Được tạo bởi Blogger.

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2012

Hà Nội, những ngày giáp Tết, dòng người ngoài việc hối hả xuôi ngược như mọi khi, và đông đúc hơn mọi khi, còn chở thêm lỉnh kỉnh đồ đạc. Hầu như không chiếc xe máy nào không thồ một vật gì đó, cành đào, cây quất, cái tủ lạnh to đùng, hay một lùm tròn tròn bọc trong túi nilon đen. Dù bon chen trong dòng xe cộ đó không lấy gì làm sung sướng lắm, bạn vẫn thấy rộn ràng vì được là một phần của đàn kiến khổng lồ đang tha miếng mồi nho nhỏ về cho gia đình. Có những con kiến huých vào nhau (do đường quá đông), có những con va chạm (từ xây xát nhẹ đến thương tích), có những con ngã lăn kềnh vì chở quá nặng, nhưng tất cả đều giống nhau ở chỗ đã chắt bóp, dành dụm, rồi xấp xải trở về với khối tài sản kiếm ra trong cả năm. Những lùm nho nhỏ buộc sau xe, túi trong túi ngoài xếp trước xe, hóa ra lại là một biểu tượng rất cụ thể của khái niệm to lớn "cội nguồn".

Và những lễ tục như mọi năm: biếu quà họ hàng, tảo mộ những người đã khuất, tụ họp ăn uống với cả đại gia đình ngày cúng ông Táo. Nghĩ đi nghĩ lại thì việc biếu quà không nhằm mục đích gì khác hơn là thể hiện rằng ta vẫn nhớ đến họ, bởi vì thể nào người đi biếu cũng sẽ được biếu lại với trị giá vật chất tương đương. Thế mà vẫn phải làm. Thời điểm cuối năm có lẽ là lúc duy nhất để người ta nghĩ đến nhau, và thể hiện rằng họ vẫn còn nghĩ đến nhau. Khi sáng sáng thức dậy thấy mùi hương trầm, dưới gầm bàn ăn trong bếp lăn lóc đầy bưởi, trong tủ lạnh không còn chỗ để xếp gà, bò, giò, măng, một ngày có vài người họ hàng xa cả năm không thấy mặt bấm chuông để vội vàng tạt vào biếu cân táo, và phòng khách đượm mùi hoa quất, ấy là Tết.

Phố phường rực lên màu hồng của đào, màu vàng của quất, và thỉnh thoảng có mai, bưởi, quýt, và cả những chậu hoa cúc tỉ muội vàng rộm, hoa lan, hoa lay ơn, hoa ly đủ thể loại màu sắc (bất cứ loài thực vật nào đơm hoa kết trái vào dịp này đều được ưu ái mang ra trưng bày). Có lẽ chỉ có hai thứ Hà Nội không bao giờ thiếu là hoa và người. Hôm qua đi lượn Hàng Ngang Hàng Đào với My, dân tình chen chúc nhau đi mua hàng đại hạ giá. Bảo My là tao đang định nghỉ việc, My bảo sao tao thấy những đứa như mày hay nghỉ việc thế. Những đứa như tao là sao, thì những đứa năng động, hay bay nhảy, và sống bằng tiếng Anh ý. Không nói nữa, đúng là bạn sống bằng tiếng Anh thật. Và bộ phận những đứa như bạn, vì có quyền lựa chọn, nên thường không biết nên dừng lại ở đâu. Lại trăn trở cũ, nên cố hài lòng với những thứ mình đang có hay dứt áo ra đi để tìm kiếm thứ mình mong muốn? Chưa kịp nghĩ ra thì nhìn thấy một hàng hoa tai, cặp tóc, móng tay này nọ nên hai đứa sà vào. Kết quả của buổi đi bộ, mắt láo liên tìm hàng đẹp, tay khư khư ôm túi sợ bị móc, tai dỏng lên nghe người ta mặc cả là ba cái bờm. Có người để rủ rê như vậy, kể ra cũng là một điều sung sướng.

Cả ngày hôm nay dọn phòng. Căn phòng bạn coi là thế giới riêng bé nhỏ từ năm 11 tuổi, nó đã chứng kiến rất nhiều đổi thay. Hồi mới về ở cùng nhau thì phòng được trang trí bằng đủ thể loại chuông gió, sao dạ quang, vịt con dán trên tường. Sau đó mấy năm thì được cho ba tấm poster Harry Potter to uỵch. Sau đó mấy năm nữa lại treo tranh một anh chàng sinh viên thi trượt kiến trúc vẽ cho. Hồi sôi máu đi du học thì phòng chất đầy sách với đĩa học tiếng Anh. Những năm xa nhà phòng buồn hiu lạnh ngắt vì không có ai ở, đồ đạc che vải kín mít. Có lẽ sau laptop, căn phòng là "vật" mang đậm dấu ấn của bạn nhất, và lưu giữ nhiều kí ức của bạn hơn bất cứ nơi đâu. Mỗi lần trang trí lại phòng là một lần muốn thay đổi bản thân, hoặc như hôm nay, thay đổi diện mạo căn phòng cho nó phù hợp với tuổi tác của chủ nhân nó. Móc treo chìa khóa gấu bông được gỡ xuống, sao dạ quang bóc ra, poster Harry Potter cũng bóc nốt.

Hì hục cả ngày, những vết băng dính ngày xưa dán hình thủy thủ Popeye không thể xóa sạch, thôi cũng chẳng sao, dấu vết cũng là một điều tốt, vì chẳng ai thay đổi trên nền giấy trắng cả, cũng phải có nền tảng gì chứ. Bạn tiếc từng mảnh nhỏ những hình trang trí màu mè chính tay mình dán lên cả chục năm về trước. Có đơn giản là gỡ một mảnh giấy đâu, là cả một phần đời đấy chứ. Khi mảnh giấy rơi xuống thì cô bé con ngày xưa háo hức khi lần đầu tiên được sở hữu căn phòng riêng của mình, cũng đã không còn nữa rồi.

Nhớ lại những ngày ở Canada, mỗi lần dọn phòng khi chuyển đến nơi ở mới, cũng trang trí, cũng dán lên tường những thứ mình thích nhìn. Nhưng mà hồi đó không bao giờ hết được cái tâm thức rằng: "rồi sẽ lại đi". Ở trọ, dù Trịnh Công Sơn bảo cả cuộc đời này bất quá cũng không hơn một lần ở trọ, vẫn khiến người ta thấy bất an và trôi nổi như một mảnh bèo con con. Thế nên hôm nay, khi lại được để mình chìm ngập trong những bản hòa tấu của Yann Tiersen phát ra từ laptop, hí hoáy trang trí căn phòng không biết là lần thứ bao nhiêu, và ngắm những vệt nắng yếu ớt chiếu xiên xiên qua cửa sổ, bạn thấy hạnh phúc.

Trong số những người đang lật đật chở túi lớn túi bé trong dòng xe cộ đông đúc ngoài kia, chắc nhiều người cũng sẽ vui mừng khi được trở về nơi họ đã bỏ lại một phần hồn mình.



Thành quả của buổi lao động giáp Tết - với 80% trợ giúp của ông nội :D


Categories: , , ,

0 nhận xét:

Đăng nhận xét