Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Thứ Tư, ngày 31 tháng 10 năm 2012

Phan Cẩm Thượng

Nhà phê bình nghệ thuật Phan Cẩm Thượng - Tranh Quốc Thái

Xưa kia khi một cô gái quá chải chuốt, người già thường bảo "Người đẹp chẳng mài ra mà ăn đâu” và "Cái nết đánh chết cái đẹp” ở những thời kỳ miếng cơm, manh áo day dứt hàng ngày tưởng như không ai chú trọng đến hình thức nữa. Trên thực tế cái đẹp, sự hướng tới những hình thức văn hóa nghệ thuật, tính làm đỏm, ưa trang trí dường như là một bản tính tự nhiên của muôn loài và con người, bất kể hoàn cảnh sống ra sao. Nghệ thuật xuất hiện ngay từ thời Tiền sử, khi mà mức sống rất thấp và hoang dã. Những sắc tộc canh tác, săn bắn phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên, tự cung tự cấp và tiền gần như không có, thì sự hướng tới cái đẹp lại có tính chất hàng ngày. Thẩm mỹ là một nhu cầu tự nhiên và đương nhiên, tùy từng mức độ, tôn giáo và triết lý sống. Nói đến cái đẹp là nói theo nghĩa hẹp, nói đến thẩm mỹ thì có vẻ rộng hơn. "Mỹ" bên ngoài chính là sự tổ chức hình thức của văn hóa sống, bên trong chính là tinh thần của các giác quan.

Công cụ cũng cân đối, mài rũa, thì tính năng càng cao, do vậy mà cũng đẹp. Xã hội Việt Nam thời xưa quần cư trong làng xã, kinh tế không cao, nhưng đạt đến mức độ văn hóa nhất định, lấy tam giáo (Nho - Lão - Phật) làm cơ sở tinh thần, và lấy cảm quan hài hoà với thiên nhiên đạo đức gia phong đúc kết thành quan niệm thẩm mỹ. "Giấy rách giữ lấy lề", "Lá lành đùm lá rách", răng đen, áo tứ thân, khăn mỏ quạ, yếm thắm, nón thúng quai thao... là quan niệm sống và thị hiếu thường nhật. Cái đẹp nằm trong cái nghèo, "bần nhi lạc" (nghèo mà vui). Trong sự đơn sơ, thô phác về hình thức, tinh tế về tình người, thêm một việc chẳng bằng bớt đi một việc, nhường nhịn, làm lành, rất muốn nhưng tỏ ra nhún nhường, e ấp.

Tất cả, lâu dần, đúc kết thành một lối sống thanh đạm với một trình độ thẩm mỹ đồng đều và khá cao. Từ một ngôi nhà lá, nhà tranh vách đất, căn nhà gỗ đến một ngôi chùa, ngôi đình đồ sộ khác nhau về mức độ đầu tư kinh tế và công phu xây cất, nhưng lại thống nhất chung ở một tinh thần thẩm mỹ coi con người như một phần của trái đất, âm dương là nguyên lý, ngũ hành là vật chất, chân thiện mỹ là tiêu chuẩn.

Đụng chạm vào xã hội hiện đại, sau nhiều năm chiến tranh, nền công nghiệp nhập ngoại thiếu những tan tành song hành với sự suy thoái đạo đức trên diện rộng. Tham nhũng, buôn lậu, lãn công, mãi dâm, ma túy... đi kèm với những biểu hiện văn hóa nhập ngoại lai căng, trong khi một mô hình văn hóa mới chưa định hình và chưa trở thành lối sống của con người Việt Nam dân tộc và hiện đại. Sự xuống cấp thẩm mỹ cũng là toàn diện, bất kề định xây dựng tốt hay xấu, biểu hiện trước tiên ở nền kiến trúc thiếu phong cách lệch lạc hoàn toàn giữa công năng và thẩm mỹ, đồ ứng dụng hàng ngày chuộng hàng Âu - Mỹ hơn hàng nội, ở sự ứng xử trong các thế hệ trẻ và tựu trung ở văn hóa nghệ thuật chuộng sự tân kỳ, gây sốc và đứng ngoài nhân tìmh thế thái mà khoe tài, khoe khéo, hoặc bám sát hiện thực thì thành tục tĩu, thô thiển, rượt đuổi các phong cách, trường phái nghệ thuật phương Tây, bất chấp thực tế Việt Nam có phù hợp hay không. Ở khu vực nông thôn mọi di tích cổ: đình, đền, chùa đều bị xây, sửa tô vẽ lòe loẹt, tôn giáo nhiều nghi lễ bùa chú phiền toái và dị đoan, hội lễ ít tính đặc thù văn hóa, mà mang tính thương mại và ồn ĩ phô trương vô cùng. Các khu cư dân mời nảy nở ven đường quốc lộ và đường liên tỉnh, xuyên huyện không ra làng, cũng chẳng ra phố. Ăn uống, biếu xén, phong bì thay thế cho mọi quan hệ. Càng trang hoàng càng lộn xộn, càng triết thuyết càng rỗng tuếch.

Càng nhiều nghi thức càng xa sự thật.

Khi ứng xử xã hội trở nên thực dụng thì thẩm mỹ cũng mang tính làm từ thấp đến thực dụng như một thứ thị hiếu trọc phú. Khả năng thưởng thức tinh thần thuần túy, sự mơ mộng cũng mất dần. Dù không được giáo dục, ai nấy cũng tự hình thành một nhãn quan thẩm mỹ riêng. Thẩm mỹ truyền thống có tính phổ cập cho mọi công dân dù học thức ít hay nhiều. Từ ông đồ Nho lắm chữ, người thợ thủ công chạm khắc đình chùa, vẽ tranh dân gian, đến người nông dân cày bừa, đan lát thị hiếu và mức độ thẩm mỹ của họ là tương đồng. Mô hình làng xã tan vỡ và đang tan vỡ, người nông dân mất khả năng phán đoán thẩm mỹ truyền thống. Họ bắt đầu dùng đồ tạp nham, đồ sắt, đồ nhựa thay cho đồ gỗ, đồ gốm, quần áo may sẵn, xe máy, ti vi rẻ tiền miễn là tiện dùng, dù rất chóng hỏng và ít tính năng. Trong khối cư dân thành thị và cán bộ một mặt họ không còn giữ được thẩm mỹ truyền thống từ nguồn gốc nông thôn, mặt khác sự phú quý tăng trưởng không đi đôi với học thức và trình độ thẩm mỹ, dẫn đến hình thành thẩm mỹ lai căng chấp nhận mọi cái đẹp, cóp nhặt mọi cái đẹp đem vào nhà mình.

Trong tình hình như vậy, giáo dục thẩm mỹ là một vấn đề quan trọng, không chỉ đơn thuần có ý nghĩa tinh thần, hoặc để thưởng ngoạn văn thơ. Xu hướng chuyên môn hóa trong xã hội kỹ thuật cao, càng ở xã hội công nghiệp, người ta càng chỉ hiểu biết trong lĩnh vực hẹp của mình. Bảo tàng, triển lãm, phim ảnh, nhạc kịch... trở thành nhu cầu bắt buộc như là sự bổ xung cho sự thành thạo một ngành nghề, nhưng phiếm khuyết về đời sống nhân văn.

Giáo dục thẩm mỹ lại không thể làm từ thấp đến cao, mà phải dậy cao ngay từ đầu. Nếu ngay từ nhỏ, con người không được tiếp xúc với nghệ thuật bậc thầy, thì sau này thẩm mỹ khó có thể thay đổi cho tốt được nữa. Song điều này không có nghĩa những nhà chuyên môn thẩm mỹ, những nghệ sỹ, những thầy cô giáo dậy vẽ, dậy nhạc thì có thẩm mỹ cao hơn những người tìm hiểu nghệ thuật. Rất có thể giáo sư nghệ thuật đương nhiên có chuyên môn nghề nghiệp cao hơn sinh viên, nhưng lại có thẩm mỹ thấp hơn. Thẩm mỹ bắt đầu từ văn hóa ứng xử chân thành nhưng không thô thiển, từ lựa chọn các phương án sống ăn mặc ở, tiêu dùng hàng hóa, và cao hơn là khả năng thưởng thức nghệ thuật. Thẩm mỹ càng cao thì nhu cầu tiêu dùng càng cao, cũng như khả năng sáng tạo trong sản xuất càng cao, tự mình đóng góp vào một xã hội hoàn mỹ, đòi hỏi một xã hội hoàn thiện hoàn mỹ cho mình. Đương nhiên trong lịch sử điều đó chỉ là lý tưởng, nhưng chính nhờ lý tưởng mà các công trình kỳ vĩ và các xã hội tiệm cận chân thiện mỹ ra đời. Như Goocky nói: “Mỹ học là đạo đức học của ngày mai”.
-------------

Thứ Ba, ngày 30 tháng 10 năm 2012

Chuyến đi Hà Nội chớp nhoáng này không đủ thời gian để ghé Đinh Lễ Nguyễn Xí. Tuy vậy, vẫn tha được một số cuốn về, nhờ lòng hảo tâm của một số nhân sĩ Hà Nội. Một trong số đó là cuốn  Bách khoa thư những người cứng đầu, kẻ phản kháng, nhà cách mạng do một người rất quen tên dịch. Sách bìa cứng, trình bày đẹp, do Kim Đồng ấn hành.






Lật vài trang, thấy có bài về thánh François xứ Assise.

Thứ Sáu, ngày 26 tháng 10 năm 2012

SẮC THU
Triển lãm cá nhân của họa sĩ Trần Quang Huân
Thời gian: từ 26/10 đến 26/11/2012
Tại: Hotel de l’Opera Hanoi (15 Tràng Tiền, Hà Nội)
Green Palm gallery và khách sạn Hotel de l’Opera Hanoi phối hợp tổ chức

   
   Họa sĩ Trần Quang Huân
- Sinh ngày: 25/5/1965 tại Hải Phòng
- Hội viên hội mỹ thuật Việt Nam
- Hội viên Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hải Phòng
- Giải đặc biệt – Huy chương vàng triển lãm thiếu nhi Quốc tế năm 1978 tại Hungary
- Giải ba tranh thiếu nhi Quốc tế tại Mạc Tư Khoa năm 1980
- Giải nhì giải thưởng “Hoa phượng đỏ” năm 1991
- Giải ba giải thưởng “Hoa phượng đỏ” năm 1991
- Giải ba giải thưởng văn nghệ Nguyễn Bỉnh Khiêm 1993
- Giải ba triển lãm Mỹ thuật khu vực Ðồng bằng sông Hồng năm 1999

Một vài hình ảnh tại lễ khai mạc triển lãm Sắc thu của họa sĩ Trần Quang Huân:

Phát biểu trong lễ khai mạc

VTV làm chương trình

Trả lời phỏng vấn báo chí 

Khách xem triển lãm

Một bóng hồng ở cửa phòng triển lãm...

...và một bóng hồng khác bên trong

Một bức tượng làm từ đá sỏi tự nhiên

Tượng các thầy tu

Tranh vẽ chợ hoa


Tin từ BTC:
Mùa thu này, một không gian nghệ thuật ngay trong khuôn viên của khách sạn Hotel de l’Opera Hanoi được hé mở chào đón người yêu nghệ thuật của thủ đô. Tiếp theo sau rất nhiều sự kiện văn hóa và thời trang thành công tại khách sạn, buổi triển lãm tranh này góp phần tôn vinh khách sạn như một điểm đến của giới mộ điệu của đất Hà Thành.
Nằm ngay trên con phố trung tâm Hà Nội – phố Tràng Tiền với nhiều phòng tranh nghệ thuật, Hotel de l’Opera Hanoi là nơi lý tưởng cho một không gian nghệ thuật mang hơi thở cuộc sống đương đại của Hà Nội được khắc họa và chuyển tải một cách tinh tế tới du khách và những người yêu tranh.









Buổi triển lãm mang tên SẮC THU, bao gồm gần 30 tác phẩm của một trong những họa sĩ nổi tiếng Việt Nam – họa sĩ Trần Quang Huân, lấy cảm hứng từ mùa thu – mùa đẹp nhất trong năm của Hà Nội và cuộc sống đa sắc màu của người phụ nữ Việt Nam. Toàn bộ những bức tranh trong bộ sưu tập này họa sĩ vẽ riêng cho cuộc triển lãm lần này tại Hotel de l’Opera Hanoi và đây là lần đầu tiên những bức tranh này được đưa ra công chúng.
Ông Bodo Klingenberg – Tổng Giám Đốc khách sạn chia sẻ “Bằng cuộc triển lãm này chúng tôi muốn phác họa nhịp sống Hà Nội đương đại trên nền móng của một thành phố giàu lịch sử. Bản thân vị trí khách sạn cũng tự thân nó là một cầu nối giữa quá khứ và hiện tại“.
Sẽ có một buổi tiệc khai mạc triển lãm vào tối ngày 26/10/2012 do khách sạn Hotel de l’Opera Hanoi và phòng tranh Green Palm đồng tổ chức để chào mừng một không gian nghệ thuật mới trong thành phố.
-------------
Xem thêm:
1. Dịch thuật và tự do của Hồ Đắc Túc - mới tóm được hôm qua ở Fahasa Sài Gòn. Tác giả là tiến sĩ ngôn ngữ học đại học Monash, giảng dạy về dịch thuật ở Đại học Deakin. Cuốn này điểm qua các lý thuyết dịch thuật từ Tây sang Đông và bàn về phương pháp dịch văn chương, báo chí, thính thị và chuyên ngành. Sách trình bày đẹp, rõ ràng, mạch lạc dễ hiểu, gần giống như một tập bài giảng cho sinh viên

Thứ Tư, ngày 24 tháng 10 năm 2012



Bài phỏng vấn này được "thực hiện" trên tathy vào quãng năm 2002, ít lâu sau sự ra đời của các thuật ngữ "hải đăng" và "em chã". Post lại nhân dịp bạn Trí Ngủ viết bài "Tiềm thức hải đăng".



Phóng viên: 
Kính thưa ngài, xin cho hỏi trước khi là hải đăng, ngài là gì ạ?

Hải đăng: Ta là đèn dầu ở một xứ sở toàn
đèn điện.

PV: 
Sau đấy, ngài sáng bừng lên và trở thành hải đăng?

HĐ: 
Ta không

Thứ Ba, ngày 23 tháng 10 năm 2012

Philip Roth trước 75 theo tôi biết chỉ có một cuốn được dịch ở miền Nam là cuốn Goodbye, Columbus được Phan Lệ Thanh dịch thành Một ngày cho người yêu. Nhưng trong một bài viết nằm trong tập sách nhan đề Văn hóa văn nghệ miền Nam dưới chế độ Mỹ ngụy, Trần Hữu Tá có nhắc tới tác phẩm Portnoy's Complaint, không biết cuốn này đã được dịch hay chưa. Cuốn này được tác giả bài viết nêu ra như một điển

Thứ Hai, ngày 22 tháng 10 năm 2012





tôi chỉ còn gương mặt này

nhưng chẳng biết cất vào đâu

khi mùa thu chết

thành phố

chỉ còn những tiếng rì rầm bốc lên từ những tách cà phê

những rì rầm thoát ra từ những cổ họng

                                                          không-có-mặt

ở góc đồng khởi và lê lợi

cái chết trở lại

không sao tìm thấy những mặt người

gương mặt của tôi

biết cất vào đâu biết giấu vào đâu

em

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 10 năm 2012

Người phụ nữ bé nhỏ này sau 13 năm xa xứ vẫn giữ được chất mãnh liệt của biển Hải Phòng dù phong thái đã mang đậm chất Paris. Mỗi lần trở về Việt Nam, chị đều có những sáng tạo bất ngờ. Cuộc trưng bày vừa tổ chức tại Sông Hồng Gallery, 11 Tràng Tiền từ 8 đến 18/5/2003 là một ví dụ.

Họa sĩ Sơn Lâm.

- Vì sao triển lãm này của chị không có tiêu đề?

- Không cần tiêu đề, tranh Sơn Lâm, thế là đủ. Tôi chưa bao giờ phải mất tiền để tổ chức triển lãm, tất cả đều do các gallery thực hiện. Từ năm 1995, năm nào về tôi cũng làm một triển lãm tại Hà Nội. Sau triển lãm, nếu gallery nào đề nghị, tôi sẽ để lại một số tranh, còn lại sẽ mang về Paris. Ở đó, tôi không có tranh ế. Triển lãm lần này có 25 tranh sơn mài, chất liệu sở trường của tôi. Trong 3 tháng ở Hà Nội, tôi hoàn thành 32 tranh với sự giúp đỡ của nhà điêu khắc Đinh Công Đạt và họa sĩ Phạm Ngọc Dương cũng như 4 thợ phụ, làm liên tục từ sáng đến tối. Bận là thế nhưng tôi cũng về Hải Phòng 4 lần. Cuộc trở về lần này, tôi vẽ trong tâm trạng không thanh thản. Mẹ tôi 68 tuổi, đang bệnh nặng, bà bị co thắt mạch máu não từ 10 năm nay.

- "Buổi sáng", "Mộng du"... tên những bức tranh của chị rất ngắn gọn và hàm chứa, vì sao vậy?

- Có bức là giấc mơ của tôi, khi lại là điều tôi đang nghĩ. Tôi luôn vẽ về con người, tôn vinh thân thể đàn ông và đàn bà, đặt họ trong cảm xúc yêu hoặc chờ được yêu. Tôi muốn diễn tả tối đa những hình ảnh mình nghĩ, nên ngoài tranh, tôi đưa cả thời tiết của tâm trạng lên những bình, hộp sơn mài.

- Được đào tạo bài bản chiếm bao nhiêu phần trăm trong sự sáng tạo của nghệ sĩ?

- 1%. Tôi học trung cấp Mỹ thuật và học tiếp đại học (1985-1990). Lần nào về Việt Nam, tôi cũng qua trường thăm các thầy. Sau đó tôi được mời sang Pháp du học 3 năm tại ĐH Mỹ thuật ứng dụng và nghề nghiệp Paris. Trước khi đi Pháp, họa sĩ Bùi Hữu Hùng đã dạy tôi vẽ sơn mài trong 4 tháng và tôi gắn bó với nó như một mặc định, dù trước đó, tôi học đồ họa.

Bức "Khoảnh khắc"

- Chị sống và vẽ ở Pháp như thế nào?

- Năm 1997, tôi nhập quốc tịch Pháp. Suốt 13 năm ở xứ người, tôi toàn phải thuê trọ. Năm nay, tôi mới mua được căn nhà rộng 400 m2 ở vùng Montreuil, cách trung tâm Paris 12 km. Tôi đã có 8 triển lãm cá nhân ở Pháp, Thụy Sĩ, Đức, đều do các gallery chọn và tổ chức. Ở Tây Âu, được gallery cho bày tranh đã là khó, chưa nói đến việc tổ chức triển lãm. Tôi là họa sĩ ruột của gallery Zajira, đường Magazine, quận 6, Paris. Năm 1993, tại nhà Bours, ngôi nhà lớn nhất của Trung tâm chứng khoán Paris, tôi đã có triển lãm chung cùng nhà điêu khắc Điềm Phùng Thị, họa sĩ Nguyễn Cầm, Lý Trực Sơn, Trần Trọng Vũ và đó là triển lãm chung duy nhất cho đến nay của các họa sĩ VN sống ở Pháp.

Tôi lấy chồng năm 1992, anh ấy người Pháp, làm họa sĩ minh họa sách cho trẻ em, tới 1995 thì chia tay. Cuối năm nay, tôi sẽ kết hôn với người tôi đang yêu, anh ấy làm chỉ đạo ánh sáng cho Téléfilm.

- Vì sao trong tranh chị, hình ảnh hoa sen xuất hiện nhiều vậy?

- Khi sáng tạo, tôi không nghĩ mình đang vẽ sơn mài. Sen hiện diện trong tranh tôi mỗi lúc một nhiều vì tôi thích nó, vì hình đẹp, cánh sen giống hình trái tim. Cái gọi là bản sắc dân tộc trong tranh tôi là ở chất liệu và tín hiệu phương đông.

- Chị nghĩ gì khi có ý kiến cho rằng, chị phô diễn tình yêu qua những bức tranh gợi tình?

- Tôi muốn tranh của tôi đầy nhựa sống với màu trong sáng, đắm đuối. Khi tôi vẽ người con gái đang mơ, đang chờ, khát khao hay vẽ uyên ương quấn quýt là tôi đang ca ngợi vẻ đẹp người mình yêu và cuộc tình của mình, cả những điều tôi chờ đón. Lúc nào tôi cũng muốn yêu và cần yêu. Đó là động lực để tôi sáng tạo.
-------------
(Theo Thể Thao Văn Hóa ngày 20/5/2003)

Thứ Năm, ngày 18 tháng 10 năm 2012

"Họ" ở đây không phải là các nhà văn, mà là nhân vật của các nhà văn. Chẳng hạn, hãy đọc đoạn sau đây do nhân vật biên tập viên Komatsu trong 1Q84 nói, để biết trong 1Q84 không phải chỉ có tinh hoàn như có kẻ độc mồm nào từng bảo 1Q84 là "Tinh hoàn truyện":)

"Người đời đa phần không hiểu được giá trị thực sự của tiểu thuyết, nhưng lại không chịu lạc hậu với trào lưu. Hễ thấy có sách được giải

Thứ Hai, ngày 15 tháng 10 năm 2012

Đi công tác bi giờ chỉ còn hai háo hức. Thứ nhất, thời gian trên máy bay là thời gian đọc rất sướng, vì không có con gì léo nhéo xung quanh, mà cũng không có áp lực phải làm gì. Thứ hai là buổi tối có thời gian lượn lờ tiệm sách ngắm sách và mua sách giảm giá.

Lần trước đi Sin, mua được một lô sách ế của Kinokuniya giá 3-4$/cuốn. Lần này ở Penang, Borders chuẩn bị dời đi đâu đó, nên có một rổ

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 10 năm 2012


1. Trường phái ấn tượng
Ấn tượng (tiếng Pháp: Impressionnisme; tiếng Anh: Impressionism) là một trào lưu nghệ thuật bắt đầu tại Paris (Pháp) vào cuối thế kỷ 19. Trường phái ấn tượng đánh dấu một bước tiến quan trọng của hội họa. Cái tên “ấn tượng” do các nhà phê bình gọi theo một bức tranh nổi tiếng của Claude Monet: Impression, soleil levant (Ấn tượng mặt trời mọc).

 Bức tranh Village on the Banks of the Seine của Alfred Sisley
Trường phái ấn tượng hình thành từ Paris hiện đại. Đó là chất xúc tác, là nơi xuất phát và là chủ đề của trường phái ấn tượng. Trong thập niên 1850, Paris vẫn còn là một thành phố thời Trung cổ với những con đường quanh co, nhỏ hẹp, thiếu vệ sinh và thiếu cả ánh sáng. Vào khoảng thập niên 1870, thời hoàng kim của trường phái ấn tượng, thành phố cũ già nua này đã bị phá bỏ thành bình địa để từ đó xây dựng lại một thủ đô với những đại lộ dài, với hàng dãy tiệm cà phê, nhà hàng, và nhà hát.
Những bức tranh thuộc trường phái ấn tượng được vẽ bằng những nét cọ có thểnhìn thấy được, sự pha trộn không hạn chế giữa các màu với nhau và nhấn mạnh đến sự thay đổi và chất lượng của độ sáng trong tranh.
Hai ý tưởng đáng chú ý trong trường phái này là: Bức tranh được vẽ rất nhanh với mục đích là ghi lại một cách chính xác tổng quan của khung cảnh.Tiếp theo sau là thể hiện một cái nhìn mới,nhanh và không định kiến; khác với trường phái hiện thực,tự nhiên.
Các họa sĩ tiêu biểu của trường phái này: Mary Cassatt, Paul Cezanne (sau này đã rời bỏ phong trào), Edgar Degas, Max Liebermann, Édouard Manet (tuy nhiên Manet không xem mình thuộc phong trào), Claude Monet, Berthe Morisot, Camille Pissarro, Pierre-Auguste Renoir, Zinaida Yevgenyevna Serebryakova, Alfred Sisley

2. Trường phái hậu ấn tượng

Tranh của Vincent Van Gogh

Hậu ấn tượng là tên gọi chung để chỉ tới những nghệ sĩ thuộc thời kỳ sau trường phái ấn tượng. Trường phái ấn tượng là một bước ngoặt trong hội họa, rũ bỏnhững quan niệm từng tồn tại rất nhiều năm ở châu Âu. Từ sau ấn tượng, nhiều nghệ sĩ độc lập tìm tòi sáng tạo và đi theo các hướng khác nhau. Mặc dù họ không có phong cách sáng tác giống nhau, nhưng được gọi chung là hậu ấn tượng. Thuật ngữ này do nhà phê bình người Anh Roger Fry đặt ra chỉ những họa sĩ như Paul Cézanne, Paul Gauguin, Vincent Van Gogh. Nghiên cứu về các họa sĩ này cũng cho thấy sự phát triển của nghệ thuật Pháp thời gian cuối thế kỷ 20.
Các nghệ sĩ hậu ấn tượng từ chối rập khuôn theo chủ nghĩa ấn tượng và từng người tìm cách nổi bật cá tính của mình, có thái độ biểu hiện chủ nghĩa trong hình họa, màu sắc và cách giải quyết đề tài. Đó thực sự làm nên một nghệ thuật mới với những tuyên ngôn thẩm mĩ khác, không giống với nghệ thuật và kĩ thuật của xu hướng ấn tượng mà họ cùng tham gia trước đó. Ba họa sĩ Paul Cézanne, Paul Gauguin, Vincent Van Gogh với ba phong cách hiện thực đã làm phong phú và đa dạng một thời kỳ ngắn ngủi nhưng vang dội và đầy hấp dẫn của của nghệ thuật. Họ báo hiệu cho các trào lưu sẽ nở rộ ở thế kỷ 20.

3. Trường phái dã thú

Tranh của Matisse

Để chống chọi với trường phái Ấn tượng, quá chú trọng đến ánh sáng mà quên đường nét của cảnh vật, nên trường phái Dã thú ra đời.
Trường phái Dã thú có sự phản ứng mạnh mẽ chống lại trường phái Ấn tượng, chống lại sự mất mát không gian do dùng quá nhiều ánh sáng, do sự phân tích tỉmỉ, không theo quy luật nào, vì thế chỉ là sự ngẫu nhiên và không có suy tính trước. Sự cần thiết cho họa sĩ trường phái Dã thú là màu sắc, chứ không phải vẽnhư thấy thực tế, mà là phải sáng tạo sắc độ. Bức tranh là một bố cục nhiều màu, không phải là sự sao chép thiên nhiên; là sự liên tục tạo hình sống động, không là cảnh sắc vặt vụn, là một sự bố cục màu sắc mạnh bạo, không phải là sự tình cờđẹp mắt.
Năm 1905, triễn lãm mùa thu ở Paris có một phòng tranh giới thiệu những tác phẩm mới, đặc biệt dữ dội về màu sắc. Công chúng xem tranh phản ứng khác nhau, vì có một sự thật là một loạt tiêu chí hội họa cổ điển nữa đang bị phá vỡ. Phòng tranh được nhà phê bình LuisVauxcelles gọi là ” Chuồng dã thú “, và cái tên Dã thú đã bước vào lịch sử hội hoạ Thế giới. Tên goi đó rất phù hợp với các họa sĩ này bởi vì những màu sắc mà họ sử dụng là dữ dội một cách cố tình.
Khuynh hướng Dã thú ra đời đầu thế kỷ XX, phát triển cực thịnh năm 1905 – 1906, có dấu hiệu suy tàn năm 1907 và chấm dứt hoạt động trước chiến tranh Thế Giới thứ nhất để chuyển sang những phong cách rất khác nhau. Những thành viên tiêu biểu là: Henri Matisse, Vlaminck, Derain, Van Doghen, Marquet, Dufy….
Hầu hết thành viên của trường phái Dã thú là người Pháp và trẻ tuổi. So với khuynh hướng Ấn tượng, sự xuất hiện của hội họa Dã thú mang tính chất đảo lộn, phủ định hơn rất nhiều. Tất cả đều cùng ý chí ” Nổi loạn màu sắc”, Vlaminck và Derain tuyên bố sẽ ” Đốt trụi trường Mỹ thuật bằng các sắc xanh Cobalt và đỏson”.
Để thực hiện tham vọng sáng tạo một nền hội họa mới, các họa sĩ Dã thú chủtrương phất cao lá cờ tự do, không lệ thuộc vào đề tài, vào thiên nhiên và sửdụng màu sắc một cách mạnh mẽ nhất, dùng màu nguyên chất tạo sự tương phản mạnh và vứt bỏ khối vờn, bỏ diễn tả sáng tối. Theo họ như vậy tranh mới phát huy được hết các cường độ và âm hưởng của màu, mới tương ứng với tình cảm mạnh mẽ của lớp thanh niên đầu thế kỷ. Nhãn thức Dã thú đã đưa hội họa đến một không gian chói chang. Họ sử dụng bút pháp phóng đại cường điệu. Con người và sự vật trong tranh được vẽ bởi những nét rất dứt khoát và đậm. Với họ, bức tranh phải thể hiện cá tính mạnh mẽ, biểu hiện những tư tưởng tình cảm và rung động chủ quan của tác giả.

4. Trường phái biểu hiện

 Bức tranh Tiếng thét của Edvard Munch

Chủ nghĩa biểu hiện hay Trường phái biểu hiện (Expressionism) là một trào lưu nghệ thuật xuất hiện và phát triển ở châu Âu vào những năm cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, có đặc điểm nhấn mạnh, thậm xưng trong sự thể hiện cảm tính – xúc cảm của chủ thể (thường là cảm xúc con người hoặc một nhóm người) hoặc xúc cảm của chính người họa sĩ. Những cảm xúc này thường được gây ra bởi một sựkiện đặc biệt nào đó, cũng có thể bởi sự gặp mặt-giao lưu của nhiều người hoặc sự giao lưu của những xu hướng hội họa khác nhau (như cổ điển và hiện đại).
Chủ nghĩa biểu hiện thể hiện trong nhiều dạng nghệ thuật, từ hội họa, kiến trúc cho đến văn học, thơ ca, nhạc kịch và điện ảnh.

5. Trường phái lập thể

 Tranh của Pablo Picasso

Chủ nghĩa lập thể, còn gọi là trường phái lập thể, (Cubism) là một trường phái hội họa tạo ra cuộc cách mạng về hội họa và điêu khắc châu Âu vào đầu thế kỷ 20.
Trong tác phẩm của họa sỹ lập thể, đối tượng được mổ xẻ, phân tích và được kết hợp lại trong một hình thức trừu tượng. Người họa sỹ không quan sát đối tượngở một góc nhìn cố định mà lại đồng thời phân chia thành nhiều mặt khác nhau, nhiều khía cạnh khác nhau. Thông thường các bề mặt, các mặt phẳng giao với nhau không theo các quy tắc phối cảnh làm cho người xem khó nhận ra chiều sâu của bức tranh.
Chủ nghĩa lập thể do Georges Braque và Pablo Picasso khởi xướng năm 1906 tại khu Montmartrecủa kinh đô ánh sáng Paris, Pháp. Họ gặp nhau năm 1907 và làm việc cùng nhau cho đến năm 1914 khi Đệ nhất thế chiến bắt đầu.
Nhà phê bình hội họa người Pháp Louis Vauxcelles sử dụng danh từ “lập thể” lần đầu tiên để ngụ ý rằng đó là những hình lập phương kỳ quặc vào năm 1908. Sau đó danh từ này được hai nhà khai phá của trường phái lập thể sử dụng một vài lần và sau đó thành tên gọi chính thức.
Trường phái Lập thể khai sinh ở đồi Montmartre, sau đó lan ra các họa sỹ khác ởgần đó và được nhà buôn tranh Henry Kahnweiler truyền bá. Nó nhanh chóng trởnên phổ biến vào năm 1910 và được gọi là chủ nghĩa lập thể. Tuy nhiên, một sốhọa sỹ khác cũng tự coi là họa sỹ lập thể khi đi theo các khuynh hướng khác với Braque và Picasso.
Lập thể ảnh hưởng tới các nghệ sỹ vào thập niên 1910 và khơi dậy một vào trường phái nghệ thuật mới như chủ nghĩa vị lai, chủ nghĩa cấu trúc và chủ nghĩa biểu hiện.
Các nghệ sỹ thiên tài, Braque và Picasso mở ra phương pháp mới trong cách diễn đạt và thể hiện không gian trong hội họa nhưng chính họ lại bị ảnh hưởng của các nghệ sỹ khác như Paul Cezanne, Georges Seurat, điêu khắc Iberi, nghệ thuật điêu khắc châu Phi và như sau này Braque thừa nhận, họ bị ảnh hưởng bởi chủ nghĩa dã thú.
Các họa sỹ lập thể nổi tiếng của trường phái này: Georges Braque, Marcel Duchamp, Juan Gris, Fernand Leger, Jacques Lipchitz, Louis Marcoussis, Marie Marevna, Jean Metzinger, Francis Picabia, Pablo Picasso, Liubov Popova, Marie Vassilieff, Fritz Wotruba…

6. Trường phái tương lai

 Tranh của Umberto Boccioni

Chủ nghĩa tương lai là một trường phái nghệ thuật bộc lộ một cách trần trụi sựbất mãn với xã hội đương thời. Trường phái này nổi bật nhất ở Italy.
Các họa sĩ của trào lưu Giacomo Balla, Umberto Boccioni, Carlo Carrà, Severini, Luigi Russolo đã mượn kỹ thuật điểm mảng màu của trường phái Ấn tượng mới và trường phái Lập thể để chồng chéo hình thức, nhịp điệu, màu sắc và ánh sáng, qua đó thể hiện một “cảm giác động” và tính đồng thời của các trạng thái tâm hồn, cấu trúc phức tạp của thế giới.

7. Trường phái Dada (Dadaism)

 Tranh của Jean Arp

Những người theo trường phái dadaism đã cố gắng làm rõ tất cả những ý tưởng và nguyên tắc mới lạ.
Ða đa  là một phong trào văn học nghệ thuật (nhất là hội hoạ) phản kháng dữ dội của các nghệ sĩ và các nhà văn Âu Mỹ, cống lại sự tự mãn, trong đó, những sức mạnh sáng tạo nghệ thuật được hướng vào việc chống lại nghệ thuật. Phong trào nầy sinh ra do tâm trạng vỡ mộng vì ảnh hưởng của Ðại chiến thế giới lần thứnhất, mà một số nghệ sĩ thuộc nhiều khuynh hướng khác nhau đã phản ứng lại một cách mỉa mai, cay độc, thậm chí với những tư tưởng vô chính phủ  nữa.  Qua những thể hiện của họ, cái phi lý và tư tưởng phản kháng là hai điểm nổi bật nhất.
Những họa sĩ  tham gia trong trường  phái Đa đa phải  kể: Apollinaire, Marinetti, Picasso, Modigliani,  Kandinsky. Tháng 3/1917, một Gallery của trường phái Đa đa ra đờiở Bahnhofstrasse.  Tháng 7/1917,  cuốn sách  đầu tiên  của trường  phái Đa đa được xuất hiện do hai  hoạ sĩ Đa đa thực hiện là Tzana  Do Janko và Hans Arp. Một đoạn  viết về lịch  sử của trường  phái Đa đa  do Huelsenbeck  công bố(7/1920)  ở Hanover cho rằng: “Trường phái  Đa đa họp tại  quán Voltaire tập trung các nghệ sĩ nhạy cảm với sự phát triển những  cách  thể hiện mới”.

8. Trường phái siêu thực

 Tranh của Joan Miró

Trường phái surrealissm đã phô bày những tác phẩm nghệ thuật bằng trang và bằng chữ viết. Họ nhấn mạnh đến sức mạnh của trí tuệ khi tạo ra những tác phẩm nghệ thuật có ý nghĩa.
Với trường phái hội họa này, những chủ thể rất bình dị được đặt trong một phông màn hoặc bí ẩn, hoặc hùng vĩ, khiến cho bức tranh mang một sức sống mới, ý nghĩa mới, như tồn tại trong mơ cùng những sự vật hiện thực trong trạng thái không thực.

9. Trường phái ấn tượng trừu tượng

 Tranh của Jackson Pollock

Trong khoảng thời gian ngắn, nước Mỹ đã phải trải qua một thời kỳ mà phong trào nghệ thuật lên cao. Trường phái ấn tượng trừu tượng này đã đánh dấu một kỷ nghuyên trong lịch Mỹ. Trường phái De Stijl bao gồm một loại hình nghệ thuật mới, đó là kiến trúc nghệ thuật hiện đại. Trường phái này sử dụng những tài năng của các nghệ sỹ để thiết kế nhà cửa, công trình và đồ đạc.

10. Trường phái Kinetic Art

 Tác phẩm của nhà điêu khắc Naum Gabo

Trường phái nghệ thuật này đóng vai trò rất quan trọng bởi vì nó đã khai thác được các khía cạnh nghệ thuật cảm xúc. Bản thân trường phái này đã chứa đựng rất âm bội bao gồm có những âm bội của nền văn hoá nghệ thuật, tự nhiên và khoa học kỹ thuật. Trường phái này chủ trương khai thác các khía cạnh nghệthuật cảm xúc.

11. Trường phái Pop Art

 Bức họa Marilyn Monroe của Rebecca Rhys Butler

Pop Art là trào lưu nghệ thuật mới ra đời ở Anh trong thập kỷ 50 của thế kỷ 20. Song nơi nó phát triển rực rỡ nhất và để lại dấu ấn trong lịch sử mỹ thuật chính là tại Mỹ.
Pop Art nổi tiếng với các bức họa lấy những đề tài bình dân, phổ biến với mọi người như các thần tượng mà mọi người tôn thờ trong ca nhạc, phim ảnh, nhãn mác sản phẩm, tranh quảng cáo, bao bì sản phẩm… thậm chí đôi giày, tờ báo… làm chủ đề chính để sáng tạo nghệ thuật.
Cách thể hiện của trường phái Pop Art chấp nhận tất cả các cách có thể. Bức họa “Marilyn Monroe” là một trong những tác phẩm tiêu biểu cho Pop Art, tác phẩm này thể hiện bằng phương pháp in lưới, bằng máy. Nhiều tác phẩm khác được thểhiện bằng phần mềm máy tính, in bằng máy. Nhiều tác phẩm gắn cả “vật thật” như báo chí, lon bia, chai lọ… lên tranh. Một số bức họa đắt giá nhất của trường phái này vốn là minh họa cho truyện tranh.

12. Trường phái Op Art

 Tranh của Victor Vasarely

Sự ra đời của trường phái này được gắn với tạp chí Time. Vào năm 1964, tạp chí này đã đăng một bài báo nói về một làn sóng nghệ thuật mới liên quan đến ảo giác.

13. Trường phái Minimalism

 
Tranh của Frank Stella

Trường phái này nhận được rất nhiều sự chỉ trích từ công chúng vì họ khó có thểchấp nhận được một dãy hình lập phương, hai hình chữ nhật đặt cạnh nhau hay năm khối hình hộp treo trên tường lại có thể được gọi là nghệ thuật. Đơn giản hóa mọi thứ tối đa, kiệm lời là đặc điểm của trường phái Minimalism.

14. Trường phái nghệ thuật nhận thức

 Tranh của Lucio Fontana

Chính trường phái này đã chấm dứt kỷ nguyên được gọi là “nghệ thuật hiên đại”. Ngày nay, trường phái hậu hiện đại, tân hiện đại và nghệ thuật nhận diên đã chiếm ưu thế trong thị trường nghệ thuật. Các nghệ sỹ của ngày hôm nay không còn là một phần của nguồn nghệ thuật tập thể nhưng họ đã đào sâu những xu hướng và ý tưởng mới thay đổi từ năm này sang năm khác.
Trường phái nghệ thuật nhận thức này đã giúp chúng ta đem lại độc lập, và trong một khía cạnh nào đó nó đã hoàn thành một kỷ nguyên với những tư tưởng nghệthuật mới, mà khởi đầu là từ trường phái ấn tượng cách đây 100 năm.

Các trường phái hội họa khác

Gần gũi nhất với chúng ta ở Châu Á, có thể nói đến các trường phái Thư pháp, Thủy Mặc của Trung Quốc, cũng có sức ảnh hưởng rất lớn tới các quốc gia trong khu vực, và trở thành hiện tượng mới làm ảnh hưởng sang cả Châu Âu, Châu Mỹ.

Kết luận

Mỗi trường phái hội họa đều có quan điểm riêng về cái đẹp, quyết định riêng việc lựa chọn đề tài, phương cách vận dụng ngôn ngữ tạo hình và xử lý kỹ thuật chất liệu riêng để đạt hiệu quả mong muốn. Xã hội càng phát triển, nhận thức của con người càng cao thì các trường phái hội họa càng lớn mạnh, càng xuất hiện nhiều trường phái mới.
----------
MTHP sưu tầm

Thứ Bảy, ngày 13 tháng 10 năm 2012


Mùa
thu, một số người làm thơ, một số người yêu nhau, một số người nhong nhóng
tin đồn, một số người nấu nấu xào xào, còn một số người cố suy nghĩ khác. Nghĩ
khác, nghĩ được đã hay; nhưng cứ cố, cố mãi đâm ra rất oải, vì chuột bé tí mà cứ
gồng, rõ khổ. Xào nấu vui hơn. Xào thế này:



Nhớ
nhau vẩy bút làm mưa gió
Giày cỏ gươm cùn ta đi đây
Chị thà xem như là hạt bụi
Giời mưa trên bến nước sông

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 10 năm 2012

I don't like beer and I can't drink wine. Being a girl growing up in a traditional family and conservative society, this fact hasn't really bothered me or people surrounding me much. There are always soft drinks for family gatherings and when I hang out with friends, I order fruit shakes. My father is a heavy drinker, but obviously he doesn't fancy his daughter to be his drinking buddy. My boyfriend doesn't consume alcohol. So never before in my life do I have to face with the question of "to drink or not to drink", until I started this new job 10 days ago.

Not really. During my time in Canada, the conscious decision not to drink robbed me of many opportunities to make friends. University students in Canada, and probably other Western countries, socialize at bars and parties, where alcohol consumption is a must. No one really talks with each other during class, unless you have a group assignment or presentation. I was surprised at first, coming from 12 years of schooling where all my friendship developed inside the classroom. At Trent, I arrived at a class 10 minutes early only to find other classmates gluing their eyes to screens, be it laptop screens, cell phone screens, ipod screens, some read over notebooks, listen to music, and very few talk to one friend or another. Very quiet, very little chatting, very unlike a typical scene of classroom I knew so well where everyone talked and laughed with and at each other. It goes without saying that people make their first contact at social occasions, in a large groups. Both my uneasiness of staying in a big unfamiliar group and my inability to drink drove me away from those occasions. I ran away to seek refuge in another friend's when my house mates threw a party. I knew what I was doing to myself. I didn't have Canadian friends my age throughout the whole 4 years. I was certainly bothered by that for the first 1-2 years, but after that I came to accept the fact. And I was firm to myself, I don't drink, if I don't make friends as a consequence of that, it's fine.

Of course I have been in situations where I was offered to drink. I would cheer, lift the cup to my lips, and put it down without sipping a big amount. It has been ok to do that. I think the fact that I am not a man helps, but not now.

The very first moment I started this new job, my colleagues already talked about how I need to drink. To drink wine specifically, and a lot. "Van, you need to practice drinking". "Van, to work with Thai people, you have to drink". "If you don't drink, it will be very difficult for all of us". "The whole team won't be able to proceed if you refuse to drink". "They drink a cup of wine first thing in the morning". "Drinking is their custom, if you don't drink, they won't like you, and if they won't like you, they won't talk". "You only need to learn how to drink, then you will be good." "If you don't drink, you will be isolated". "You can vomit, someone else will take care of cleaning, don't worry". "You can be drunk for 10 times, and you will be fine the 11th time". "It's ok, you can learn, everyone can learn to drink". "You just have to do it". The talk went on and on and on. At some point, I told my supervisor "If the ability to drink is such a crucial element to this job, why didn't you put it in the job advertisement, or tell me straightaway during the interview?". He said he wanted to, but the highest boss didn't let him. I irritatedly replied that I wouldn't have applied had I known what is required of me. The only thing they asked me to prepare for the coming field trip is to drink wine.

There is an enormous pressure to conform to the drinking norm of the team. I don't see an exception, it almost seems like it's a rule no one dares to challenge. The very first welcome party for myself, I was offered a drink by the oldest and most powerful man in the whole team. He ordered me to bottom up the cup of beer. Everyone was expecting that I would swallow and swallow the liquid until it was gone, even if I would throw up right afterwards. But I didn't. I took two sips, the most I can, and put the cup down. Everyone at the table gave me that how-dare-you look , and it was awkward. Especially because I am a newbie.

The other three women could drink. I don't know if they truly enjoy the taste of wine and beer, but being so beauty conscious, they must have a sense of how alcohol could interfere with their skins and hairs. They would spend hours surfing the internet to find articles on what fruits to eat, how to make face masks from yogurts, etc, so I doubt if they don't know alcohol can ruin the positive effects of all the beauty methods they practice. Yet they kept drinking, cheering, laughing. That moment I tasted the bitter sense of loneliness, and yes, isolation.

Why would men be interested in women's drinking? Why would that man with the most authority need me to finish that cup of beer? Does it bring him any joy or happiness? What is the point of drinking if I don't like it? Many people tell me they drink to socialize, what if I don't want to socialize, or to be exact, socialize with people who force me to drink, to be like them? Then, I realize that it is not necessary about beer per se, it is also about power. When someone of higher authority offers you a drink, if you refuse, you are challenging his  power as a boss. When a man orders a woman to drink, if you don't obey, you are challenging his power as a man. That's why other people were feeling uncomfortable. There is no precedents, no one has ever put down a drink when it comes from the boss's hands. It's no longer a personal choice of consuming alcohol, it has become a social pressure of conforming. Probably my supervisor was worried that he might be blamed or affected for having a stubborn subordinate.

When I was in Canada and chose not to drink, it was a personal choice. I might let go of lots of opportunities to expand my network and get to know people, but still, it was my own business, and I accepted the consequences. But now, as I am in Vietnam and working in a context where drinking brings about a cultural and political intonation, it doesn't affect me alone. My choice of not to drink not only can limit my potential development, but it can also damage existing ones. The boss might or did feel offended at the table because I dared not to drink, thus didn't leave a good impression on him. Other colleagues might avoid associating with me because I don't play the game with their rules, and I reject the norm everyone else was following. No one likes the strange, particularly when it comes from among their own group. I can foresee desolation.

It is time for the question "should I conform to get along, because after all I am new, and I need social approval in order to work effectively or should I stand fast to my own standard and stick to what I am comfortable with rather than replace it with the group norm?". A deeper version of that is "how much I should insist on my own boundary and how much I should be willing to negotiate it?"  I have been tempted to bend, to go with the flow, and the thought that "I might as well try once, try twice, then I should be fine" is appealing in its own right. Yet I hate being pressured into doing things I don't want to, and luckily, at the moment, I am still strong and free enough to choose the latter. Hire me or fire me, you won't change what I am. If I don't like drinking, so what?

If the personal is really political, my struggle has just begun.

Thứ Năm, ngày 11 tháng 10 năm 2012



Nhà văn Vũ Bão khéo chọn bút danh. Tên sao văn vậy, ào ào
như bão. Mở ra cuốn sách - tôi đang nói tới cuốn  hồi ký Rễ
bèo chân sóng - ngay dòng  đầu tiên
đã thấy ông tuệch toạc “Tôi là dân Thái Bình”, rồi đi luôn một đường nhạo chính
dân Thái Bình nhà ông, từ chuyện dân Thái Bình cắm cờ trên nóc hầm De Castries
(thực ra là “tác phẩm điện ảnh”), tới chuyện dân Thái Bình đi quá giang vào vũ
trụ,

Thứ Tư, ngày 10 tháng 10 năm 2012


Việt Hòa
Đưa nghệ thuật điêu khắc vào “sống” trong các không gian sinh hoạt thường ngày là một cách nâng cao chất lượng cuộc sống.


Tác phẩm điêu khắc "Đàn cá" của Hoàng Mai Thiệp

Khoảng trống trong ngôi nhà Việt
Trong những năm gần đây, đời sống kinh tế của người dân Việt Namđã được cải thiện nhiều so với trước. Người ta đã có thể bỏ nhiều tiền để xây dựng nhà cửa, đã bắt đầu quan tâm đến yếu tố đẹp thể hiện trong việc trang trí cho những ngôi nhà ấy. Nhưng dường như “cái đẹp” trong mắt nhìn của nhiều người còn thiếu tính thẩm mỹ và văn hóa cao.
Nhà điêu khắc Đào Châu Hải, giảng viên trường ĐH Mỹ thuật Hà Nội kể rằng ông đã rất ngạc nhiên khi bước chân vào những ngôi nhà hoành tráng của một số người có vị trí xã hội, vì đồ đạc và vật trưng bày trang trí chắc hẳn đều rất đắt tiền nhưng thiếu hẳn yếu tố đẹp và tính văn hóa. Những đồ đạc ấy chỉ mang tính chất phô trương tiềm lực kinh tế của chủ nhân là chủ yếu.
Trong khi đó, những tác phẩm nghệ thuật điêu khắc đương đại lại chưa được ứng dụng nhiều trong đời sống thường ngày. Thị trường dành cho các tác phẩm điêu khắc độc bản rất hạn hẹp dù hiện nay nghệ thuật điêu khắc của Việt Nam, nhất là điêu khắc của các tác giả trẻ, có những bước phát triển mới, tiến tới tiệm cận với nghệ thuật khu vực và thế giới.
Ở nước ta hiện nay, điêu khắc chủ yếu hiện diện trong các tượng đài hoành tráng, các tác phẩm trưng bày ở những nơi công cộng như vườn  hoa, bảo tàng. Trong ngôi nhà người Việt thiếu vắng điêu khắc Việt Nam trong khi có thể lại thừa những thứ đắt tiền mà kệch cỡm. Sự thiếu vắng ấy là một khoảng trống rất buồn và lãng phí.

Tác phẩm điêu khắc bằng gốm của Bùi Viết Đoàn

Nỗ lực đưa điêu khắc vào đời sống
Để nghệ thuật điêu khắc hiện diện và có thể “sống” được trong những không gian sinh hoạt thường ngày của con người Việt Nam là ước mong của của những người tổ chức và tham  gia triển lãm điêu khắc “New Form - Hình thể mới”.
Triển lãm trưng bày hơn 30 tác phẩm điêu khắc nhỏ và vừa, có thể bày biện, đặt để thích hợp trong bất cứ không gian kiến trúc dân dụng hay công sở nào. Theo anh Hải, chủ nhân Gallery Mai thì việc lựa chọn các tác phẩm có kích thước dưới 50cm, tạo hình gần gũi với đời sống là chủ ý nhằm đưa các tác phẩm này dễ dàng đến với công chúng hơn. Người xem dễ “cảm”, dễ hiểu tác phẩm và tác phẩm dễ tìm được không gian trưng bày phù hợp.
9 nghệ sĩ tham gia trong triển lãm này thuộc thế hệ sinh ra từ đầu thập kỷ 70 đến đầu thập kỷ 80 của thế kỷ 20. Họ đã qua cái ngưỡng “tam thập nhi lập” và đều đang ở độ tuổi đời và tuổi nghề sung sức nhất. Có những người đã có những thành quả nhất định, có những người đang là các giảng viên của các trường Đại học Mỹ thuật và Đại học Kiến trúc. Đồng thời họ cũng là những người sáng tác đều đặn và tiên phong trong lứa nghệ sĩ điêu khắc trẻ của khu vực phía Bắc.
Tác giả Nguyễn Thái Bình cho biết dù cố gắng đưa nghệ thuật điêu khắc đến gần với đời sống của người dân Việt Nam hơn nhưng công việc của anh vẫn là sáng tạo nghệ thuật chứ không phải chiều theo thị hiếu tiêu dùng. Tác phẩm điêu khắc là những công trình nghệ thuật chứ không phải đồ thủ công mỹ nghệ sản xuất hàng loạt. Theo tác giả Trần Trọng Tri thì chính việc người nghệ sỹ sáng tạo theo ý thích cá nhân đã tạo ra những khó khăn cho họ, nhưng đồng thời cũng mang lại thuận lợi là họ được tự do trong sáng tạo và cho ra đời những “đứa con đẻ” hoàn toàn của mình.
Làm sao để nghệ sỹ tự do sáng tác những tác phẩm có tính nghệ thuật cao, mang dấu ấn cá tính, sự sáng tạo cá nhân mà vẫn tìm được thị trường trong đời sống hàng ngày là câu hỏi khó mà các tác giả và những người tổ chức triển lãm “New Form” đang tìm cách giải. Triển lãm sẽ không dừng ở đây mà các nhà điêu khắc sẽ tập hợp thành nhóm đông có chung mục đích sáng tác để tổ chức triển lãm 6 tháng một lần và tìm đường đi tới ứng dụng đời sống cho điêu khắc Việt Nam.
Song để ước mong này thành công thì ngoài nỗ lực của người sáng tác, nhà tổ chức thì còn cần sự nâng cao hiểu biết, thẩm mỹ của công chúng. Mà điều này không thể một sớm một chiều thành hiện thực./.
-------------
Theo: VOV

Thứ Ba, ngày 09 tháng 10 năm 2012



Ngày xửa ngày xưa tôi có một trí nhớ cực oách. Đại để, tôi
có thể thuộc hàng ngàn bài thơ của nhà thơ thời Thơ Mới, nhớ vanh vách kết quả
các trận đấu của một vòng World Cup, thậm chí nhớ ai ghi bàn, và ghi bàn như thế
nào v.v. Nhờ trí nhớ này mà tôi làm toán, kể cả đến năm 12, gần như bao giờ
cũng 10 điểm, vì bài nào đã giải qua một lần là luôn nhớ cách giải:). Ngày
nay,  khi bớt trẻ hơn ngày
Sẽ được công bố vào thứ năm tuần này.


Ladbrokes continues to show Haruki Murakami as frontrunner, now at 2:1, trailed by Mo Yan, Alice Munro, and Péter Nádas at 8:1. William Trevor surged this week to 10:1.  Unibet shows Mo Yan in front at 5.3:1, with Murakami in second place at 8:1.  (Theo WWB)
Theo nhà cái Ladbrokes, Haruki Murakami  dẫn đầu bảng cá cược, theo sau là Mạc Ngôn, Alice Munro,

Thứ Hai, ngày 08 tháng 10 năm 2012





khi mùa thu tới tôi đi ngủ

chui vào chiếc kén xám (hoặc đen)

cố không nghe thấy tiếng xoen xét của những thân người đang
bị cưa, tiếng rì rầm của những mắt người đang rụng

ôi kén ẩm như chăn gối ẩm



khi mùa thu tới, giấc ngủ trải ra dịu dàng như tấm thảm mục

cuộn tôi vào

vỗ về tôi cho đến mùa thu năm sau

tuy nhiên hóa bướm là việc nhọc nhằn, nếu không nói là bất
khả

giấc ngủ vỗ về

Chủ Nhật, ngày 07 tháng 10 năm 2012

Thanh Lê

“Đổi mới nghệ thuật điêu khắc và đưa điêu khắc gần với cuộc sống” là chủ đề chính trong triển lãm mang tên Diện mạo mới của chín nghệ sĩ trẻ. Với 30 tác phẩm điêu khắc được làm từ nhiều chất liệu, các nghệ sĩ đã đưa đến cho người xem cái nhìn khác và mới về điêu khắc đương đại nước nhà.


