Được tạo bởi Blogger.

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011


Mỗi khi có một người nước ngoài, dù là đồng nghiệp hay khách, trầm trồ thốt lên rằng: "Ôi cánh đồng đẹp quá!", tôi lại tự hỏi nếu họ phải dựa vào cánh đồng đó để sinh tồn, liệu họ có còn thấy nó đẹp nữa hay không?

Cái gì lạ thì đẹp, phải rồi, nhưng nó đẹp khi người ta giữ khoảng cách với nó, nhìn một chút, có thể lại gần một chút, chạm vào một chút, nhưng không bao giờ thật sự đứng trong nó. Cũng như  những người nước ngoài ngồi trên ô tô máy lạnh qua những cánh đồng,  họ có thể lại gần bờ ruộng, đôi khi đi men theo những dải đất đắp cao lên để chụp ảnh chính mình lọt thỏm giữa những cây lúa vàng, hít hà mùi lúa chín thơm, chạm vào hạt thóc, nhưng rồi họ đi về.

Những cánh đồng có bóng nón lúp xúp là đẹp ư? Nếu bạn là người phải còng lưng cả ngày trên đồng, bạn sẽ nghĩ khác. Sự lãng mạn hóa vật chất chỉ có được khi người ta đã dư thừa vật chất. Người dân thấy lúa đẹp khi nó trĩu hạt, khi nó nuôi sống được họ. Đó là vẻ đẹp của sự thịnh vượng và no đủ, chứ không phải vẻ phất phơ vô dụng của một giống cây đơn thuần.

Những người khách nước ngoài hay hỏi "chị có đặt tên cho lợn không?", "có bao giờ các con chị yêu gà đến mức không cho mẹ bán không?". Tôi luôn ngại ngùng mỗi khi phải dịch những thắc mắc chân thành ấy. Chỉ có những người đã no đủ thừa thãi mới có thể ngạc nhiên khi thấy những con vật đáng yêu nhường kia bị thiếu thốn tình yêu thương. Và những câu hỏi như thế dường như luôn nhắc nhở những người phụ nữ nghèo về thân phận của họ và về khoảng cách của họ với những người da trắng. Chỉ có những người tây giàu có mới nghĩ ra được một thứ khái niệm lạ lùng như đặt tên cho lợn.

Cách xã  Nam Sơn nơi tôi làm việc khoảng 10km là một sân golf với vốn đầu tư hơn 10 tỉ đô. Báo chí nói về những dự án triệu đô tỉ đô sắp khởi công quanh khu vực. Mỗi lần tôi đến đó lại thấy một đoạn đường mới, một khung nhà mới, một công trình mới vừa được bắt đầu. Chỉ cách đây ba tháng, chỗ đất trũng mỗi khi mưa lớn tôi phải lội qua giờ đã có một cây cầu bê tông mới toanh thế chỗ. Những ngôi nhà đất mái ngói bị đẩy ra sát mép ruộng, để nhường chỗ cho những nhà cao tầng hồng chói lói của dân Hà Nội mua đất sẵn để dành.

Đồng nghiệp của tôi hay tiếc nuối khi nhìn thấy một cánh đồng nữa bị san phẳng. Đôi khi họ còn không muốn chụp ảnh những ngọn núi chúng tôi biết chỉ mấy ngày sau sẽ bị xẻ ra làm đường, để tránh đau lòng khi nhìn lại. Tôi không biết thái độ tiếc nuối như thế có đúng đắn không? Cánh đồng đẹp trong mắt của những người nhìn nó, chứ không phải những người phải dùng nó như phương tiện sống. Chẳng bao lâu nữa sẽ không còn những bóng nón trắng lom khom trên ruộng xanh - những người nước ngoài buồn bã vì điều đó. Nỗi buồn ấy có đúng không, nếu những người đang còng lưng kia dễ sống hơn khi ruộng của họ biến thành đường cao tốc?

Nhưng mặt khác, tôi cũng không biết sự tàn phá ồ ạt như thế có tốt hơn? Nhà cửa, đường xá, cầu cống, sân golf, khách sạn, khu du lịch sinh thái, họ sẽ phá vỡ sự cân bằng cả về môi trường và kinh tế của dân cư địa phương. Có thể lúc nào đó họ sẽ rút đi sau khi đã chán, để lại phía sau một bãi tan hoang, những ngọn núi trọc lốc và những con sông đục ngầu.

Như ánh mắt của thằng bé không còn được đi câu cá ở cái ao nhỏ ưa thích của nó mỗi chiều thứ 7 vì cái ao đó, kèm với khu đất giờ vẫn còn nhiều cỏ dại nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ mọc lên một ngôi nhà to, đã được mua bởi một gia đình người Hà Nội. Thằng bé đứng từ xa nhìn ngó lom lom, một phần tuổi thơ của nó đã bị bán mất rồi.

Còn tôi thì vẫn chưa quyết định được mình nên vui hay buồn.

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011

You like to act. I like to think
We are, forever
Two different beings

I read. You talk
Your career choice never meets mine
We are, forever
Living under our own skies.

Sometimes I wonder
If I will ever fall for a great mind
And you, a neat business plan
Simply not the perfect other half
Somewhere, somehow, some other one, might be my man.

Or there might be no one.
And I am created to be perfect on my own. Yes, I can.
Because, after all
We are, forever
Two different beings.
I sometimes get annoyed with all the fussy posts on Facebook about fall, flowers, heart-touching weather and stuffs like that. I know I am very annoy-able, and I used to be like those people who flood my facebook homepage with posts about the ups and downs in their fragile, emotional worlds. But there are more to life than that, girls! If you just look out, you will see more than flowers.

It's becoming harder to work. Today's field trip was full of frustration. For some moments, I felt like I was begging people to accept the loan, which is true to some extents because we need borrowers for the fixed tours this week and the next. They said 2 million is too little. But what perplexed me the most is their sudden change in attitude. Now all of them say "no" to us. I speculate it must have to do with the police in the community. Because of some foreigners "element" involved, since the police was informed of our work 3 weeks ago, they have been trying to tighten their grip, either to protect "foreign guests" from being harassed by local people (which never happens the whole time we work there without their interfere), or to make sure that no negative comment about the government's competence and anything vaguely related is made in front of those who have the power to spread the message to the world. Or both.

Vietnamese people tend to be shy away from anything that may bring themselves to attention, not to mention police's attention. I don't blame them, indeed I find that in myself, too. The police perhaps haven't lifted a finger, but the mere understanding or unspoken message that for a friendly conversation with foreigners, borrowers may be watched a little bit more closely than their neighbours and held more responsibility than other civilians is enough. All of sudden, people who used to be so out-spoken and welcoming now uttered so many different excuses to not open their homes for us.

When you stay within the limit, you think you have a lot of freedom to do what you want. But the moment you slightly cross the border, you become aware of how tightly it wraps around you! I, suddenly (again) feel like I can sympathize better with refugees who left Vietnam to go abroad on boat. It wasn't entirely because they were afraid of death, or bitter of their loss, but also of the frustration they endured in a society where things are controlled, where everyone is afraid of the authority, or one another, and where every single word you say may be used against you. I felt the same way today.

How can a nation grow strong if the people are taught to be fearful? Fearful of harmless other human beings, just because they have white skin!

I have always been perplexed by the vast difference between facebook usage. Western people seem to use the social network to connect. They send message, post on wall, make comment in conversation, and post pictures to keep people updated on events happening in their lives. Vietnamese people seem to use facebook to present a picture of themselves. Of course all users put forth the image they want themselves to be, but Vietnamese users care less about connection than personal feelings, emotions, thoughts. Photos are not used to keep a line of events' date, but to portray personality. I am fascinated, but at the same time bored, how many facebook users use the same means to get to a fixed end. For example, if you want to present yourself as a girly, romantic, soft- hearted lady, you post pictures of yourself taken in a lotus pond, a flower field, a rice paddy, an old-looking wall, with the same poses for everyone. If you like to be seen as intellectual, you are likely to post links to articles, debates and like pages with "big name". If you belong to the "wanderers", people get to see a lot of dirty shoes, windy valleys, water-buffaloes on your page. So on and so forth. These are codes people use to achieve the same purpose. Even the outcomes are limited. You can only be such and such characters. Options are few.

I have always wondered. Why? Why are there codes? Why do the majority of facebook users, admittedly middle-class urban settlers with high education and instant access to the internet, fix themselves so easily in a set net of personality, so highly patterned that if you observe from afar, you can't find much distinction between one and the next? Of course each era has its own set of individuality, and why facebook?

Probably, just probably, because facebook (and other social network) is the only means given to people to express themselves. Lack of individual space, lack of freedom (such a relative term), and lack of access to platform, people do what they can to diversify in the midst of the allowed area, with the allowed codes. If you are implanted with a fear towards almost everything, and certainty with almost nothing, and  your self-value is as floating and breakable as a dry leaf on a swift stream, you will be happy with a little piece of the world you are allowed to see. If you venture out, see a little bit more than you are supposed to, you will find yourself pretty much trapped, and you will struggle. Struggle to fight, to flee or to accept, but still, it's a struggle.

Facebook is a good place to portray your personality if you live in a place where talking with a foreigner is considered potentially dangerous. How is that for a hypothesis?

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2011

I was riding my bicycle, wearing some sort of clothes half my consciousness accepted while the other half faintly aware there was something wrong with the "style". I wandered in a small street, quite deserted, with some little stores. I checked out a pair of green flip flops, a pair of blue ones. The green pair were bigger and more comfortable, even though the blue pair was cuter with the face of a frog on each. I had a hard time deciding, so I just put them back on the shelf, didn't buy any. I also lingered at the make-up shelf and picked up a lipstick.

My mom called. She said I should be home in time for dinner. I got annoyed and grumpily replied that I would be back in a minute. She raised her voice, sounded like she was hurt: "Do you know what today is?". Then I realized it was her birthday. One day in October.

I determined to buy her a gift. More cycling, more checking up things. I concluded that a face cream is the best gift, because she would need to use it often. I stopped at another shop. Nothing worthwhile. I saw a sign of the brand "Essence". I hopped in. They said there was no cream for 50+ women in the store. I looked up the posters placed on top of each cream box, caught a wrinkle face, naively pointed at the picture and asked: "how about this one?". The whole group of sale girls broke out laughing, one mockingly explained that the product was eyebrow pencil, "don't you see it makes her face looks better even with wrinkle?" She said.

The girls kept giggling at my ignorance about beauty products. Meanwhile, I wondered if going straight home to be on time for dinner was a better birthday gift. "Would she be happier if I am home with no gift?". Deep down, I thought "yes", but I still wanted to find something. I walked out of the store, couldn't bear whisper and giggle anymore. I could feel their eyes chasing me up to the place I parked my bicycle. Seeing the miserable bike, they broke out laughing again.

I woke up. Cold and lonely. Told myself: "I wanted to leave".

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

Đời chúng ta nằm trong vòng chữ tôi. Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu. Nhưng càng đi sâu càng lạnh.
                                                                  
                                                                                                (Hoài Thanh - Thi nhân Việt Nam)


1. Những bộ não hàng đầu của Facebook luôn tìm mọi cách để người ta dành nhiều thời gian cho sản phẩm của họ. Lợi nhuận của họ tăng nếu số người dùng facebook tăng, và  thời lượng truy cập của mỗi người trong số đó tăng.

2. Từ trước đến nay họ vẫn làm theo chiều rộng, tức là kết nối người dùng với nhau. Để chức năng tag trở nên dễ dàng hết mức có thể, tag ở ảnh, ở note, ở status. Ngày xưa tag phải gõ chữ @ lên trước tên, bây giờ chỉ cần gõ tên là danh sách gợi ý hiện ra ngay lập tức. Rồi comment thậm chí không cần phải nhấc tay khỏi bàn phím để ấn chuột, chỉ cần gõ enter, lại càng nhanh hơn nữa. Hơn nữa, xem ảnh cũng dễ dàng và nhanh chóng hơn, không phải chuyển khỏi trang người dùng đang mở. Tất cả mọi thay đổi đều nhằm thúc đẩy các hành động kết nối, sao cho nhanh, dễ dàng và hiệu quả hơn.

3. Nhưng rồi đến một ngày, facebook thấy đi theo chiều rộng để người này lôi kéo người kia vào xem ảnh của mình, comment trên status của mình vẫn chưa đủ. Họ đi theo chiều sâu, để những người dùng tự nhìn lại và đối thoại với chính bản thân mình của quá khứ. Như thế thì họ có nhiều chuyện để nói hơn không? Nếu được nhắc nhở bản thân mình đã từng thế nào, họ có dành nhiều thời gian cho nơi lưu giữ hơn không? Hay họ sẽ muốn quên đi và ghét bỏ nó? Mang một con người lại gần một con người dễ hơn hay mang một con người lại gần chính bản thân họ dễ hơn?

4. Người ta thường không nhớ bản thân mình đã từng thế nào, hay muốn tin rằng mình đã thay đổi. Ít nhất là với những người trẻ, đối tượng chính sử dụng facebook, họ không muốn thừa nhận rằng từ năm ngoái đến năm nay họ vẫn vậy. Xấu đi hay tốt lên, trăn trở nhiều hơn hay đã thanh thản bớt, chắc chắn họ phải có gì khác. Ví dụ như năm ngoái mơ thấy ăn bánh giò nóng trên vỉa hè nồng nàn mùi hoa sữa, năm nay mơ thấy được tăng lương, chẳng là khác nhau một trời một vực còn gì? Thế là hỉ hả ngồi vỗ đùi suy nghĩ (thật ra thì không vỗ), đấy, năm ngoái giờ này đang ở Canada mơ về Hà Nội, còn là sinh viên vô lo vô nghĩ chỉ mơ mỗi cái bánh giò, năm nay đã là người đi làm đang ở chính Hà Nôi đây rồi, hết vô tư vô định, chỉ mơ về tiền thôi. Vòng xoáy cuộc đời bắt đầu điên đảo rồi. Đấy, thay đổi ghê chưa?

5. Nhưng mà, quy luật thì vẫn thế thôi. Người ta mơ thấy cái người ta không có, và đang thèm mà không thể có. Lúc nhỏ mơ cái cụ thể, đơn giản, đáp ứng mong muốn ngay, như bánh giò, ăn vào là no bụng. Khi lớn sẽ mơ cái trừu tượng, phức tạp, đáp ứng nhiều thể loại mong muốn, có thể trong số đó chẳng có cái nào liên quan đến bụng dạ. Nhưng mà vẫn thế thôi, người ta mơ thấy cái mình không có.
Nhưng mà facebook cũng thành công. Để một người đối thoại với một người mà lôi kéo được 9 cái like và 13 cái comment, kể ra cũng chứng minh được một định lý: "con người lặng lẽ nhất, mà cũng ồn ào nhất khi họ tự đối thoại với mình"
- From the tour today:
I listened to a Finnish girl sharing her plan: "I will live here until the end of December, then I will travel for about 5 months, and then end up somewhere my boyfriend can find a job. But he works in the business sector so he will be able to find a job anywhere. I wouldn't worry about it. We have a small saving and we are gonna use it all for the travel. So, yeah, I don't know where I will be yet."
I find myself secretly desire to be in her place. Isn't that the style of life I want to live? Going somewhere, and somewhere else, and even somewhere else after that. They say you can get into the habit of constant moving. I don't know, but I am young, why should I waste these precious years to settle down, to get a good job, to secure a husband, or to bore myself to death? As long as we have enough to eat, we shouldn't worry too much, right?

- From the tour today:
I met Kim Huynh, the Australian professor from the Australian National University I have secretly admired from his writings. I have read everything he writes I can find online, and it's almost a childish excitement I felt for almost a week the moment I knew he was coming on this Sunday tour. It feels like having someone you know and like and admire from papers, coming into real life and talk to you. I don't have any idols. But when I like someone's writing, I can be a loyal fan. Especially towards the end, he told me in Vietnamese: "Write me an email. I will be here for another year. I am here to help people like you." I felt like flying, and still haven't landed yet.

- From the tour today:
Malte, my colleague, my superior, my supervisor, the ultimate COO of Bloom, complimented me on my progress in the role of a project assistant. Yesterday is the mark of my two months working for Bloom. After two months, I come to understand that he is very demanding, super hardworking and obsessed with being professional. But I appreciate him, his openness, honesty and encouragement. Although I didn't like it  a lot when he wrote me a long email to feed back on my performance, with a tiny point like "close your mouth all the time when  you chew food" and "don't talk with food in your mouth when we have guests with us" (and I thought I didn't), I still admit that Im grateful to work with someone like him. To quote him directly: "I really like your translation today. It's really simultaneous. It just gets better and better everyday. I sat there and 'wow, this is amazing' ".

- From the tour today:
The Former Head of the Women Union, who is supposed to speak for the interest of the women, talked about how divorces often happen because the wives are slow, lazy and have mental problems, but not because their husbands are alcoholic, abusive and lazy. To quote her: "Women here are very enduring, if their husbands drink and beat them, they can and will tolerate that. So most divorce cases are because the women themselves cause problems."

And it's my 7th tour today.