Được tạo bởi Blogger.

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2012

Mây là mây ơi
Suốt ngày rong chơi
Chẳng bao giờ nghỉ
Lãng du khắp trời

Lục lam chàm tím
Trắng xanh đỏ hồng
Là mây mây đó
Lững lờ trên không

Từng giọt lộp bộp
Mưa gọi ríu ran
Thân phận mây nhỏ
Tan hợp, hợp tan

Mây mãi lang thang
Chân trời góc bể
Em ngắm, em kể
Thêu thành ước mơ

Lớp 6, lần đầu tiên viết thơ đăng báo, chẳng nhớ đầu đề là gì, đại loại tứ thơ đầu tiên vang lên trong đầu là "Mây là mây ơi" bắt chước ca dao "Trâu ơi ta bảo trâu này"

Rồi viết thành một bài thơ ngăn ngắn bốn khổ, đến bây giờ chỉ còn nhớ ba. Một khổ ở giữa không hiểu sao không tài nào nhớ lại được. Những bài đăng báo lần sau lần nào cũng giữ lại, thế mà bài đầu tiên lại vứt mất. Sau khi được đăng báo bố mẹ mở một trận ăn khao linh đình. Con bé được tặng mấy quyển sổ, mở đầu cho rất nhiều năm về sau suốt ngày được tặng sổ, sách và bút

Hôm nay đi về nhà, mệt phờ râu sau một tuần làm việc chẳng có ngày nghỉ. Nhớ lại bài thơ cũ. Tư nhiên ngộ ra, cái hồi 11 tuổi mình đã nghĩ đến tên mình, là mây, và là một thực thể vô định, bay chẳng bao giờ nghỉ cơ mà. Năm 18 tuổi lần đầu tiên được đi máy bay, cảm xúc chới với đến nỗi vừa đi vào phòng chờ một mình đã trào nước mắt, và nhìn mây từ trên cao xuống, mới thấy mây và biển chẳng khác gì nhau, và khi thay đổi điểm nhìn, không còn gì là cao thấp, cũng chẳng còn ranh giới. Không còn để bấu víu, ngoài những đám mây cứ trôi lững lờ mãi ngoài kia.

Có khi là mệnh rồi cũng nên. Thế là phải Đi, mặc dù không phải là nam nhi cần thỏa chí tang bồng. Bài thơ trên chỉ có khổ đầu và khổ cuối giữ lại tứ thơ của năm 11 tuổi, mọi câu chữ còn lại là của tuổi 23.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét