Được tạo bởi Blogger.

Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

1. Gần 5h chiều, mây đen ngùn ngụt kéo đến. Sau gần 2 tuần nóng điên đảo và bị hun bởi khói đốt rơm từ ngoại thành bay vào, mình hớn hở ngóng cơn mưa rào nhiệt đới. Mưa thì sẽ mát, sẽ hết khói, hết bụi, sẽ khiến mùa hè dễ chịu hơn một chút. Thoáng chốc, mưa đổ xuống trắng xóa cả trời. Từ trên tầng 21 nhìn xuống, mưa xiên xiên như đang múa. Mọi người đứng ra cửa sổ xuýt xoa khen mưa đẹp.

Lúc đấy thì mình nhớ ra là hôm nay mình đi xe buýt đi làm, không mang áo mưa, và quan trọng nhất là mình đang vác cái laptop. Một vài phương án chạy qua trong đầu, mình không thể để laptop lại đây để về người không, cũng không dám ôm laptop đứng đợi xe buýt trong màn mưa xối xả như thế. Phương án cuối cùng, lôi điện thoại gọi người yêu đến đón. Sau vài câu mặc cả và vài cái thở dài nẫu cả ruột, chàng đồng ý.

Có một số điện thoại để gọi đến đón khi trời mưa là một thứ xa xỉ. Thứ xa xỉ mà trong suốt 4 năm xa nhà mình không có. Và thứ xa xỉ ấy biến một nơi chốn, một thành phố bất kì, có thể không phải là Hà Nội, trở thành Nhà.

2. Bọc laptop vào một cái túi nilon to tướng và khệ nệ bê xuống đường. Mình đứng nép vào mái hiên của tòa nhà và bắt đầu chờ đợi. Có một vài người khác hình như cũng đứng chờ người đến đón như mình. Người người lúp xúp trong áo mưa. Một trong những lý do để mình đi xe buýt đi làm là lái xe trên đường phố, nhất là vào giờ tan tầm, thường gây ra những bực bội không cần thiết. Mọi người hay bấm còi, hoặc cố tình len lách, hoặc lao đến khi không thể lao được nữa, để giành giật từng centimet đường. Mưa như thế này hình như cái sự cạnh tranh ganh đua ấy cũng được xoa dịu đi.

Đợi mãi chẳng thấy người yêu đâu. Đứng bắt đầu chồn chân thì mình thấy có một em trai khoảng 14-15 tuổi, dắt một em gái khoảng 7-8 tuổi đến gần chỗ mái hiên mình đang đứng và bảo "em chờ anh ở đây nhớ". Em trai chạy biến vào màn mưa, còn em gái đứng đó, tóc tết hai bên, mặt tròn bầu bĩnh, thỉnh thoảng ngước lên nhìn mình. Lúc sau, một chiếc ô tô bảy chỗ từ từ tiến lại. Em trai từ trong ô tô chạy ra, mở cửa xe cho em, rồi chạy ra dắt em lên xe. Chẳng có gì đáng nói, chỉ là hai bạn trẻ nhà giàu như vô vàn những gia đình khác ở thành phố này. Nhưng em trai sau khi đóng cửa xe cho em gái đã trèo lên ghế lái, chứ không phải ghế bên cạnh. Mình mở to mắt để xem có nhìn nhầm không, vì rõ ràng thằng bé này mặt non lắm, có lẽ chưa học hết cấp 2. Cái xe lùi dần, hòa vào màn mưa và dòng xe cộ nườm nượp. Có một vẻ gì đấy vừa hùng dũng, vừa kiêu ngạo của một chiếc xe đắt tiền mới cóng, nhưng cái thái độ "đương nhiên là như thế" của cậu bé không quá 14 tuổi ấy, khi lái chiếc xe đó đi, khiến mình thấy gờn gợi. Cùng là cơn mưa, nhưng ảnh hưởng của nó lên những số phận khác nhau vô cùng đa dạng. Ngay bên cạnh mình, cũng mượn mái hiên để tránh mưa là một chị bán hàng rong với hai gánh các loại áo lót, chun buộc tóc, bông tắm lỉnh kỉnh. Chị chỉ có hai mảnh nilon to để che hàng, nên chạy được đến mái hiên này người đã ướt như chuột lột, giờ đang đứng run rẩy đợi ngớt mưa.

3. Mình đứng ngắm mưa và bắt đầu nghĩ miên man về sự đời. Đã đi làm ở chỗ mới được một tuần, và đã thấy bức bối đủ để muốn rời bỏ. Vẫn là câu hỏi cũ đặt ra, mình có đang tự nuông chiều bản thân quá không, khi cho phép mình rời bỏ bất cứ điều gì mình không thích? Có nên ép mình quen và thích nghi, hay lại bỏ đi để tìm kiếm một công việc mình thấy hài lòng? Một công việc mà mình không muốn nghĩ đến sau 5h chiều, và sau hai ngày cuối tuần thì sợ hãi cái viễn cảnh phải ở đó 5 ngày tiếp theo, thì có nên cố chịu đựng hay không? Trước khi bắt đầu làm ở đây đã tự nhủ không nên lông bông nữa, nên gắn kết với một chỗ để làm cho tử tế, nhưng sau một tuần lại thấy nản. Chẳng nhẽ một công việc mà mình đủ hứng thú để không thấy ngán ngẩm hay sợ hãi lại khó tìm đến thế sao?

Nghĩ về một cô bạn đã tuyên bố chắc như đinh đóng cột rằng "nơi chốn này, văn hóa này, gia đình này, không phải dành cho em. Em thấy ngột ngạt ở đây, em không được là chính mình, em phải sống theo những sắp xếp của bố mẹ, em ghét những định kiến của xã hội, nên bắt buộc em phải sống ở đất nước khác. Em ngại thay đổi, nhưng em không nghĩ mình có thể sống hạnh phúc ở đây". Dường như lựa chọn của em rất giống với sự tự giải thoát và là kết quả của một quá trình giằng co giữa một người trẻ muốn khẳng định mình và bậc phụ huynh muốn kiểm soát cuộc đời con mình như giật dây một con rối vải. Và mình lại thấy biết ơn bố mẹ mình vì các cụ chẳng bao giờ ép mình làm theo ý của các cụ, trong bất cứ việc gì từ bé đến to.

Mình nghĩ về mâu thuẫn giữa Bloom, chỗ làm cũ của mình và đối tác là một NGO Việt Nam. Mâu thuẫn ấy có vẻ như đi theo nguyên tắc: "Khi anh làm điều sai trái với tôi thì tôi cũng được quyền làm điều sai trái với anh. Nếu anh đã không phải với tôi thì tôi không việc gì phải cư xử đúng phép tắc với anh nữa." Cũng giống như khi một người vô cớ vung tay đánh ta thì ta thấy mình có quyền đánh lại họ, chứ không còn nghĩ được đến quy tắc không được xâm phạm đến thân thể của người khác. Hình như chỉ có các bậc thần phật thánh nhân mới sống được như thế. Giữ vững nguyên tắc đạo đức của mình cho dù ngoại cảnh hay những người xung quanh tác động ra sao. Người ta cứ đánh qua đánh lại, nên mâu thuẫn càng dày thêm, và khi được hỏi tại sao lại ra cơ sự ấy thì bên này đổ cho bên kia rằng họ đánh tôi trước, tôi chỉ trả đũa thôi nên tôi chẳng có gì sai cả. Thế nên con người mới quẩn quanh trong nỗi khổ, đấy là chữ "sân" trong Phật giáo, hay diễn đạt nôm na là "giận quá mất khôn".

4. Hơn một tiếng sau, khi chân đã mỏi nhừ và mưa đã gần tạnh hẳn thì người yêu mới đến. Đường tắc và có nhiều chỗ ngập sâu. Mất thêm gần một tiếng nữa lăn lội trên đường vì rẽ ngả nào cũng nghẹt người hoặc lụt nước. Nhưng dù sao thì cuối cùng vẫn về đến nhà.
Khi gặp hoạn nạn, có người để cầu cứu, và người ấy đưa được ta về chỗ trú ẩn an toàn, thế là tốt lắm rồi.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét