay: 100gr
1 trái khổ qua (mướp đắng), 5 con tôm sú, nấm hương, mộc nhĩ (nấm mèo), hạt nêm, tiêu, rau ngò (mùi) xay, hành lá.

Cách làm:

Khổ qua rửa sạch, xắt khoanh 2cm, khoét bỏ ruột ngâm vào nước có pha muối. Đặt nồi nước sôi, cho khổ qua vào chần qua rồi vớt ra thả vào chậu nước lạnh. Nấm hương, nấm mèo ngâm nước nóng cho nở, rửa sạch, thái chỉ, xắt ngắn. Trộn đều thịt nạc heo xay với nấm và hạt nêm để 5 đến 10 phút cho thấm gia vị, nhồi vào khổ qua.

Tôm sú bẻ riêng đầu và mình tôm, luộc (hoặc hấp) chín tới cùng vài muỗng canh nước trong khoảng 5 phút với chút hạt nêm. Khi tôm chín vớt mình tôm ra, bóc bỏ vỏ, thái hạt lựu, đầu tôm tiếp tục đun nhỏ lửa. Vớt bỏ đầu tôm, thả mướp đắng vào đun tỏ lửa. Nêm lại gia vị. Tiếp tục thả tôm vào đun sôi lại, rắc ngò. Ăn nóng.
Theo Bếp gia đình

Những ngày cuối đông thường là lúc các bà nội trợ cảm thấy việc đi chợ mua đồ ăn trở nên khó khăn nhất. Lúc này, biển động nên ít người ra khơi, tôm cá thưa vắng. Thịt ăn hoài cũng ngán. May mà còn có phển, loại sản vật nước lợ rộ nhiều dịp cuối đông.

Con phển quê tôi cùng họ với các loại ốc, sìa, chem chép, nghêu, thường sống ở những bãi cát mé sông, đầm giao cắt với biển. Thịt mềm, trắng, ngọt nhẹ, ăn rất mát. Ngày nhỏ, tôi và bọn trẻ trong xóm thường chờ đến khoảng 3-4 giờ chiều, khi nước ngoài đầm bắt đầu rút thì đem xẻng đi đào phển. Công việc này khá dễ và nhẹ nhàng, cỡ 4 tuổi là có thể nhập bọn được. Cả đám ngồi cách nhau để khỏi nổ ra những cuộc chiến “xâm phạm lãnh thổ”.

Dưới lớp bùn đất cỡ một lóng tay là đã có phển. Chúng nằm san sát nhau nên nếu đúng mùa phển, chỉ cần chịu khó một lát là đã có đủ nguyên liệu để nấu nồi canh cho cả nhà chừng 5 miệng ăn. Những con phển mình căng tròn, mập ú cỡ ngón chân cái luôn khiến đám trẻ thòm thèm, phần vì ngon, phần vì là công sức hì hục đào bới cả buổi.

Phển đem về cạy lớp vỏ mỏng bên ngoài rồi rửa sạch qua nhiều lần nước, vì chúng giữ trên mình khá nhiều bùn đất. Nhiều người thường nhầm bùn với bọc dưỡng chất nhỏ có màu rêu phía đầu phển. Nếu bỏ đi phần nhỏ con con ấy, món phển sẽ mất rất nhiều vị đặc trưng và chất bổ.


Qua đôi tay của các bà mẹ xóm tôi, dường như phển là loại nguyên liệu dễ kết hợp với các loại rau quả để làm ra nhiều món ngon lành nhất. Này nhé, phển có thể để vậy hấp sả chấm muối tiêu, ăn cơm thì có phển xào, phển nấu canh, phển đổ chả trứng, rồi cháo phển... Chỉ riêng món canh thôi, phển đã có thể hòa quyện rất “ngọt” với đủ loại rau quả như mồng tơi, bồ ngót, muống, đọt bí, trái bầu...

Một trong những món ngon, lạ và bổ mà dễ khi chế biến với phển là đổ chả trứng. Trứng vịt hoặc gà đánh nhuyễn, cho thêm chút hành tiêu gia vị rồi trút phển vào đánh lên lần nữa. Xong xuôi, bà nội trợ chỉ cần bắc chảo dầu nóng rồi trút tô hỗn hợp trứng và phển vào, giống như chiên chả trứng thông thường. Lúc này, thành phẩm sẽ có chút khác biệt là nước phển tràn ra sóng sánh, ngọt, thơm rất dễ chịu. Thêm tô canh phển mồng tơi bốc khói bên cạnh sẽ làm mâm cơm ngày cuối đông trở nên hấp dẫn. Một điểm cộng nữa cho món phển là các chị em được dịp ăn thoải mái mà không sợ tăng cân hay nóng trong người.
Theo Trần Thị Duyên (ihay

Đã vào tháng chạp nhưng những cơn mưa lạnh vẫn cứ dồn dập. Con nước lớn khiến lượng tôm đất xuất hiện nhiều hơn quanh nhánh sông Đế Võng (Hội An, Quảng Nam). Người dân thôn Trà Quế lại í ới rủ nhau đi thả lưới bắt tôm đất.

Thả lưới bắt tôm vào ban đêm là cái thú của không riêng gì người dân Trà Quế mà cả với khách thập phương khi đến du lịch homestay ở vùng này. Màn đêm bắt đầu buông xuống, ánh đèn lập lòe đã chong chấp chới cả khúc sông Đế Võng, tiếng nói cười lao xao như hội hoa đăng. Độ vài giờ, người ta đã bắt được hàng chục giỏ tôm đất. Những con tôm đất lớn nhất chỉ bằng ngón tay út, còn nhảy lưng tưng, mang về làm món tôm hữu - món “đệ nhất tôm” của người dân Trà Quế - thì không có gì sánh bằng.

Khách phương xa đến phố cổ Hội An đúng dịp người làng rau Trà Quế tổ chức lễ hội Cầu bông (nhằm mồng 7 Tết Nguyên đán hằng năm) sẽ được xem tận mắt các thôn nữ trình diễn kỹ thuật chế biến món tôm hữu. Tôm đất còn sống mang về rửa sạch, bỏ râu, miệng, đuôi để ráo nước ướp với tiêu, mắm, bột ngọt. Sau khoảng 5 phút, xào tôm cho chín vàng. Tôm xào vừa chín tới không tẩm hương và màu nhưng vẫn có màu sắc tươi đỏ, vị ngọt đậm đà. Thịt heo ba chỉ chọn loại còn tươi nguyên mang luộc. Không luộc quá kỹ để mất đi độ giòn của thịt, sau đó cắt thành hình thỏi dài.


Một nguyên liệu khá quan trọng để làm nên món tôm hữu là các loại rau húng, ngò được hái từ vườn rau Trà Quế. Rau phải chọn thật cẩn thận vì với món tôm hữu rau để ăn sống trực tiếp chứ không qua nấu nướng. Khâu cuối cùng là gói tôm, thịt với rau. Hành hoa, chọn những cây dài và đều, cắt bỏ rễ, rửa sạch với nước rồi nhúng qua nước sôi cho tái. Phải vớt ra ngay nếu không hành sẽ nhũn và mất đi độ dai cần thiết khi dùng làm dây buộc. Người nội trợ khéo léo bẻ gập ngay chỗ khúc củ hành và lần lượt đặt thịt, đến tôm và rau húng, ngò vào trong lòng sợi hành lá. Sau đó quấn cọng hành (đã tái) quanh củ hành, thịt, tôm và rau húng, ngò. Đến vòng cuối mới khéo léo nhét lá hành vào giữa con tôm và miếng thịt để tạo điểm nhấn thẩm mỹ cho cuốn tôm.

Ai lần đầu thưởng thức món tôm hữu Trà Quế cũng không khỏi ngạc nhiên trước đĩa tôm khá đẹp mắt với con tôm bóng lưỡng màu vàng cam tươi rói, kẹp với lát thịt cùng vài cọng hành xanh nõn quấn quanh.

Cầm đũa gắp, cắn một nửa con tôm ngập sâu trong răng. Một vị ngọt ngào, mặn mà chảy tan nơi đầu lưỡi và cả hương thơm thoang thoảng của rau Trà Quế. Tất cả vẫn còn dư vị trong lòng thực khách dù đã cách xa làng Trà Quế, Hội An hàng ngàn cây số.

Khi còn là học sinh, mỗi khi tan trường, chúng tôi rất khoái lân la đến quán bánh chuối chiên của bà Cai. Lý do đơn giản là giá một cái bánh lúc đó vừa in số tiền mà mẹ cho ăn vặt.

Hình ảnh cái bếp lò đỏ rực với chảo dầu nóng vang lên âm thanh xèo xèo của những chiếc bánh chuối chiên vàng ruộm trở nên thân quen không biết tự bao giờ.

Cứ hễ tan trường là chúng tôi rủ rê nhau dừng chân bên những chiếc bàn cóc ở vệ đường để hít hà mùi thơm bánh chuối chiên nóng hôi hổi của bà Cai. Bánh chuối chiên được làm từ nguyên liệu chủ yếu là chuối mốc chín.


Chuối xắt mỏng theo chiều dọc, cùng với đó là khoai lang đỏ cắt sợi. Để bánh thêm béo ngậy, người ta còn cho thêm vài lát dừa tươi thái mỏng kiểu như thái mứt dừa. Bột mì trút ra thau, cho nước lọc vào khuấy đều.

Sau khi có hỗn hợp sền sệt, cho chuối, khoai lang và dừa vào trộn chung. Gắp lát chuối, vài lát khoai lang, vài lát dừa xếp gọn ghẽ trong một cái vá rồi từ từ thả vào chảo dầu đang sôi. Khi chín, tất cả sẽ kết dính thành một chiếc bánh chuối chiên hoàn hảo, vớt ra đặt lên cái vỉ cho ráo hết dầu là có thể dùng ngay.

Ăn bánh chuối chiên còn nóng mới ngon. Trong cái se lạnh của đất trời với những hạt mưa lất phất trên vỉa hè, cùng bạn bè ngồi bên quán cóc thưởng thức hương vị giòn thơm của chiếc bánh chuối, cảm giác rất thú vị.

Vị thơm của bơ tỏi quyện với vị ngọt tự nhiên của tôm sú sẽ mang đến bạn một món ăn hấp dẫn.


Nguyên liệu:

Tôm sú: 300gr
1 – 2 muỗng cà phê nước tương, 1 chút tương ớt hoặc vài lát ớt tươi, dầu mè (hoặc dầu ăn), 1 muỗng cà phê rượu trắng, 1 muỗng cà phê đường, 3 tép tỏi băm, 1 ít tiêu xay, hành lá.

