Được tạo bởi Blogger.

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012

Đã hơn 2 năm kể từ lần cuối cùng gặp Đại Ca. Một ngày đầu tháng 12, hai anh em đèo nhau trên em Cup lùn tịt, cuộc gặp gỡ không chắc là lần thứ bao nhiêu nhưng vẫn chưa vượt nổi khỏi 10 đầu  ngón tay trong gần 6 năm quen biết. Hồi mới quen nhau, Tiểu Muội còn học lớp 11, còn Đại Ca lúc ấy mới tốt nghiệp đại học. Thế rồi hai anh em cùng đi một năm, đứa nhỏ đi học đại học, còn đứa lớn đi học tiến sĩ, ở hai đất nước cũng gần gần. Ngày trước Đại Ca còn phân vân lưỡng lự trước những sự lựa chọn, mà chủ yếu là đường tình, giờ thì đã có vẻ bất cần, sau khi những cố gắng cá nhân không đánh bại được khoảng cách, thời gian, và những sự sắp xếp rất điệu nghệ của số phận. Còn Tiểu Muội thì đã không còn suy nghĩ theo kiểu "cái gì muốn là được" như hồi trước, dù sao thì cũng đã lớn gần bằng Đại Ca hồi mới bắt đầu biết đến sự tồn tại của nhau. "Bà già trẻ con" và "Ông già đau khổ" không rõ mình kiếm tìm điều gì ở người đối diện, không biết tại sao mình vẫn duy trì mối quan hệ với người ấy, thậm chí không biết nói điều gì cho đáng vào những giờ phút ngắn ngủi giữa những lần chia xa rất dài.
Và Tiểu Muội lọc cọc đi về, không biết lần gặp tới sẽ là bao giờ. Mỗi lần gặp nhau đều không biết mấy năm nữa mới lại được ngồi canh nhau, chỉ biết gặp là gặp, vậy thôi. Chưa chào hỏi đã mấp mé trên  môi câu tạm biệt. Đại Ca chỉ ở được ít ngày, Tiểu Muội thì chuẩn bị đi du lịch Lào - Cam, khi quay lại thì Đại Ca cũng đã đi Mỹ, lần tới khi Đại Ca về lại Việt Nam cũng chưa biết Tiểu Muội lúc ấy sẽ đang ở đâu. 
Nếu là bất cứ người nào khác, thì mối quan hệ ấy sẽ vô cùng mệt mỏi. Lúc nào cũng là chờ đợi môt mốc thời gian không xác định nổi. Cứ như thể cuộc đời của chúng ta không thể đi cạnh nhau, chỉ có những khúc cắt rất vội vàng, được đong đo bằng những bát bún riêu mùa đông, những cơn mưa cuối hạ, và những tiếng cười chưa ra khỏi cổ đã vụn vỡ vì sự chia ly nhìn thấy trước. Chỉ còn biết tự an ủi là ở đâu đó, khi nào đó, sẽ gặp lại nhau.

                                                                        *         *           *
Sếp hơn Nhân Viên 4 tuổi, làm việc chăm chỉ hơn Nhân Viên nhiều lần. Luôn ngưỡng mộ khả năng nhớ đường và làm nhiều việc một lúc của Sếp, cụ thể là Sếp có thể vừa nói chuyện với một nhóm người, vừa để ý đến ba bốn tên dưới trướng từng ly từng tí, để sau đó viết cho mỗi đứa một cái email dài dằng dặc liệt kê công và tội. Sếp bao giờ cũng khen trước khi chê, công thức là khen + chê + khen, để khiến cho cái đứa bị vùi dập tơi tả vẫn thấy có ánh sáng le lói cuối chân đường. Sếp là người Đức, cầu toàn và vô cùng tỉ mẩn, luôn bơm vào đầu cấp dưới rằng chúng ta phải luôn cố gắng hết sức để đạt 10/10, chứ thậm chí 9/10 cũng vứt đi, nhưng luôn sẵn sàng nghe ý kiến của người khác, và vô cùng quan tâm đến những người xung quanh. Có lần Sếp bỗng dưng forward cho Nhân Viên email của bố, chụp ảnh lá cây đã ngả màu đỏ, bảo là đấy, bây giờ ở quê anh mùa thu trông thế này này, và mỗi khi Nhân Viên đi xuống địa bàn về, Sếp đều lăng xăng pha cho một cốc trà nóng nghi ngút khói, thêm đường thêm sữa đủ kiểu rất là đáng yêu.
Lần đi họp ở Hòa Bình..bằng xe máy, ngồi sau Sếp trên con xe wave tàu đỏ chót rệu rã đến mức không thể rệu rã hơn, Nhân Viên đã nghĩ là khi có anh ấy ở đây thì mọi chuyện rồi sẽ ổn. 
Một ngày đầu tháng 12, Sếp về nước, về hẳn. Buổi tối cuối cùng, Sếp ôm Nhân Viên một cái thật dài, cái ôm thứ hai kể từ lúc bắt đầu làm việc với nhau (cái thứ nhất là ôm động viên sau một chuyến tour xuất sắc, chuyến cuối cùng của một tuần với lịch tour dày đặc). Nhân Viên chưa kịp hết bối rối thì thấy chụt một cái trên tóc và giọng Sếp thì thầm "take care, my dear".
Lại lọc cọc đi về một mình trên em Cup lùn tịt, hụt hẫng, bỗng dưng nhớ ra một ước mơ nhỏ bé đã nuôi dưỡng từ lâu và bỏ quên từ lâu, là về một người anh trai và anh sẽ hôn lên trán mình đầy trìu mến. Cuối cùng tưởng tượng đã bước ra đời thật, nhưng lại vào giờ phút không thể níu giữ được nữa.

                                                                       *        *         *

Buôn Mê Thuột đầy gió và đượm mùi cà phê, Bạn gọi điện hàng chục lần để đặt xe cho Tớ, dặn dò tớ nhớ mặc áo ấm kẻo lạnh, khi lên xe rồi còn gọi hỏi có được nằm giường tầng dưới không, rồi dậy rõ sớm để ngồi chờ Tớ cả tiếng đồng hồ trước khi Tớ đến. Bạn chạy đôn chạy đáo xin nghỉ làm để đưa Tớ đi chơi, tranh thủ từng phút một giữa công việc, gia đình, bạn bè, và một đứa con gái không biết mình muốn gì ở thành phố cao nguyên sạch bong, mới cứng, và buồn hiu ấy. Khi Tớ còn nằm ườn trên giường (Bạn nhường giường cho Tớ luôn) thì Bạn đã dậy sớm, nấu cơm, đi làm, và nhắn tin dặn tớ dậy thì có thức ăn đặt sẵn, y như cô Tấm chui ra từ vỏ thị. 
Lúc chuẩn bị tạm biệt, Bạn ngồi thừ ra không nói không cười. Xe đến đón muộn nửa tiếng, Bạn có trận bóng cần tham gia, mà Tớ chắc là Bạn rất mong chờ, vì trước đó đã hớn hở kể với tớ là mấy tháng nay không được đá bóng và đây là trận quan trọng. Mặc cho Tớ hối thúc xen lẫn nài nỉ, Bạn vẫn không chịu đi, mà nhất quyết đứng chờ cùng Tớ cho đến khi xe tới. Khi Tớ đã chào tạm biệt rồi, lại rong ruổi trên một chuyến xe bus khác rồi, Bạn nhắn tin rằng hôm nay cảm giác nao nao rất lạ. Mọi cuộc gặp gỡ rồi sẽ kết thúc, cái còn lại chỉ là những khoảnh khắc thôi, Bạn ạ. 

                                                               *          *               *
Một ngày đầu tháng 1, trên chuyến xe bus từ Huế về Hà Nội, cô gái không ngủ được và nghĩ về tất cả những hội ngộ và chia ly, những người mình yêu quý ở Canada, Sài Gòn, và đâu đâu nữa. Làm sao mình có thể ngồi yên, khi bao nhiêu mảnh nhỏ của trái tim đang vương vãi ở một nơi nào đó xa tít tắp trên thế giới này? Liệu có bao giờ mình thấy đủ đầy trọn vẹn được hay không, hay là sẽ luôn lang thang trên những hành trình tìm những nỗi nhớ, để rồi trên chính những chuyến đi ấy, lại tạo ra nhiều nỗi nhớ hơn, và cứ mãi quanh quẩn như thế?
Có khi  nào không phải nhớ thương, không phải xa cách với ai cả, lại là điều tốt hơn không?
Categories: ,

0 nhận xét:

Đăng nhận xét