Được tạo bởi Blogger.

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012


Một hôm ăn tối xong tung tăng đi mua bánh ngọt, và tự nhiên nghĩ ra tất tần tật những thứ mình cần cho một cuộc sống bình thường đều nằm trong khoảng cách đi bộ 10 phút. Ngay bên cạnh nhà là một hàng giày dép, kế đó là hàng tạp hóa có đầy đủ đồ lặt vặt từ gói mì cho đến khăn mặt, hàng ăn, hàng kem, chợ đều ở ngay cạnh nhà. Ngân hàng để đi gửi tiền tiết kiệm và rút tiền ra tiêu cũng chỉ cách có vài bước chân. Cao cấp hơn nữa, nhà văn hóa quận phục vụ cho các nhu cầu tinh thần như tập thể dục thẩm mĩ hay học guitar cũng ngay cạnh chợ. Thậm chí, nhà bà ngoại và các cô bác cũng không nằm quá khoảng cách đi xe đạp 10 phút. Nhớ ra luôn là cả cấp 1 lẫn cấp 3 mình đều đi bộ đi học.

Nghĩ thế xong thấy mình thật là sung sướng. Nhớ lại hồi còn ở Canada, mỗi lần đi chợ là về nhà đau tay đau vai đến mấy ngày sau vì xách nặng quá. Chỗ mua thức ăn đi xe bus mất 20 phút, nhưng còn thời gian chờ đợi, đi bộ, nếu có lỡ hết muối để nấu canh thì cũng đành chịu vì đi mua sẽ mất cả buổi chiều. Ở cái vùng hẻo lánh ấy, lại không có xe, muốn đi đâu cũng phải chăm chăm tính giờ để khỏi bị lỡ bus, nhiều khi đến nhà bạn chơi muốn kể thêm một câu chuyện cũng không được. Nghĩ thế xong lại càng thấy bây giờ mình thật sung sướng.

Đã về nhà được gần 1 năm, dù không phải lúc nào cũng thuận lợi nhưng chưa bao giờ hối hận về quyết định này của mình. Thỉnh thoảng gặp những người họ hàng xa, họ vẫn hỏi tại sao không ở luôn đấy mà cưới một thằng tây, tại sao lại về cái xã hội thối nát này làm gì. Mình không còn bực mình nữa, có lẽ cũng đã trơ ra với những câu bình luận ấy. Quả thật là một đất nước phát triển và hiền hòa như Canada có nhiều điều hấp dẫn. Nhưng so sánh giữa được và mất, thì bởi vì mình đã có quá nhiều ở đây, và những cái được ở Canada không phải là điều mình thiết tha lắm. Người ta hay nói về những phúc lợi xã hội, như chữa bệnh miễn phí, trợ cấp thất nghiệp, rồi chỉ cần chăm chỉ, cho dù bạn là một người thợ giặt, bạn vẫn có thể sống đàng hoàng, được tôn trọng và có tự do. Thì phải rồi, với những người không có một công việc tốt ở Việt Nam, làm thợ sửa kính chẳng hạn, thì cũng làm thợ sửa kính như thế ở Canada sẽ mang lại cho họ một đời sống đảm bảo hơn, lại được tiếng là Việt kiều. Nhớ có lần ngồi ở sân bay Hong Kong, thấy mấy cô mấy chị từ Toronto về vào nhà vệ sinh thay váy áo xúng xính, đeo trang sức đầy người, và ngồi bàn tán với nhau xem chuyến hồi hương này tốn mất mấy nghìn đô tiền quà cáp, số tiền mà họ phải dành dụm nhịn ăn nhịn mặc trong biết bao nhiêu năm. Người đi thì mỗi lần về nhà phải thật bóng bẩy, còn người ở nhà cứ nghĩ nơi đó là thiên đường giữa nhân gian, ai đến được cũng sung sướng hết.

Thỉnh thoảng vẫn nhận được thiếp và thư của những người bạn già yêu quý mình ở cái thị trấn thôn quê bé nhỏ ấy. Bốn năm học chẳng thân với ai bằng tuổi, nên bây giờ những người duy nhất mình còn giữ liên lạc là các ông bà, các bác. Họ nói vẫn nhớ và cầu nguyện cho mình. Khi mình kêu ca thất nghiệp thì họ cầu nguyện cho mình sẽ kiếm được việc. Khi mình bảo mất phương hướng thì họ cầu nguyện cho mình sẽ tìm được lối đi. Lễ phục sinh thì cầu cho mình sẽ biết đến đức Chúa Ki tô. Cứ lâu lâu lại nhận được những dòng như thế, lại thấy ấm áp vì mình vẫn còn được nghĩ đến, và yêu thương, từ những người bây giờ đã ở xa lắm rồi.

Nhớ là bằng giờ này năm ngoái, tự dưng có một chàng trai xuất hiện, và mình đã tự hỏi không biết con người ấy có phải đã đóng vai trò rất lớn trong quyết định của mình không. Đúng khi mình cảm thấy sẵn sàng để rời bỏ, thì lại có một sợi dây mọc ra để níu giữ và mời gọi mình quay về. Cũng có thể đó chỉ là cái cớ, hay một cú huých, để mình đi vào con đường mà mình muốn nhưng vẫn chù chừ chưa dứt khoát được. Vào những giai đoạn lập lờ như thế trong cuộc đời, hình như luôn có ai đó xuất hiện để huých mình. Dĩ nhiên mình có đi theo lối họ huých không là chuyện khác, nhưng nghĩ đến thế thấy được an ủi hơn vì ít nhất vẫn có những người đẩy mình đi khi mọi thứ có vẻ bế tắc. Lúc nào cũng nghĩ giá có ai đó nói cho mình biết mình nên làm gì, và mình không phải loay hoay tự quyết định thì tốt bao nhiêu, nhưng mà chẳng có. Đôi khi nghĩ không biết những người mình gặp và những việc mình làm có phải là lý do không, hay thật ra chỉ là cái cớ để mình trở thành người như mình bây giờ? Nghĩa là mình thật sự biến đổi theo hoàn cảnh, nếu mình không về thì đã là một người hoàn toàn khác, hay kiểu gì mình vẫn là mình như thế này thôi, việc về chỉ là một bước ngoặt to được tạo nên bởi rất nhiều cú huých nhỏ để đi vào con đường ấy?

Hôm trước đi nghe dàn đồng ca Đức biểu diễn ở viện Goethe, đến một bài không có lời, nhưng mà giai điệu rất đẹp, tự nhiên mình chảy nước mắt. Những giọng ca hòa vào nhau làm mình nhớ đến mùa xuân ở Peterborough, khi mà sự sống bừng dậy, mạnh mẽ và cuống quýt. Chẳng nhớ nhung điều gì cụ thể cả, nhưng mà nỗi nhớ vốn thế mà, nếu có một hình ảnh hay một kỉ niệm rõ ràng để mà giăng mắc nó vào thì nó mới chỉ là sự thiếu hụt trong tâm trí thôi, lâu không có một thứ người ta vẫn có thì thấy thiếu. Khi thời gian đã làm nó nhòe nhoẹt rồi, thì nó lại gây xúc động dữ dội. Và ở trong giai điệu vô cùng vui tươi ấy, mình đã lã chã nước mắt, chẳng biết mình đang nhớ gì, ngoài một cảm giác mơ hồ về tiếng gió, tiếng chim, vạt nắng, sự sống và một mùa xuân trong quá khứ chẳng bao giờ còn lấy lại được.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét