Được tạo bởi Blogger.

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

1. Mỗi tuần một hoặc hai lần, bạn đeo kính râm to tướng, khẩu trang, áo chống nắng, đội mũ bảo hiểm có kính, nai nịt gọn gàng xé gió phi xe máy sang xã Nam Sơn huyện Sóc Sơn, nơi dự án bạn đang làm hoạt động. Con đường ấy bạn chia làm ba chặng: từ nhà lên cầu Thăng Long, từ cầu Thăng Long đến chỗ rẽ vào khu công nghiệp Nội Bài, và từ đó vào đến nơi những người bạn làm việc ở.
Quãng đường khoảng hơn 50km bạn đi mất tiếng rưỡi ấy không bao giờ yên ả. Bạn thường đi sau những xe tải chở rác xanh lè, đi cạnh những xe tải chở đất cát nâu thẫm, những xe khách cháo lòng kẽo kẹt đầy chặt người, xe công nông phun khói đen sì, xe lam dặt dẹo chở vô thiên lủng trăm thứ lộn xộn, xe máy chở những mẹt gà, hoặc hai người và một yên sau là gánh hàng khổng lồ của họ. Có những đoạn đường bụi đất bốc lên dày như sương mù, ô tô phải nhá đèn pha để ra hiệu cho người đối diện. Bạn lao vào những màn khói thải đen, đất đỏ rơi ra từ thùng xe, trộn lẫn với khói xám đốt rạ và bụi đường chỉ cần một bánh xe kéo qua là tung lên như đến vô tận.
Mỗi lần đi đoạn đường đó nhưng ngồi trong ô tô, bạn lại cám cảnh cho những người đi xe máy và tự hỏi không hiểu làm thế nào mình đã vượt qua tất cả những điều ấy. Rồi chỉ vài ngày sau, bạn ra nhập tập đoàn những chiếc xe máy nhẫn nại dò dẫm trong màn bụi, khói, đất, bùn, mờ mịt trong những ngày nắng khi đất khô và bẩn thỉu trong những ngày mưa khi đất ướt. Không bao giờ hết khổ. Nhưng rồi bạn nghĩ đến những gia đình sống ở đó, ngoài bụi đất còn phải chịu đựng những tiếng còi inh tai từ hàng đoàn xe tải rầm rập suốt ngày đêm, thế là bạn lại nhủ nỗi khổ của mình cũng chưa lớn lắm.

2. Những cái hố to như một cái ao nhỏ trên đường, kết quả của vô số các chuyến tải xe trọng tải lớn diễu hành liên miên trên con đường đó, luôn làm bạn nghĩ đến sự ra đời của Thánh Gióng. Khi người anh hùng truyền thuyết đấy được thụ thai, mẹ ngài có ướm chân mình vào một dấu chân to như cái hố trên đường kia không? Con đường thủng lỗ chỗ ấy, và những lỗ thủng mỗi ngày một sâu và rộng hơn sau mỗi bánh xe tải nghiến qua, còn làm bạn nghĩ đến những người phụ nữ bạn vẫn gặp. Liệu có bao giờ những lỗ thủng trong cuộc đời họ được vá lại, đơn giản như người ta đổ nhựa đường và mọi thứ sẽ trơn láng như chưa từng tồn tại? Hay đơn giản chỉ là họ quen với những vết thương há miệng ấy, và cứ thế sống bất chấp sự tồn tại của nó, và rồi mọi thứ cũng sẽ ổn? Con cái họ sẽ lớn lên, và những thế hệ sẽ nối tiếp. Cũng như bạn cuối cùng cũng đến được nơi cần đến, dù đường có gồ ghề và lưng với gáy bạn đau như dần sau mỗi chuyến đi.

3. Khi người phụ nữ ấy nói với bạn về ba đứa con gái riêng của chồng đã bị bán sang Trung Quốc, và bây giờ hai đứa con trai của chính cô cũng sang Trung Quốc để tìm các chị cùng cha khác mẹ, rồi chốc chốc lại liếc nhìn đứa cháu ngoại đang tay ôm ghế tay ôm mèo, con rơi của một trong ba chị em gái kia, thằng nhóc 5 tuổi vẫn ở với cô vì mẹ đang ở trong trại còn bố không nhận về, nó vừa là niềm vui vừa là gánh nặng, bạn không biết chính xác cô đang cảm thấy gì, nhưng chắc chắn không phải tủi phận, đau đớn, than phiền hay buông xuôi.
Khi một người phụ nữ khác nói về ba đứa con, kết quả của ba người đàn ông, không phải là ba mối tình mà là ba lần tin tưởng và ba lần bị phụ bạc. Tất cả những người đấy đã khiến chị yêu họ, để lại cho chị một đứa con, và ra đi với một thứ tài sản gì đó chị chắt bóp được. Bạn đã ngồi biết bao buổi chiều như thế, nhìn nắng chiếu xiên qua mái nhà dột, xiên qua mảng thóc vàng rực đang phơi ngoài sân, nghe tiếng gà mẹ dẫn con đi bới ăn quanh vườn túc túc, và chứng kiến những mảnh đời diễn ra trước mắt như một cuốn phim quay chậm.
Những lỗ thủng hầu như luôn được tạo ra bởi những người đàn ông. Bởi sự vắng mặt của họ: họ ra đi quá sớm, họ rời bỏ người phụ nữ ấy để chạy theo cuộc hôn nhân mới, hoặc họ chỉ bước vào rồi bước ra, chưa bao giờ công nhận đứa con mình để lại, và cũng không bao giờ công nhận một người phụ nữ đã bị họ làm hư hoại. Bởi sự có mặt vô tích sự của họ: họ uống rượu, họ cờ bạc, họ không chịu làm ăn.
Và những người phụ nữ - những con đường, vẫn tiếp tục bị làm thủng bởi những chuyến xe tải sầm sập lăn bánh để đến nơi họ muốn đến - cho dù việc đấy có làm những lỗ thủng ngày càng ngoác miệng rộng hơn.

4. Nhưng ngoài những vết thủng, con đường đi làm của bạn còn có những mảng mặt hồ lóng lánh ánh nắng, rập rờn cánh cò trong mùa lúa chín, và những mảnh màu xanh quẫy đạp. Có một điều gì đó rất quật cường trong màu xanh ấy, vì nó không chịu khuất phục những mảng bụi đất dày cộp bám vào do xe tải hất lên, và thách thức cả những nhà máy, xí nghiệp quanh đấy đang mở rộng và đe dọa sự tồn tại của ruộng đồng. Qua nắng, qua mưa, màu xanh đấy biến đổi nhưng không bao giờ biến mất, hết lúa lại đến ngô, rồi lạc, rau cải, sắn. Và con đường ấy đẹp, có lẽ vì màu xanh kia vẫn hiên ngang vươn lên, bất chấp bụi đất. Và bạn thấy được xoa dịu, bất chấp cánh tay, bắp chân, bả vai và cái gáy tê điếng. Và những người phụ nữ bạn gặp, vẫn sống và mang lại sự sống, bất chấp những nỗi đau.

I am so tired after a day of working from 8am to 9pm, driving alone for some 100km, and talking to so many people, explaning, judging, making decisions, reporting. Tomorrow, there are still many things awaiting me to finish.

I am so tired I just want to lie down, sleep, and think of nothing elses, including tomorrow.

I guess one day I will be so tired that I want to lie down, sleep and think of nothing else, including the next day. And I will be happy to not wake up in the morning after, so I won't have wish for another sleep.

I will have eternity to rest. Isn't that something very much worth looking forward to?

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

Hôm nay, khi đứng chờ đèn đỏ, tôi nghĩ:

Không biết nếu bây giờ mình chết đi thì có những bạn nào sẽ vào Facebook của mình để trò chuyện, post những câu nhớ tiếc, và lần giở lại những gì tôi đã chia sẻ từ xưa?

Không biết mọi người sẽ làm thế trong bao lâu, rồi dần dần account của tôi sẽ chìm vào quên lãng?

Không biết có ai rơi nước mắt khi đọc  những điều tôi viết, nghe những bài hát tôi thích, xem những đoạn youtube tôi thấy hay?

Không biết có bạn nào viết note nhớ thương rồi tag tôi vào những ngày giỗ, để mọi người cùng comment và hồi tưởng?

Facebook sẽ không phủ bụi như một tấm ảnh, cũng không phủ xanh cỏ như một ngôi mộ, nhưng trang facebook của một người đã mất đi sẽ dừng lại sau một thời điểm nào đó, khi một người bạn vào và nhìn thấy post cuối cùng đề ngày cách đây cả chục năm rồi.

Ở một khía cạnh, facebook giống như một mảnh đất ảo đóng tên tôi, có hình ảnh, âm thanh, tính cách của tôi thấm đẫm trong nó, và nó sẽ sống sau khi tôi chết. Nhưng ở một khía cạnh khác, cũng như cái chết vật chất, người ta biến mất khi không còn được nhớ đến, facebook của tôi sẽ chấm dứt sự tồn tại sau khi chủ nhân của nó chết không lâu, bởi vì sẽ không còn ai lai vãng nữa.

Cái ảo, dù không bị ràng buộc bởi thời gian và không gian như cái thật, nhưng cũng không thể tồn tại nếu cái thật đã mất đi.

Vậy thôi, nghĩ đến đó thì tôi về đến nhà.
- Is it wrong to miss someone who lives 10 minutes driving away from you? And after trying to arrange a coffee time with them for 2 weeks you still couldn't come up with an appointment?
- Is it wrong to always have to book mark what you want to read, and time after time, the links you save in your "to be read" folder have increased to almost uncountable, but you still have to add more because you don't have time to read what you want to?
- Is it wrong to look back to your own hand-written notes and don't understand what you were thinking at that moment?
- Is it wrong to reminisce about yourself?
- Is it wrong to not see your family for a few days in a row because you always leave early and come home late?

Probably not. I don't know.
I don’t like how the concept of “Women’s Day”, be it “International Women’s Day” or “Vietnamese Women’s Day” is materialized. This day, in 1930, the Vietnam Women’s Union was founded, and probably many women’s rights got approval after this point. It is a day to celebrate women’s empowerment, not a day to buy expensive flowers, send cards and text messages with empty words, spend money on a feast with co-workers, or go out for a drink.

Yesterday when I drove on my little bike at around 9.30, there were still people, exhausted but still hopeful, trying to sell their roses on Ba Trieu Street. This day is not for them. Actually, it is only for a very small number of people who have a good life in the cities. For the majority of Vietnamese women, October 20 doesn’t mean flowers or good words (even if they are empty). There are no acts of appreciation. They will work just as hard as any other days. Their husbands and children will demand their attention and care, just as much as any other days. This day is not for them. It is simply not.

A day like this can be dangerous. Because it gives the most advantaged women, those who are educated, in a position to act, with power and voices a chance to be praised. It gives the most educated and socially conscious men an opportunity to fulfill their roles at face value. But indeed, the way this day is celebrated is so dangerous, because it lures the most potential agents for changes into hallucination. Men accomplish their responsibilities and women satisfy with being appreciated!

Those who need appreciation, equality and empowerment the most, sadly but forever true, are also those whose voice is never loud enough to be heard or maybe they never really consider themselves worth listening.
So, how would I like to see a Vietnamese’s Women Day celebrated? Maybe a decree for women’s right is passed, a shelter and support centre for women is open, a good story about a good woman is shared. There can be many ways, just not the bustling crowd looking for fun and the sad ending for so many beautiful flowers in green trash cans the next morning. The mere sight of this superficial result of all celebration is enough to render every nice word hollow.

I don’t need a specific day to be told it’s good to be a woman. If you want me to know it, you can say so any other day. But on this special day, if you want to really appreciate a Vietnamese woman, read something like this, then you will understand why I seem so easy to frustrate sometimes.

  

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011

1. Tôi nhận ra sự khác biệt giữa bố mẹ mình và bố mẹ các bạn cùng lớp từ rất sớm, mỗi khi cô giáo yêu cầu điền sơ yếu lí lịch. Phần nghề nghiệp của bố mẹ, mỗi lần một khác, tất cả những lần ấy đều khác phần đông các bạn trong lớp, và đều không đúng sự thật. Tôi luôn biết bố mẹ mình buôn bán, nhưng mẹ bao giờ cũng ghi là "nội trợ", còn bố ghi là "thợ thủ công", "hợp tác xã", hoặc "tại gia" gì gì đó. Tôi biết mẹ đã từng ở nhà nội trợ một thời gian dài, nhưng từ khi tôi vào lớp 1, tức là từ lúc việc điền sơ yếu lí lịch bắt đầu, bố mẹ đã mua một sạp hàng ở chợ Đồng Xuân, tức là mẹ làm việc ít nhất 10 tiếng một ngày. Tôi không biết làm việc nhà và giỏi nấu ăn như chị, một phần cũng vì mẹ không có thời gian ở nhà để dạy dỗ như mẹ đã từng dạy chị. Trong nhận thức của tôi, mẹ chưa bao giờ làm nghề "nội trợ". Tôi cũng không hiểu tại sao, đôi khi bố mẹ ghi nghề nghiệp của mình là "tiểu thương", thì dòng chữ đơn giản ấy thường đi kèm đôi chút xấu xổ. Nhưng tôi chưa bao giờ nói ra thắc mắc ấy.

2. Càng lớn lên, nhận thức về sự khác biệt càng rõ hơn. Bố mẹ tôi không bao giờ đi công tác như bố mẹ các bạn. Bố mẹ không có cơ quan. Hệ quả của hai điều trên là tôi không bao giờ có những món quà nhỏ từ các chuyến công tác, hay những lần tổ chức tặng thưởng cho các cháu đạt học sinh giỏi. Tôi đã luôn tự hỏi "công tác" nghĩa là đi đâu, làm gì, hay đó chỉ là một lý do người lớn bịa ra khi họ không muốn nói cho trẻ con một điều gì đó, cũng giống như cái cách họ thường trả lời "đi có việc" khi gặp một đứa trẻ tọc mạch. Bố mẹ tôi không có ngày nghỉ, không có kì lương. Bố mẹ không thích tặng quà, vì thế tôi đã luôn thầm ghen tị khi một đứa bạn kể về quà Trung thu cơ quan mẹ tặng, hay cái váy bố mua cho khi lĩnh lương. "Cơ quan" - đó là một khái niệm gần gũi với người khác và mông lung với tôi.

3. Lớp bốn, lớp năm, bắt đầu lờ mờ nhận thức được câu "sĩ nông công thương", những "con buôn kẻ chợ", tôi  bắt gặp mình thầm mong sẽ tình cờ gặp một đứa bạn nào đó cùng lớp khi đi mua sách cùng cô chú. Cô chú tôi là những người đưa tôi đi mua sách, và khuyến khích tình yêu với sách. Một đôi lần tôi rụt rè đề nghị bố đi mua sách cho, sau một vòng dạo qua hiệu sách, bố chỉ cho tôi mua một quyển với lý do "quá đắt". Tôi tưởng tượng trong đầu sẽ gặp một đứa bạn với những ông bố bà mẹ công chức khi tôi đang đi cùng các cô chú cũng là dân trí thức của tôi, và hối hận với mong muốn ấy ngay tức khắc. Nhưng đó là một trong những tưởng tượng dai dẳng suốt tuổi thiếu niên, có lẽ để khỏa lấp cho cái tâm lý thua kém tự bố mẹ vô tình gieo mầm trong tôi, nhưng không bao giờ thành hiện thực.

4. Mục tiêu, có lẽ là lớn nhất đời của mẹ tôi, là tất cả con cái đều có công việc ăn lương, chứ không phải buôn bán bon chen như mẹ. Mẹ hay nói về "ngày nghỉ", bởi vì mẹ làm việc cả năm trừ hai tuần tết. "Các cô ít nhất còn được thăm bà vào thứ bảy chủ nhật". Không cần quá thông minh để nếm được sự tủi thân trong câu nói đó. Trong suốt những năm tháng lớn lên, tôi chắp những mảnh vụn từ những kí ức trồi lên mỗi lúc một chút. Mười năm sau khi lập gia đình, mẹ ở nhà nội trợ và cố gắng chiều lòng gia đình nhà chồng. Thừa hưởng đức tính hiền lành và nhẫn nhịn từ bà ngoại, mẹ trải qua mười năm đó ít nhiều êm thấm. Nhưng tất cả những xích mích, căng thẳng, dồn nén, mẹ không đổ tại gia đình nhà chồng, mà đổ tại mình. Tại vì mẹ đã không đi làm, và không kiếm tiền độc lập, mặc dù những đồng tiền kiếm được từ việc kinh doanh của gia đình, phải đến 70% là công sức của mẹ.

5. Dù chưa quên mẩu tưởng tượng đã đeo bám suốt cả tuổi thiếu niên, tôi đã luôn trả lời thành thật khi được hỏi về nghề nghiệp của bố mẹ mình. Có nhiều người tỏ ra ngạc nhiên khi biết xuất thân của tôi không phải là một gia đình trí thức. Tôi không có một ông bố là nhà văn và một bà mẹ làm công tác phát triển, thế thì sao? (tuy nhiên tôi có các cô chú làm trong những lĩnh vực đó, và không thể phủ nhận tầm ảnh hưởng của những nhân vật này lên con người tôi). Nhưng khoảng cách giữa tôi và bố mẹ ngày càng lớn hơn. Tôi thực sự trở thành người mẹ tôi luôn tâm niệm: công chức ăn lương. Cùng lúc đó, tôi gia nhập vào hàng ngũ trí thức, trong khi bố mẹ mãi mãi ở lại hàng ngũ nhân dân lao động.

6. Tôi không hiểu tại sao mẹ đã giận dỗi và buồn bực đến thế khi tôi từ chối đưa lương cho mẹ giữ. Lý do của mẹ là "giữ hộ để mày dành dụm được", và "mày không đưa vì sợ mẹ tiêu mất chứ gì?". Cả hai lý do này đều không hợp lý, vì tôi nổi tiếng trong cả họ vì tính tiết kiệm (nhất là mỗi khi so sánh với bà chị tiêu tiền hoang phí), và suốt cả 4 năm đại học, tôi luôn giữ trong tay vài nghìn đô một lúc để tiêu trong cả năm.  Đã giải thích rất nhiều lần tôi muốn giữ chỉ để không phải giải trình về tất cả mọi khoản chi tiêu và nghe càu nhàu liên tục, chứ chẳng có gì liên quan đến sợ tiêu mất hay không. Rất có thể lý do là mẹ chưa chấp nhận được sự thật bây giờ tôi đã có thể độc lập về tài chính, nghĩa là tôi đã trưởng thành và có thể tách khỏi mẹ. Hoặc đơn giản chỉ là mẹ không "tiêu hóa" được khái niệm "tiền lương" và muốn quản lý tất cả mọi thứ như cũ.

Hay thật ra nó liên quan gì đến tâm lý lo lắng về khoảng cách ngày càng lớn giữa bố mẹ và những đứa con đang lớn lên và trở thành một tầng lớp khác?8

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011


Last time when I mention this issue in my blog, it was only a complaint from a concerned mother who sent her child to one of Bloom's study trip. The borrower her money funded a loan for didn't use it for dogs, so it raised concern, but did no harm. All we needed to do was to assure her that we would never support or engage in practicing animal cruelty. But till then, none of our borrowers want to borrow money to raise dogs. But the fear has finally come true. There is one request for loan to raise dogs, from a particularly difficult situation.

This matter has been discussed, and the result is likely to be a big "NO", because of the worry that "one bad comment/review on tripadvisor will hurt the business so bad". Precisely because Bloom is so young and dependent on words of mouth, we don't dare to do anything against the taste of our clients. And everyone knows where the most forceful animal activists come from. The West, of course. It is also where the most of our money come from.


So one disadvantage of combining tourism with mircrofinance is the need to please consumers. We more or less produce a service, they consume it, if they are happy, they pay, and with their money, we grow. When the customers have different values and beliefs than the people at the other end of this consumption, namely those who love eating dogs and rely heavily from money earned from them, this can create strains. If customers is more valued, i.e. demand of capital is higher than supply for capital, then it's their value and beliefs that are taken into account.


This particular woman is a special case. Here is what I wrote about her and put in the borrowers' database:


Family Background: Ms. Ly has a very complicated situation, but a very cheerful personality despite her life tragedy. She divorces her first husband, with whom she has 2 children. The first son lives with his father. The son has married, has one daughter but got divorced and the baby girl is now living with her mother. He is very much a playboy and sometimes comes to his mother to ask for money. However, Ly insists that she never gives him any money, just food. The second daughter, Thuy, finished grade 6 and lives with her. She has married and also got divorced. Ly says her daughter is slow, but since it’s common for separated women to be conceived by villagers as not intelligent, slow or lazy, we don’t take it much serious. Thuy has started working in a factory about 20km from home a month ago and now she rents a room to stay there. Ly’s youngest daughter is from another man. She is now in grade 4 and her tuition is two million a year. From Quyet, we know that they have never been officially married, but now he is living in a province very far from Hanoi.
Quyet also told us that Ly was trafficked to China for 2-3 years and she managed somehow to escape. Someone kidnapped her against her will but not many details are known to the villagers. The house she is living in now was contributed by the women’s union. Lien Xuan is her natal home, so she doesn’t own much land here since all her children’s land are in her first husband’s village. Ly inherits one unit of land from her father.
She took a small loan from the Social Policy Bank a few years ago and fully paid and has no existing debt.



But she won't get a loan, as long as it is against the belief that dogs should not be eaten, held by those who supply the capital for her loan.
Isn't it very much imposing what you think are right on others? And you claim that you are trying to experience true and authentic Vietnamese culture, just want to do good and feel happy to make a difference? And what about "an equal exchange relationship"?

So the question is not whether we should eat dogs or not, but rather it is whether we should, according to our love for dogs and animal ethics backed by a comfortable life and secure livelihood, deny a woman a chance to feed her children and improve her life?
Thật không ngờ rồi cũng đến cái ngày mình ở vị trí của một người đi làm và tự nhủ: "không có thời gian để viết vu vơ." Không chỉ để viết, mà còn để nghĩ và cảm nhận nữa. Không có thời gian để nghĩ ngợi dông dài, bởi vì làm xong những gạch đầu dòng hay những đầu việc được giao qua email, tin nhắn, điện thoại, ngẩng đầu lên hai mắt đã díu vào nhau.
Lúc nào cũng có vô số ý nghĩ quay cuồng trong đầu cần được thoát ra, nhưng vì không kịp, nên khi quay lại những ý nghĩ đã xẹp xuống hoặc trôi mất.


Ngày mai là lần nhận lương thứ 3, tức là đã đi làm được 3 tháng thiếu 10 ngày. Cuộc sống đi làm dễ cuốn trôi đi, và chẳng cần biết mình đang hướng tới cái gì ngoài sự phình to của cái tài khoản ngân hàng. Không suy tính mơ tưởng dông dài nữa, nhưng cũng không vì thế mà dễ chịu hơn, khi lại tự hỏi mình "tiếp theo sẽ thế nào?". Cứ thế này, tức là đi làm đủ ăn đủ tiêu, vui vẻ vừa vặn, thì không đành lòng. Nhưng không phải thế này, thì lại chưa biết nên thế nào tiếp.


Bỗng một hôm xem các yêu cầu được gửi đến cho KNYT từ một ông bố gửi cho con gái đang đi du học. Có những dòng rất dễ thương như thế này: 
"Khi nghĩ về những ngày đã qua. Có những điều không thể. Nhưng yêu thương là có thể....
Vậy mà thật buồn cười là....những lời thương yêu đôi khi lại khó nói đến không ngờ, và đã vô tình đâu lại làm con người ta đánh mất những thứ đôi khi không muốn một chút nào....

Gửi đến con gái của papa đang ở một phương trời xa kia !
Có lẽ với papa mà nói, thì chắc từ lâu lắm rồi, việc viết thư gửi người mình yêu quý, dù bằng tay hay qua email, cũng thật là xa xỉ làm sao.....
Nói thế nào nhỉ, một người khô cằn và thô vụng, không hay biểu lộ cảm xúc ra ngoài như ông già của con đây, đã chót coi việc ngồi lạch cạch viết những dòng tâm sự của mình ra cho người khác biết là một việc mệt mỏi mất rồi, con gái ạ.....

Nhưng từ giây phút tiễn con đi du học đến tận ngày hôm nay - là sinh nhật của con - mà papa vẫn chưa làm gì được cho con - đã khiến papa thấy buồn lòng rất nhiều, và thật muốn làm 1 cái gì đó để thay cho lời xin lỗi cứ chực ở cửa miệng mình mà không tài nào thốt lên với con được...
Vậy thì, những dòng chữ này không phải đến mức quá tồi tệ chứ"


Lúc đầu đọc không thể tin nổi là có một ông bố, chắc cũng phải U50, vì đã có con gái đi du học rồi cơ mà, lại có thể viết như thế, tự gọi mình là "ông già của con đây", và gửi những tình cảm ấy đến cho một chương trình radio trên mạng, được làm bởi những đứa nhóc cũng tầm tuổi con gái mình. Đã rất vui, vì không ngờ rằng chương trình có thể chạm tới những người như thế, thực sự giúp những người không bao giờ thể hiện tình cảm có thể nói ra, chứ không phải chỉ là tập hợp của những tâm hồn đang yêu và sướt mướt.

Rồi sau đó, tự dưng nhớ ra những tình bạn mình còn đang duy trì được đều ít nhất hơn 5 năm rồi. Tám năm hoặc mười năm, có lẽ phải đi ăn mừng những tình cảm kì diệu này chứ nhỉ?

Hôm qua nhìn thấy bầu trời ở Nam Sơn xanh ngắt. Chẳng mấy khi thấy ở Hà Nội có bầu trời như vậy, nhất là nhìn thấy điều kì diệu ấy sau mấy ngày mưa bão xám xịt, đã rất vui và không thể cụp mắt xuống trong vòng 10 phút. Và dĩ nhiên không thể không nhớ tới chính mình, một ngày trong quá khứ, cũng từng ngước mắt nhìn không chớp bầu trời xanh như thế ở trường, trong ngày thu đầy nắng và gió, đến nỗi suýt vấp ngã.

Và mỗi chủ nhật lại được gặp gỡ với những người đang chu du theo đúng nghĩa của nó. Đi chỉ để được đi, được thấy, được biết, không phải để khoe, cũng không phải để tự hào rằng tôi biết nhiều hơn bạn. Ngồi bên mâm cơm mà mình hay giới thiệu là "tiêu biểu cho ẩm thực của miền Bắc Việt Nam", gồm rau muống xào, đậu phụ sốt cà chua, thịt rang tiêu, nem chay, trứng rán, dưa chuột chấm muối, xôi lạc, và nghe những câu chuyện họ mang đến từ những bước chân rải khắp nơi trên thế giới, từ Địa Trung Hải cho đến Tây Tạng, từ Bắc Cực cho đến Trung Quốc, và ngay lúc này họ đang ngồi cùng mình ở Việt Nam. Hôm qua đã suýt rơi nước mắt khi nghe kể về tình cảnh người Tây Tạng bị đô hộ và đồng hóa bởi Trung Quốc, sự buồn bã thê lương bao trùm cả miền đất hiền lành bị bóc lột. Nhưng dù sao thì cũng thấy biết ơn vì mình được nghe.