Thái Nhật Minh, CON SÊN IV, Nhôm đúc

Lâu lắm rồi giới nghệ sĩ và công chúng mới có dịp được thưởng thức một triển lãm điêu khắc với quy mô lớn như Diện mạo mới. Chưa tới giờ khai mạc nhưng khá đông nghệ sĩ đã có mặt để chung vui cùng các tác giả. Nhà điêu khắc Vương Ngọc Báo vẻ mặt rạng rỡ cho biết họ đều là những học trò cũ của ông, đây là dịp để ông được chứng diện những bước thành công của các học trò.
Chín nghệ sĩ (Khổng Đỗ Tuyên, Nguyễn Huy Tính, Nguyễn Ngọc Lâm, Trần Trọng Tri, Phạm Thái Bình, Phạm Bảo Sơn, Hoàng Mai Thiệp, Nguyễn Hữu Thái, Thái Nhật Minh) thuộc thế hệ 7x và đầu 8x, cơ duyên nghệ thuật đã giúp họ gặp gỡ và cùng làm việc trong thời gian dài. Với những cách tân trong điêu khắc, thường xuyên tổ chức những triển lãm giới thiệu tác phẩm mới tới công chúng, họ xứng đáng được xem là những người tiên phong của thế hệ nghệ sĩ trẻ Việt Nam đương đại.

Phạm Bảo Sơn, ĐÀN GÀ, Sắt

“Trong tâm tư những người làm điêu khắc trẻ, với truyền thống điêu khắc hàng ngàn năm của nước ta, với những vấn đề thẩm mỹ của xã hội hiện đại đòi hỏi sự kiếm tìm và trỗi dậy” - đánh giá của Nhà điêu khắc Đào Châu Hải về nhóm tác giả.
Chín nhà điêu khắc đã thử nghiệm tác phẩm của mình trên nhiều chất liệu khác nhau và chủ đề cũng đa dạng phong phú hơn rất nhiều. Nếu điêu khắc truyền thống thiên về những chủ đề lịch sử chứa đựng ý nghĩa lớn lao, thì các tác giả trẻ với cảm quan mới lại đi sâu khai thác những chủ đề gần gũi với đời sống thường nhật.

Phạm Thái Bình, NẮM TAY ANH, Tổng hợp phủ sơn mài

30 tác phẩm là những cái nhìn đa chiều về cuộc sống. Không quá cầu kỳ hình thức, không mang nặng tư tưởng truyền đạt nhưng các tác phẩm trong triển lãm vẫn mang lại cho người xem những chiêm nghiệm đủ đầy về nhân sinh quan.
Chuỗi tác phẩm: Hàng dọc, No 1,..làm từ chất liệu nhôm đúc của nhà điêu khắc Khổng Đỗ Tuyền, với những hình người nghiêm trang đứng thẳng hàng là hiện thân của những nhân viên văn phòng bó buộc trong những không gian túng bí, bức bách. Các tác phẩm bằng gốm nung của Nguyễn Ngọc Lâm đã diễn tả được nỗi sợ hãi của con người trong xã hội hiện đại.

Hoàng Mai Thiệp, CHÂN DUNG, Mạ đồng

Hình ảnh những chú gà con theo mẹ đi kiếm mồi trong tác phẩm Đàn gà của nhà điêu khắc Phạm Bảo Sơn lại mang lại cho người thưởng thức cảm giác sum họp gia đình. “Những gì thể hiện trong tác phẩm đều rất gần gũi với tôi. Đàn gà gợi tôi nhớ đến những kỷ niệm thời thơ ấu nơi làng quê yên bình và cuộc sống hạnh phúc êm đềm”.
Hình thức đơn giản nhất là loạt tác phẩm mang tên Ốc sên của nhà điêu khắc Thái Nhật Minh làm từ chất liệu nhựa trong và nhôm đúc với gam màu nhẹ. Anh đã đi vào khám phá vẻ đẹp giản dị của những con ốc sên. “Tôi rất thích những tác phẩm của Thái Nhật Minh bởi nó thật đơn giản, khi xem không có cảm giác nặng nề về tư tưởng” – cảm nhận của họa sĩ Phạm Huy Thông khi đứng trước các tác phẩm.

Tác phẩm của Khổng Đỗ Tuyền

Được biết nhà điêu khắc Thái Nhật Minh đã lên ý tưởng cho những tác phẩm của mình khoảng bốn tháng trước, khi có ý tưởng anh miệt mài bắt tay vào làm và chỉ mất hai đến ba ngày để hoàn thành.
Hướng tác phẩm của mình tới những chủ đề bình dị và kích thước vừa phải, các tác giả mong muốn những tác phẩm của mình sẽ phù hợp với không gian sống của người Việt: “chúng tôi muốn sáng tạo ra thứ có thể nối liền nghệ thuật và cuộc sống, dù chúng không thể tự sinh ra, nhưng chúng tôi nghĩ, tác phẩm điêu khắc được tạo ra mạnh mẽ nhất khi nó bất chấp bố cục, hình khối, chất liệu, nó hiện ra như một sự kiện, như hiển nhiên nó phải thế, như một mảnh xúc cảm thẩm mỹ được kết tinh từ nghệ thuật và cuộc sống” – nhà điêu khắc Phạm Thái Bình, đại diện nhóm, còn khẳng định rằng các tác phẩm điêu khắc chỉ sống khi nó đem đến cho công chúng chiêm ngưỡng.
Cũng bởi lẽ đó triển lãm đã được diễn ra trong không gian ấm cúng của Mai Gallery. Mai galery cũng là phòng triển lãm tư nhân đầu tiên tổ chức một triển lãm về điêu khắc cho các nghệ sĩ Việt. Trong tương lai các tác giả có kế hoạch sẽ tổ chức triển lãm thường xuyên ở đây.
Triển lãm diễn ra từ 6/10 đến 21/10/2012, tọa đàm 15h ngày 13/10/2012 tại tầng 3, Mai Gallery – Art talk cafe (12 Quán Sứ, Hà Nội).
------------
Theo: TT&VH Online. Ảnh: Thái Nhật Minh

Thứ Bảy, ngày 06 tháng 10 năm 2012











Sáng  ra khỏi nhà, xin
phép vợ cho  đi thóc mách quần hồng. (Bác
nào chưa biết thóc mách quần hồng là chi, có thể mở trang 12 cuốn Hiệp sĩ không hiện hữu ra tham khảo.) Kết
quả không thóc mách được quần hồng nào, chỉ toàn thóc mách chuyện /sách/, bán
được mấy cuốn sách, mua được mấy cuốn sách. Toàn sách với sách.  Trong số mấy cuốn mới rinh về có Lời bộc bạch của một thị dân. Tên tuổi

Thứ Sáu, ngày 05 tháng 10 năm 2012

Nhân mắc mưa, nhớ một bài thơ của Lưu Trọng Lư:




Mưa mãi
mưa hoài

Lòng biết
nhớ thương ai

Trăng lạnh
về non không trở lại




Mưa chi mưa mãi

Lòng nhớ
nhung hoài

Nào biết
nhớ nhung ai



Mưa chi mưa mãi

Buồn hết
nửa đời xuân

Mộng
vàng không kịp hái


Mưa mãi
mưa hoài

Nào biết
trách ai

Phí
hoang thời trẻ dại


Mưa hoài mưa

Thứ Ba, ngày 02 tháng 10 năm 2012



Hôm nay trời đã hết mưa, may quá. Trời mưa, ngồi nhà sến,
trong khi bao người lặn lội đúng nghĩa lặn và lội trong mưa, dưới mưa, thực là
không phải lắm. Hôm qua làm về, ngang cầu Rạch Chiếc - cầu mới khai trương cách
đây hai, ba tháng - thấy  hàng trăm xe dồn
dưới chân cầu. Tưởng tai nạn, hóa không phải, mà vì ngập nước, xe chết máy hàng
loạt. Mưa tầm tã, mà xe chết máy, thật không vui sướng gì
Họa sĩ Lý Thăng Hoa

Chợ Đổ - Sơn mài

Hải Phòng quán - Sơn mài

Nữ sinh 1 - Sơn mài

Nữ sinh 2 - Sơn mài