Cách làm:

Tôm rửa sạch. Lột hay để vỏ tùy vào ý thích của mỗi người. Cho dầu ăn vào chảo, đun nóng, để lửa vừa, tỏi băm nhỏ cho vào chảo cùng bơ xào thơm. Hành lá rửa sạch, xắt nhỏ.

Cho tôm vào chảo đảo cho tôm săn lại thêm 1 muỗng cà phê bột nêm, chanh và 1 muỗng cà phê tiêu nêm nếm cho vừa ăn. Nêm vừa ăn, rắc hành lá, tắt bếp và thưởng thức với cơm nóng.

Sườn kho nấm

Sườn là nguyên liệu chế biến nhiều món như sườn ram, sườn kho, sườn chiên… Dù là món gì cũng thường ướp với nước mắm. Lần này, bạn hãy thử món sườn kho nấm và nước tương nhé!



Nguyên liệu:

Sườn non: 400-500gr
10 tai nấm đông cô khô, 1 củ gừng nhỏ, 1 khúc quế cỡ 4cm, 4 cái hoa hồi, hành lá. Nước tương lạt (light soy sauce), nước tương mặn (dark soy sauce), rượu nấu ăn (cooking wine) hoặc rượu gạo, bột nêm, đường.

Cách làm:

Sườn non chặt khúc cỡ 5 – 6cm, rửa sạch, luộc trong nước sôi 3 phút rồi vớt ra để ráo. Hòa một muỗng cà phê muối vào 1 tô nước ấm, ngâm nấm đông cô khô vào nước muối khoảng 15 phút, vớt ra, rửa lại với nước lạnh.

Gừng cắt lát, hành lá cắt nhỏ. Làm nóng chảo, cho dầu ăn vào, phi thơm hành, gừng, quế, hoa hồi. Cho sườn vào đảo đều. Cho 1 muỗng canh rượu nấu ăn, 2 muỗng canh nước tương lạt, 2 muỗng canh nước tương mặn, 1 muỗng canh đường, ½ muỗng café muối và nước ngập mặt thịt, đảo đều. Cho tiếp nấm đông cô vào.

Đun đến khi nước sệt. Trong lúc kho thỉnh thoảng đảo thịt và nấm để gia vị ngấm. Dùng nóng.

Tôm chiên trứng muối

Bé nhà bạn đang chán ăn? Hãy thử áo một lớp trứng muối màu sắc rực rỡ cùng vị bùi béo thơm ngon lên món tôm quen thuộc để kích thích vị giác của bé nhé!



Nguyên liệu:

Tôm sú: 400gr
3 cái trứng muối, hành tây, 2 tép tỏi, dầu ăn, muối, 1 trái ớt, đường, hạt nêm, bột chiên giòn

Cách làm:

Tôm rửa sạch, bỏ đầu, chẻ lưng bỏ phần chỉ đen. Ướp tôm với chút muối, 1 muỗng cà phê tiêu, 1 muỗng canh đường, 1 muỗng canh hạt nêm để khoảng 5 phút. Hành tây lột vỏ, xắt sợi. Ớt đỏ xắt lát, bằm nhuyễn.

Trứng luộc chín lấy lòng đỏ ra để riêng, nghiền nát. Nêm vào lòng đỏ chút đường, hạt nêm. Đun nóng chảo dầu. Lăn tôm qua bột chiên giòn rồi chiên vàng.

Bắc chảo nhỏ, rưới 2 muỗng canh dầu ăn, cho hành tây, ớt vào xào, cho tôm vừa chiên vừa đảo sơ rồi cho tiếp trứng muối vào, đảo đều tôm đến khi trứng muối quyện vào tôm. Gắp tôm ra đĩa, trang trí, thưởng thức.
Theo Bếp gia đình

Đầu tháng chạp, mỗi sáng thể dục đi ngang vài căn nhà mở cửa sớm, nghe mùi nồng nồng của củ kiệu bay ra, cái mùi không lẫn vào đâu được. Xung quanh rổ kiệu có vài ba người ngồi, trò chuyện râm ran. Họ đang làm công việc của những người “nôn” tết.

Ở Sài Gòn, hễ khi bắt gặp cảnh đó là những người xa quê như chúng tôi không khỏi muốn xáp vào... hóng chuyện, và nếu người ta đồng ý thì mình cũng phụ giúp một tay, lòng chỉ muốn mau cận tết về lại quê nhà.

Phụ nữ Sài Gòn, đúng giờ còn phải đến công sở, nên họ tranh thủ lúc tảng sáng, hay chiều muộn, lột vỏ cắt râu vài ba ký kiệu đem ướp, chuẩn bị tết dần dần. Còn ở quê, người nội trợ có nhiều thời gian cho việc bếp núc hơn, và tết cũng là dịp người thân khắp nơi về sum họp. Nếu kiệu chua, có nhà làm hai ba chục ký là thường.

Các bà các chị quê tôi thường bắt đầu mua củ kiệu khoảng mùng mười tháng chạp. Các chị nói đùa với nhau, làm kiệu không quá khó, không cần quá khéo, chỉ cần kiên nhẫn và... nhiều chuyện một chút là xong.


Đầu tiên, mua kiệu phải lựa tương đối đều củ, đẹp mắt. Kiệu đem về, trộn tro củi than trong một thau nước lạnh lớn, trút kiệu vào ngâm giáp cữ (24 tiếng đồng hồ). Sau đó, xả nước lạnh nhiều lần cho sạch tro. Khuấy tiếp một thau nước muối với độ mặn vừa phải, trút kiệu vào, cũng ngâm giáp cữ. Vớt ra xả nước lạnh. Lại chuẩn bị một thau nước phèn chua (chỉ vừa đủ chua, nếm thử thấy hơi chát nước), trút kiệu vào ngâm giáp cữ. Vớt kiệu ra để ráo, lần này không cần xả nước lạnh mà đem phơi nắng cho khô ráo.

Khi nhìn thấy củ kiệu không còn ẩm ướt, trút hết vào một cái thau lớn và xốc nước giấm nuôi. Đem thau kiệu dang nắng thêm một ngày, chịu khó cách một hai tiếng đồng hồ thì xốc trộn kiệu cho thấm đều nước giấm. Đợi thêm một đợt nắng nữa, vớt kiệu ra phơi khô ráo, sau đó trút hết vào thau và ướp đường. Các bà mẹ quê thường nhẩm tính luôn lượng đường cần thiết khi bắt đầu mua kiệu chưa lột vỏ. Tỷ lệ là 1 kg kiệu tương ứng với 300 gr đường.

Khi kiệu đã “nằm yên” trong thau với lượng đường phù hợp, cứ để như thế khoảng 2-3 ngày cho đường chảy dần thành nước, thỉnh thoảng trộn đều. Sau đó thì phải cần người khéo tay xếp kiệu vào những cái hũ thủy tinh, xếp “kiểu cọ” thế nào cho vừa ý, vì ngoài để ăn trong nhà thì còn đem biếu tặng người thân ở xa, hoặc nhà sui gia; hay để dành cho con cái mang đi vừa tặng vừa... khoe quà quê với bạn bè, đồng nghiệp trên phố thị.

Chú ý khi kiệu đã vào trong hũ thì trút hết lượng nước đường đã ướp vào chung, đậy kín nắp hũ, để vào chỗ sạch và mát. Pha nước giấm nuôi cùng với một ít đường và ít muối, đem nấu sôi, để nguội. Trước khi ăn kiệu khoảng 3 ngày, chế nước giấm này vào với lượng vừa đủ, đậy nắp hũ và vẫn để chỗ mát. Tránh dùng giấm sống chế vào hũ kiệu vì sẽ bị nổi váng, mất thẩm mỹ và ăn cũng bớt ngon.

Nói đến đây thì cũng đã tết lắm rồi. Tính sơ sơ quá trình cho một củ kiệu sống thành củ kiệu chua ngọt thơm ngon, thời gian tròm trèm mất hai tuần. Nhà nào làm sơ sơ năm ba ký ăn chơi còn đỡ, nhà nào siêng làm hai ba chục ký thì chỉ công đoạn cắt đầu, cắt đuôi, lột vỏ kiệu cũng đã mất vài ngày. Thế nên mới nói, công việc này rất có tính đoàn kết, nhiều người cùng làm thì không chán, và được... nhiều chuyện. Không cần phải ngó qua nhà bà con lối xóm để “nhiều chuyện” cho mích lòng nhau.

Đơn giản, là chuyện mừng xuân đón tết, con cái trong nhà năm nay khá hay khổ, đã mua sắm được gì, nồi bánh đêm ba mươi dự tính bao nhiêu nếp bao nhiêu đậu, lễ rước ông bà có nấu xôi chè hay đơn giản chỉ cúng trái cây...

Ngoài thịt gà sống thiến, thịt lợn xá xíu, ba chỉ áp chảo, chân giò kho mác mật, miến măng nấm hương… mâm cơm ngày tết của đồng bào Tày, Nùng ở miền núi phía Bắc không bao giờ thiếu món nằm khau.

Món gì tên nghe lạ vậy? Hỏi ra mới biết đó là món thịt heo nấu nhừ, xếp trên bát lùm lùm hình quả đồi nên gọi là nằm khau (tiếng Tày, Nùng nằm là chín nhừ, khau là quả đồi). Món này còn có tên gọi khác là khau nhục (khau: đồi, nhục: thịt).


Nằm khau được làm từ thịt ba chỉ. Nghe vậy hẳn có người sẽ nghĩ món ăn chắc là ngấy. Nhưng không. Với tài nấu nướng của mình, những “đầu bếp gia đình” ở các bản làng đã làm nên món nằm khau khiến người ăn phải gật gù, khen ngợi.
"Nằm khau có xuất xứ từ đâu và từ bao giờ chẳng rõ. Chỉ biết đó là món ăn truyền thống của người Tày, Nùng. Ngày tết, món nằm khau đã góp cho mâm cỗ của đồng bào thêm hương vị".

Tôi đã từng tò mò xem người trong bản làm món này. Thịt ba chỉ cắt miếng to chừng bàn tay, cạo rửa sạch sẽ rồi đem luộc. Chỉ luộc sơ, cốt để miếng thịt săn lại. Dùng que tre nhọn đầu xăm kỹ phần bì, xong xoa đều một lượt giấm hoặc nước cốt chanh. Thịt được ướp mắm muối, bột ngọt, để mươi phút cho ngấm. Mới thế thôi đã nghe dậy mùi thơm quyến rũ.

Thịt sau đó được đem rán trong chảo mỡ sôi. Khi rán phải quay mặt bì xuống dưới để bì chín vàng. Do đã ngấm giấm chua, lớp bì nở phồng, giòn xốp mà không cứng. Cũng không cần phải rán kỹ quá, chỉ cần bì nở đều, có màu vàng là được.

Nhưng như thế mới chỉ được một nửa công đoạn chế biến. Thịt vớt ra, để đó cho nguội và ráo mỡ. Bắt đầu sang phần làm khoai môn, loại khoai củ to hơn nắm tay, nhiều bột, có vân màu tím, được bà con trồng nhiều trong vườn nhà, không phải môn ngứa. Khoai môn gọt vỏ, bổ dọc, thái lát dày đem chiên giòn. Khoai chiên xong, lát nào lát nấy se vàng, sém cạnh, thơm ngọt và bắt mắt.

Thịt và khoai đã chế biến xong. Bây giờ mới là khâu cuối cùng để cho ra đời món nằm khau. Thịt được thái ra từng miếng dày, lại tẩm ướp một lần nữa với gừng tươi, tỏi bằm và quả mác mật khô giã nhỏ. Chế thêm một chút nước mắm, một thìa rượu trắng. Xếp thịt và khoai vào bát. Khi xếp phải lật ngược miếng thịt cho phần bì quay xuống. Cứ một miếng thịt xen kẽ một miếng khoai. Xong xuôi, úp một chiếc bát khác lên trên làm nắp đậy, lật ngược lại rồi đem hấp cách thủy.



Mâm cơm ngày tết đã được dọn ra. Rượu xuân đã được rót. Mọi người nâng ly chúc tụng. Lúc đó người nội trợ mới mở vung nồi, bê khay hấp ra. Những bát nằm khau vẫn còn nóng hổi.

Mở nắp đậy, bát thịt đầy có ngọn, những miếng thịt xếp đều chằn chặn còn nguyên hình bát úp. Màu bì vàng ruộm, nâu đỏ. Mùi thơm của mác mật, gừng, tỏi… hòa quyện thành một hương vị đặc biệt, sực nức, ngạt ngào. Gắp một miếng nếm thử. Thịt thơm ngậy, mềm lừ. Khoai vừa bột vừa bùi, dẻo quánh. Hai vị này quyện với nhau thật hài hòa. Béo mà không mỡ, nhừ mà không nát.

Nằm khau ăn nóng, ấm sực cả người. Gắp thêm miếng nữa, nhấp một chút rượu, hơi xuân thêm phần nồng nàn, câu chuyện đầu năm càng thêm rôm rả.
Theo Ba Hưng (tuoitreonline)

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

E. Anthony Wayne

Hiện nay, người ta ngày càng quan tâm tới các vấn đề sở hữu trí tuệ. Nhưng đáng tiếc là vấn đề này lại thường xuyên được đề cập theo chiều hướng nhấn mạnh đến những điều gây tranh cãi và những tranh luận trái ngược nhau. Thực ra có rất nhiều nội dung về bảo vệ sở hữu trí tuệ mà mọi người có thể nhất trí được với nhau.
Để hiểu đầy đủ hơn về vấn đề này, chúng ta cần dành một chút thời gian xem xét quá trình phát triển của quyền sở hữu trí tuệ (IPR) và vai trò của IPR trong việc đạt được những những mục tiêu chung. Sau khi xem xét, chúng ta đi tới một kết luận rằng việc bảo vệ sở hữu trí tuệ đóng một vai trò sống còn trong quá trình phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội. Nhưng chỉ bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ không thôi sẽ không thể có được những phát triển về kinh tế, văn hóa, xã hội. Nhưng một quốc gia khó có thể đạt được những mục tiêu phát triển nếu không có sự bảo vệ này.
BẢN QUYỀN VÀ VĂN HÓA
Chúng ta có thể ghi nhận khái niệm về “bản quyền” đã có từ thế kỷ 17 ở nước Anh với luật bảo vệ những tác phẩm sáng tạo của văn sỹ, nghệ sỹ, ca sỹ và sau này là các nhà làm phim và chuyên gia viết phần mềm. Khái niệm này thậm chí còn được trang trọng ghi nhận trong Hiến pháp Hoa Kỳ tại Điều I, Mục 8, Khoản 8 “Quốc hội có quyền … nhằm thúc đẩy tiến bộ khoa học và nghệ thuật bằng cách đảm bảo quyền tối cao của tác giả và nhà phát minh trong một khoảng thời gian nhất định đối với những tác phẩm và phát minh của họ”.
Ý tưởng cơ bản về bản quyền này rất đơn giản: Các nghệ sỹ và người sáng tác cần phải được hưởng thành quả lao động của mình trong một khoảng thời gian nhất định và sau đó thì những thành quả này sẽ thuộc về toàn thể xã hội. Xã hội được lợi bởi quy định này sẽ khuyến khích sáng tạo và tạo ra những sản phẩm văn hóa phong phú đa dạng cho mọi người. Thực chất thì chúng ta có thể nói rằng bảo hộ bản quyền là điều cần thiết để đảm bảo sự sáng tạo văn hóa trong xã hội.
Nhưng nếu việc bảo hộ bản quyền là quan trọng trong việc đạt được những thành quả văn hóa thì đương nhiên việc ăn cắp những sản phẩm được bảo hộ bản quyền - tức là việc sao chép trái phép các sản phẩm văn hóa - là mối nguy hại cho lĩnh vực sáng tác trong xã hội chúng ta. Nhiều tổ chức quốc tế như Ngân hàng Thế giới, Tổ chức Sở hữu Trí tuệ Thế giới (WIPO) và thậm chí cả Tổ chức Văn hóa, Khoa học và Giáo dục của Liên Hợp Quốc (UNESCO) đều thừa nhận mối liên hệ này. Thực ra, nếu chúng ta truy cập trang web của UNESCO (http://www.unesco.org) thì chúng ta sẽ thấy cả một phần được dành cho vấn đề bản quyền và một danh sách các chương trình và ấn phẩm giải thích rõ hơn cho chúng ta về lợi ích của bản quyền đối với những chính sách văn hóa, khoa học, giáo dục và giúp ta có những phương thức chống lại nạn ăn cắp bản quyền.
Cho dù gần đây báo chí nói nhiều đến việc tải phim và nhạc trên mạng ở các nước phát triển như Hoa Kỳ, nhưng thực ra những vi phạm nghiêm trọng phần lớn lại xảy ra ở các nước đang phát triển. Nhiều giọng ca mới, nhiều tác giả và kịch bản phim đã không thể ra đời đơn giản chỉ vì các nghệ sỹ này không có đủ động lực để chấp nhận mạo hiểm. Họ biết rằng cho dù họ có sản xuất ra sản phẩm gì chăng nữa thì sản phẩm của họ ngay lập tức sẽ bị sao chép - ăn cắp - và họ không được cung cấp đủ tiền bạc để phát triển tài năng của mình.
Đây không phải là một lập luận trừu tượng: Việc ăn cắp bản quyền diễn ra ở tất cả các châu lục. Một ví dụ điển hình là Hồng Kông, nơi ngành công nghiệp điện ảnh phát triển mạnh đã bị ảnh hưởng ghê gớm bởi nạn ăn cắp bản quyền đến nỗi một vài năm trước đây người ta dự đoán rằng Hồng Kông sẽ không giữ được ngành công nghiệp điện ảnh nữa. Hiện nay, ngành công nghiệp này ở Hồng Kông đang khởi sắc trở lại và khán giả khắp nơi trên thế giới được thưởng thức những bộ phim mới rất hay do chính quyền Hồng Kông đã mạnh tay xử lý nạn ăn cắp bản quyền. Các xưởng phim trong ngành công nghiệp điện ảnh của Băng-la-đét “Dhaliwood” đã đình công vào tháng 3 năm 2004 nhằm phản đối tình trạng ăn cắp bản quyền và yêu cầu chính phủ phải hành động. Những tiến triển tương tự cũng đã diễn ra trong ngành âm nhạc trên thế giới. Các nhạc sỹ Ê-ti-ô-pia đã đình công bảy tháng liền vào năm 2003 nhằm gây áp lực đòi chính phủ phải có những biện pháp chống nạn ăn cắp bản quyền mạnh mẽ hơn. Các nghệ sỹ này đều hiểu rõ tầm quan trọng của việc bảo vệ những tác phẩm của họ trước những kẻ xâm phạm bản quyền.
BẰNG SÁNG CHẾ VÀ SỰ ĐỔI MỚI
Bằng sáng chế bảo hộ rất nhiều các loại phát minh như kiểu dáng công nghiệp, quy trình sản xuất, sản phẩm công nghệ cao, hợp chất phân tử. Bằng sáng chế cũng được ghi nhận trong Hiến pháp Hoa Kỳ giống như bản quyền. Hiến pháp trao cho Quốc hội quyền thúc đẩy “sự tiến bộ của khoa học và nghệ thuật” bằng cách cho các nhà phát minh được hưởng độc quyền tối cao trong một thời gian nhất định đối với những “phát minh” của họ.
Khái niệm về bằng sáng chế dựa trên cơ sở thỏa hiệp có đi, có lại. Nhà phát minh hay sáng chế có độc quyền tối cao trong việc sử dụng phát minh của mình trong một thời gian nhất định. Để đổi lại, quy định của hầu hết các quốc gia đều yêu cầu nhà phát minh công bố phương pháp tìm ra phát minh để cho mọi người có thể hiểu và học hỏi được từ những phát minh này. Sau khi thời hạn bảo hộ phát minh hết hạn thì bất cứ ai cũng có thể sử dụng hay bán phát minh này. Nhà phát minh được khuyến khích về mặt kinh tế để chấp nhận rủi ro và sáng tạo; xã hội nhận được lợi ích của phát minh và kiến thức của nhà phát minh được ứng dụng trong những lĩnh vực khác.
Người Mỹ luôn tự hào là một dân tộc có nhiều nhà phát minh sáng chế sẵn sàng thử nghiệm những cái mới trong cả ngành công nghiệp lẫn cả trong chính trị. Vì vậy, bằng sáng chế là một phần quan trọng trong lịch sử phát triển của Hoa Kỳ. Mặc dù hầu hết học sinh Mỹ có thể không biết rằng bằng sáng chế được đề cập tới trong Hiến pháp nhưng nhiều học sinh biết qua các bài học rằng một trong những bằng sáng chế đầu tiên được cấp cho máy tỉa hột bông của Eli Whitney, chiếc máy có ảnh hưởng lớn tới sự phát triển sau này của Hoa Kỳ.
Nếu những gì đã diễn ra ở Mỹ là đúng quy luật thì nó cũng sẽ đúng ở các quốc gia khác, kể cả ở những quốc gia đang phát triển. Việc bảo hộ chặt chẽ sở hữu trí tuệ không những chỉ thúc đẩy sức sáng tạo mà còn tạo ra niềm tin vững chắc vào nền kinh tế đó, đủ để thu hút đầu tư nước ngoài và tăng cường chuyển giao công nghệ. Điều này đã được chứng minh trong một số nghiên cứu về quan hệ giữa sở hữu trí tuệ, đặc biệt là bằng sáng chế, với tốc độ phát triển. Chẳng hạn như một nghiên cứu đáng chú ý của Báo cáo Triển vọng Kinh tế Toàn cầu năm 2002 của Ngân hàng Thế giới đã phát hiện ra rằng “dù cho các quốc gia có mức thu nhập khác nhau nhưng việc bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ luôn gắn liền với phát triển thương mại và đầu tư nước ngoài, nhờ đó mà tốc độ tăng trưởng kinh tế đạt mức cao hơn”. Một ấn bản khác năm 2002 của Ngân hàng Thế giới mang tựa đề “Cẩm nang Phát triển, Thương mại và WTO” đã chú dẫn một số nghiên cứu tuy chưa đưa ra được những kết quả rõ ràng nhưng cũng đã chỉ ra rằng việc bảo hộ mạnh mẽ bằng sáng chế có thể: 1) gia tăng thương mại toàn cầu; 2) thu hút thêm được đầu tư trực tiếp nước ngoài; 3) tăng cường việc mua bán công nghệ và do đó có thể tăng năng lực sản xuất trong nước; 4) góp phần thúc đẩy tốc độ tăng trưởng.
Ngày nay, Giooc-đa-ni có thể là một ví dụ điển hình cho những kết quả nghiên cứu trên. Tại quốc gia này, việc gia tăng bảo hộ bằng sáng chế đã đem lại những lợi ích kinh tế hữu hình (xem bài “Giooc-đa-ni hưởng lợi từ việc cải cách việc bảo hộ sở hữu trí tuệ”). Viện Sở hữu Trí tuệ Quốc tế (IIPI) đã công bố một báo cáo đầy đủ vào tháng 8 năm 2004 nghiên cứu việc thành lập ngành công nghiệp công nghệ dược và thuốc chữa bệnh từ cây cỏ có khả năng cạnh tranh toàn cầu của Giooc-đa-ni. Báo cáo phát hiện ra rằng “Kinh tế Giooc-đa-ni đã được hưởng lợi lớn từ việc bảo hộ sở hữu trí tuệ tốt hơn trong thời gian gần đây” theo như công bố của IIPI. Báo cáo nhấn mạnh hệ thống bảo vệ sở hữu trí tuệ nghiêm ngặt hơn, đặc biệt là bảo vệ bằng sáng chế, “đã tăng cường tập trung vào những phát minh dựa trên nghiên cứu cho các công ty dược phẩm của Giooc-đa-ni”.
Điều này đã được thể hiện trong đóng góp tăng đột biến của ngành chăm sóc y tế, từ 2,8% năm 1997 lên tới 3,5% năm 2001, vào GDP của Giooc-đa-ni. Kể từ năm 1997 số lượng việc làm trong các lĩnh vực y tế tăng thêm 52%. Báo cáo cũng cho thấy “ngành dược phẩm là ngành lớn thứ hai ở Giooc-đa-ni và từ năm 1999 tới 2002 lượng thuốc xuất khẩu của các công ty Giooc-đa-ni tăng thêm 30%”.
NHÃN HIỆU VÀ BẢO VỆ NGƯỜI TIÊU DÙNG
Nhãn hiệu là một từ, cụm từ, ký hiệu, hay kiểu dáng, hoặc sự kết hợp các từ, cụm từ, ký hiệu hay kiểu dáng nhằm xác định và phân biệt nguồn gốc của hàng hóa do một người sản xuất với hàng hóa do những người khác sản xuất. Vì vậy, nhãn hiệu xác định được người sản xuất ra một mặt hàng và người ta dùng nhãn hiệu để biết được chất lượng của hàng hóa. Nhãn hiệu cũng giúp khách hàng biết địa điểm cung cấp sự trợ giúp khi hàng hóa không đạt chất lượng. Một số loại hình nhãn hiệu đã tồn tại tới vài ngàn năm nay. Du khách tới thăm Vạn Lý Trường Thành ở Trung Quốc vẫn có thể thấy dấu hiệu của người sản xuất để lại trên một số những viên gạch. Dấu hiệu này cho phép các hoàng đế thời đó yên tâm về mặt chất lượng và trong trường hợp cần thiết thì có thể quy kết được trách nhiệm.
Việc đảm bảo chất lượng và quy kết được trách nhiệm đã hoàn toàn bị xóa sổ khi những kẻ làm hàng giả dùng nhãn hiệu và đánh lừa khách hàng bằng những sản phẩm do bọn chúng sản xuất. Khi nghĩ tới hàng giả, nhiều người có thể nghĩ ngay tới đồng hồ Rolex giả, bật lửa Zippo giả hay túi xách Louis Vuitton giả. Việc làm giả những sản phẩm này đã gây ra những tổn thất nghiêm trọng cho các công ty sản xuất hàng xịn và khiến cho chính phủ thất thu thuế. Nhưng việc làm giả nhãn hiệu còn gây ra một hậu quả nghiêm trọng khác, đó là làm ảnh hưởng tới sức khỏe và sự an toàn của cộng đồng.
Hoa Kỳ cũng không thể tránh khỏi nạn làm hàng giả. Trong buổi tường trình trước Ủy ban Pháp luật Thượng viện Hoa Kỳ vào tháng 3 năm 2004, Trợ lý Tổng Chưởng lý Hoa Kỳ là Christopher Wray đã đưa ra những ví dụ về việc vi phạm nhãn hiệu. Ông nhấn mạnh rằng vào đầu năm 2004, một công dân bang Alabama đã nhận tội 28 lần làm hàng giả và bị buộc tội làm giả nhãn hiệu thuốc diệt côn trùng. Anh ta đã bán thuốc diệt côn trùng giả với nhãn hiệu giả của loại thuốc diệt muỗi và gián tiếp bán thuốc diệt virus West Nile cho các thành phố và doanh nghiệp tư nhân ở một số bang của Hoa Kỳ. Bị cáo đã không đưa ra được tên của thuốc diệt côn trùng, nhà sản xuất và các thành phần hoạt chất. Trong một vụ án khác năm 2002, Bộ Tư pháp Hoa Kỳ đã kết tội một công dân bang California theo cáo trạng của liên bang vì liên quan đến âm mưu bán sữa bột giả cho trẻ sơ sinh. Sau khi bán sữa bột cho trẻ sơ sinh giả cho hàng ngàn trẻ em, những nạn nhân dễ bị tổn thương nhất, bị cáo đã trốn sang Canada năm 1995. Hắn đã bị bắt ở Canada năm 2001 và năm 2002 được đưa về xét xử tại Hoa Kỳ.
Nạn làm hàng giả cũng gây ra nguy cơ đe dọa nghiêm trọng tới an toàn và sức khỏe cộng đồng ở những quốc gia đang phát triển. Một bi kịch khủng khiếp hơn đã diễn ra ở Trung Quốc. Vào tháng 5 năm 2004, hãng tin AP đưa tin từ Bắc Kinh cho biết 47 tên đã bị kết tội bán sữa bột giả cho trẻ sơ sinh và chính quyền cho biết hành động này là nguyên nhân gây ra cái chết của hàng chục trẻ em. Theo bài báo, cuộc khám xét sau đó của cảnh sát đã phát hiện ra hàng ngàn bao đựng sữa bột giả với nhãn mác của 45 loại sữa khác nhau.
Thuốc tân dược giả cũng đã trở thành một vấn nạn nghiêm trọng gây chết người ở khắp nơi trên thế giới, đặc biệt là ở những quốc gia đang phát triển. Không ai biết rõ về điều này hơn Dorothy Akunyili, Giám đốc Cơ quan Quốc gia Kiểm tra và Quản lý Thuốc và Thực phẩm của Nigeria. Câu chuyện của bà được kể chi tiết trên trang nhất tờ Nhật báo Phố Wall vào tháng 5 năm 2004 cứ như thể một câu chuyện xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng đáng tiếc đó lại là chuyện có thật chứ không phải là chuyện giả tưởng. Việc điều tra và chống lại nạn làm thuốc tân dược giả đã khiến bà bị mưu sát và cơ quan bà bị phóng hỏa. Nhưng bà vẫn anh dũng tiếp tục công việc của mình với niềm thôi thúc cá nhân do em gái bà đã chết vì bị tiêm thuốc insulin giả. Cũng giống như nhiều người khác, bà hiểu rõ nguy cơ và hiểm họa của nạn hàng giả.
SỞ HỮU TRÍ TUỆ VÀ XÃ HỘI
Có một điểm chung xuyên suốt các vấn đề về bản quyền, bằng sáng chế và nhãn hiệu vừa được đề cập ở trên. Việc thúc đẩy sự phát triển văn hóa, tăng cường sức sáng tạo và phát triển kinh tế, bảo vệ sự an toàn và sức khỏe cộng đồng là những mục tiêu chung. Tất cả chúng ta đều muốn sống trong những xã hội tôn vinh và thúc đẩy những giá trị này. Trong khi bàn luận về sở hữu trí tuệ ngày nay, chúng ta cần nhớ tới vai trò của việc bảo hộ sở hữu trí tuệ trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.
Hoa Kỳ hết sức tin tưởng vào giá trị của việc bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ vì những lý do đã nêu trên và nhiều lý do khác và Hoa Kỳ sẵn sàng cộng tác với các quốc gia khác nhằm tăng cường việc bảo hộ sở hữu trí tuệ.

kênh thông tin giải trítin hot, ảnh gái xinh, girl xinh, show hàng,sex ola, chat sex hàng đầu Việt Nam,  trang web phe9xđáp ứng nhu cầu cập nhật các tin tức sock, tin hot, tin scanda trong và ngoài nước

Tin sock - Tin nóng - Tin giật gân - Scandal Chuyện Lạ- Tin Pháp Luật,Tin Sốc