Mỗi chủ nhật về lại thấy tội lỗi vì mình vẫn chưa đụng gì vào công cuộc đi học. Lại thấy mình thật ù lì như một cái ao tù, và lại nhớ cái cảm giác lạc lõng và cô đơn ở một thành phố lạ, cho dù lúc nào trải qua nó cũng thấy tê tê.

Đi dạy, học sinh lớp 4 rất đáng yêu. Cô giáo bảo "viết mỗi từ mới 2 dòng", đã trả lời là "cứ viết đến khi nào thuộc thì thôi cô nhé". Ôi những em bé gái!

Dù không muốn những vẫn không thể tự ngăn mình thỉnh thoảng ngao ngán nhủ thầm: "Nhiều việc quá!". Ngoài đi làm, giờ còn dịch sách, đi dạy, tìm bài cho trang web. Mà ai cũng muốn mình làm thật tốt và thật nhanh. Cũng chưa đến nỗi mệt mỏi vì áp lực hay gì cả, vì phần lớn những việc mình đang làm đều do yêu thích hoặc tò mò. Nhưng cũng phải bỏ nhiều thứ vì không có thời gian nữa. Ví dụ như đi học tiếng Ý, tiếng Trung, đi các buổi tọa đàm, hội thảo, và cả kế hoạch viết bài gửi The Word nữa. Nhưng bận rộn cũng là một niềm vui.

Cả cái blog post này cũng đã không kết thúc được ngay một lúc, mà phải lưu bản nháp lại để viết làm nhiều lần, vì cứ viết được vài đoạn lại buồn ngủ và chán ngán. Nhưng dù sao thì cũng nên lưu lại những niềm vui hiếm hoi trong cuộc đời vốn nhiều đau khổ.

Nhân một tối đi ngủ từ 10h và tỉnh dậy lúc 4h sáng, cuối cùng cũng ghi chép được kha khá niềm vui.

Home is when I walk out of the shower and smell dinner being cooked.
Home is when I wake up in the morning and smell incense being burned.
Home is when I fall into bed and smell summer sunlight in the washed blanket.
Home is when I drive around streets and smell flowers blossoming at nights.
Home is when I open my windows and smell the mixture of wet earth and falling rain.

Home is when I press my noise against your neck and smell love.
- I have a house. I have a buffalo. Now all I need is you.
A very sweet proposal, isn't it?
That's how Felix responded when I told him that the three big achievements for a Vietnamese man is "buying a buffalo, building a house and marrying a girl." Only then can he be considered a mature man, probably in economic, social and sexual terms.

- Would you say yes?
- I don't know. I guess so.
I was contemplating how a buffalo might help a guy wins a girl's heart this time. I was busy transferring the worth of that particular animal to monetary and cultural value, in other words.

- You should take 20 buffalo, or maybe 3 houses.
Anu jumped in, drifted me back from my thoughts. It was still a very sweet request, pretty hard to resist actually

- But Van doesn't say anything. And she's the one I am asking. - Felix protested.
- You can be a middle man, Anu - I commented
- Yes, Im her broker. Now, what would you say? 3 houses at least? And one in West lake?
- Hmm, let me think, how about if I don't have any buffalo, can I do 3 cows instead?
- I don't know, Felix. I'll wait and see - I had no idea of the difference in value between cow and buffalo, didn't know what else to say, tried to play safe.
- See, Anu? Van will wait for me

The conversation kind of ended there. I still thought such a proposal is very sweet, and tried to imagine if there was any Vietnamese man in old time who actually did so, even though the concept of proposal of course doesn't really exist here (except for some Western - romantic style influences on young people), even now.

This is one of the things I love in my job, namely to hold pointless and out of blue conversations with my supposed-to-be superiors. They are more like friends, good friends.

After all, money is not the sole measurement of success. Right?
So is why everyone so surprised, perplexed, confused or disappointed when they hear of my salary?