Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

Bài này viết từ lâu lắm rồi, chẳng nhớ là từ bao giờ nữa, chắc là năm 2008, đọc lại vẫn thấy những điều mình viết ngày ấy đến giờ vẫn không thay đổi gì, nên cứ post lại lên đây.

Ông Bản bán xổ số trước cửa nhà tôi từ trước khi tôi bắt đầu có kí ức. Buổi sáng ông ngồi ở vỉa hè bên đường, buổi chiều ông ngồi phía nhà tôi. Lúc nào ông cũng cười. Trẻ con đứa nào cần sang đường chỉ cần đứng một chỗ hét thật to "ông Bản ơi" dù đang đông khách ông cũng bỏ đấy hớt hải chạy ra, dắt nó sang tận nơi và còn dặn với theo đi cẩn thận. Mỗi lần đi đâu về tôi lại có nụ cười rạng rỡ của ông chào đón. Nụ cười đấy bao nhiêu lần làm mệt mỏi bực dọc trong tôi tan biến. Nụ cười hiền lành như của ông tiên ông bụt. Nụ cười chân thành đi từ mắt vào tim. Nụ cười có hàm răng trắng xóa bao nhiêu lần đã khiến tôi khe khẽ hát mà tưởng mình vui vô cớ. Ông đứng lên bấm chuông hộ tôi, miệng nói mấy câu đùa, tay phe phẩy quạt nan quạt với vài người tôi vài cái. Nếu bố mẹ hay chị tôi đi đâu về, ông còn đứng lên lấy cái cầu sắt ra để giúp, hoặc dắt xe hộ. Đám cưới của các cô rồi đám cưới của chị tôi không khi nào ông vắng mặt. 
Nhà ông nghèo nhưng sống rất trong sạch. Ông ở trong cái ngõ khét tiếng nghiện hút, tệ nạn, lớp thanh niên tầm tuổi chị tôi đã chết gần hết vì tiêm chích, còn lớp trẻ tầm tuổi tôi cũng không có ai theo được hết lớp 12. Thế mà ông bà với lương hưu của mình và thu nhập từ gánh xổ số của ông đã nuôi được hai anh chị khôn lớn, học hành giỏi giang rồi đi làm cho công ty nước ngoài tự lập được cả. Ông nội tôi thường bảo, đấy chính là tấm gương "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn".
Bao nhiêu năm rồi không ngày nào ông vắng mặt. Chẳng ai quản lí cũng chẳng ai thôi thúc, nhất là từ ngày các con ông thành đạt, tiền bạc cũng không phải là vấn đề quá cấp bách nữa, thế mà ngày nào ông cũng bình thản ngồi bên bàn xổ số của mình ngắm dòng người đi qua, tươi cười với hàng xóm láng giềng. Ngày tết ông cũng không nghỉ. Tôi hỏi thì ông bảo "đây là mình đi chơi chứ có phải đi làm vất vả gì đâu mà cần nghỉ hả cháu". Nhà tôi có một thói quen chẳng biết hình thành từ bao giờ, mùng 1 cứ đi chúc tết một lượt về là dừng lại mua của ông 10 vé xổ số. Là lấy may đầu năm, là một cách mừng tuổi hay một món quà nghĩa tình?
Tôi không hiểu ngồi ở vỉa hè với một bàn xổ số không đông khách thì niềm vui ở đâu ra để ông lúc nào cũng mỉm cười? Tôi không hiểu là một người nghèo khó bản lĩnh ở đâu ra để ông sống ai ai cũng phải nể phục? Tôi cũng không hiểu nghị lực ở đâu ra mà ông bám trụ và sống với nghề bán xổ số bao nhiêu năm trời, mặt đường giữa trưa thì nóng như đổ lửa, ngày mưa thì những xe máy rồ ga phóng qua bắn bùn vào người vào mặt ông. Tôi nhớ những cô những bà bán xổ số bịt khẩu trang kín mít phờ phạc ủ dột ngồi xiêu xiêu vẹo vẹo. Thế mà ông Bản của tôi lúc nào cũng vui vẻ. Không biết ông không cảm thấy mình khổ hay ông chỉ không để người ngoài cảm thấy mình khổ? 
Người lao động Việt Nam đúng là rất lạc quan và mạnh mẽ. Càng lớn tôi càng thấy những người xung quanh mình là những tấm gương tuyệt vời, những con người ẩn chứa sức mạnh tiềm tàng mà không biết đến khi nào tôi mới học hỏi được. Chẳng phải lúc nào một nụ cười cũng là dễ dàng!
Sáng nay tôi thấy ông bơ vơ đứng nép vào một góc. Không còn bàn xổ số nữa, chỉ có một cái ghế gỗ chỏng chơ. Gương mặt rạng rỡ quen thuộc phảng phất nét buồn. Hôm nay là ngày đầu tiên người ta thực hiện cấm bán hàng trên vỉa hè. Ông chỉ còn cách cho vé số vào túi áo, đợi những người quen ít ỏi vô cùng dừng lại để bán người một tờ, kẻ hai tờ. Ông không còn cái bàn gỗ với cái bị xanh xanh đựng báo và tấm bìa "xổ số kiến thiết thủ đô" đã bạc phếch nắng mưa nữa. Ngày trước người ta thực hiện cấm để xe trên vỉa hè, bao nhiêu hàng ăn đã phải đóng cửa vì khách không có chỗ để xe nên không dừng lại. Ngày hôm nay người ta cấm luôn cả hàng rong để thực hiện tuyến phố sạch đẹp, ông nội tôi bảo "chính sách toàn triệt vào người lao động thôi". Ông nội nhìn sang đường, bóng người bạn già thường chia sẻ với mình chén nước trà xanh giờ bồn chồn đi lại, cố tìm một dáng hình quen thuộc trong dòng người tấp nập kia, những mong người ta dừng lại. Dừng lại trước một ông già ngồi trên cái ghế gỗ chỏng chơ. Ông như buồn phiền, ngượng nghịu khi thiếu đi cái bàn kính với những chiếc vé xếp hàng ngay ngắn phẳng phiu thơm phức của mình. Một ông già bán xổ số mà lại không có cái bàn, không bày ra những chiếc vé số. Chẳng phải giống như một cô thiếu nữ đoan trang hiền lành mà bị người ta lột mất áo ư?
Tôi đạp về gần về đến nhà thì thấy ông đang đi bộ ngược chiều. Cất tiếng chào ông vẫy tay cười với tôi. Thốt nhiên tôi thấy lòng đau như cắt...

0 nhận xét:

Đăng nhận xét