Được tạo bởi Blogger.

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011

Khi nào Việt Nam đủ mạnh, người ta sẽ không gọi biển Đông là South China Sea nữa
Khi nào Việt Nam đủ mạnh, người ta sẽ không gọi Tết là Chinese New Year nữa
Khi nào Việt Nam đủ mạnh, người ta sẽ không gọi Đông Dương là Indo - China nữa
Khi nào Việt Nam đủ mạnh, người ta sẽ không gọi kháng chiến chống Mỹ là Vietnam War nữa

Và thế giới sẽ không chỉ biết đến Việt Nam, với quy chiếu địa lý là Trung Quốc, lịch sử là cuộc chiến tranh với Mỹ, và văn hóa là những ảnh hưởng của người Pháp.

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2011

1.
- Vân có mơ ước gì không?
- Không. Tớ đang trong thời kì khủng hoảng ước mơ
- Có mục đích gì không?
- Không, tớ đã qua cái thời sống theo một vector có hướng, chăm chăm hướng theo một mục đích rồi
- Sống không có mục đích, không có ước mơ như Vân thì khác gì chết rồi?
- Ừ, nhưng mà không có thì đành chịu chứ biết làm thế nào.


2.
Hồi cấp 2, tớ đọc báo HHT, hay có các bài phóng sự về tình nguyện viên và khỏi phải nói, tớ rất muốn cũng làm được những việc ý nghĩa, mang lại cho người khác niềm vui, được cống hiến hết mình. Tớ tâm tâm niệm niệm một dòng của Đoàn Công Lê Huy: "Muốn trái tim có hình ngọn lửa, hãy dựng ngược nó lên." Và lớp 10, tớ bắt đầu tham gia vào một nhóm tình nguyện sinh viên tên là Những ước mơ xanh.
Rất buồn cười, ở trong nhóm "ước mơ", tớ dần dần nhận ra ước mơ của mình quá ngây thơ, và sự thật không hề giống như những con người trong các trang phóng sự tớ từng đọc. Hồi đó mỗi tháng một lần tớ cùng nhóm đến thăm Trung tâm bảo trợ xã hội 4 trên Ba Vì, Hà Tây. Thời gian đầu tớ rất hào hứng đi vận động, quyên góp bạn bè trong lớp và tất cả các mối quan hệ có thể để gom góp sách, quần áo, bánh kẹo, đồ chơi, rồi chất tất cả lên xe đạp và hùng hục chở từ nhà lên trường Luật. Nhưng rồi tớ nhận ra tất cả các vật phẩm đó không tồn tại lâu, và khi bánh kẹo đã ăn hết, nỗi khổ lại đắng chát y như cũ. Một buổi liên hoan ca hát tổ chức bởi các thanh niên đầy nhiệt huyết không giải quyết được gì. Một căn phòng được xây lên, hay được quét sơn lại bởi các tình nguyện viên nước ngoài giàu nhân ái cũng không giải quyết được gì. Cũng như những cân gạo tớ đóng góp, sau vài bữa cơm no, cũng không giải quyết được gì.
Nhưng ước mơ của tớ khủng hoảng dữ dội hơn khi tớ gặp những con người khiến tớ cảm thấy cái vòng tay mình đang đeo thật là dị hợm. Nhưng có quá nhiều thứ tớ không thể tháo bỏ khi tớ đến gần họ, cách sống, cách nghĩ, cách ăn nói của tớ không dễ dàng rút ra rồi lại đeo vào như cái vòng tay. Tớ loay hoay ở cạnh các bạn không khác tuổi tớ là mấy, nhưng đã sống một cuộc đời hoàn toàn khác tớ trên đường phố, bị giành giật, không an toàn và rất bấp bênh. Tớ không biết nói gì với cậu bạn bằng tuổi tớ nhưng chưa bao giờ được đến trường. Tớ chơi với các em bé dưới 7 tuổi, bởi vì đối với các em ý, khoảng cách với một đứa trẻ thành thị no đủ như tớ chưa hẳn là vấn đề.
Tớ dừng không đi cùng nhóm nữa vào giữa năm lớp 11. Lý do là bận học, nhưng thật ra vì ước mơ một thời của tớ bị khủng hoảng. Tớ nhận ra để giúp đỡ người khác không phải cứ đưa ra một nắm xôi là xong, bởi vì chẳng ai sống như thằng Bờm. Quan trọng hơn, tớ nhận ra tớ không biết làm thế nào để chạm vào những cuộc đời rất khác với những phần mà tớ quen.


3.
Hồi cấp 3, tớ suốt ngày le te đi dự các hội thảo du học, đọc các forum du học, và làm mọi thứ để phục vụ cho ước mơ đi du học. Tớ khóc, cười, ăn, ngủ, cãi vã với gia đình theo từng bước của quá trình nộp đơn đi du học. Cuối cùng, khi được nhận, được gia đình đồng ý, được đi máy bay lần đầu tiên, và bước vào cuộc sống, theo như trong mơ, là sẽ được gặp gỡ và tiếp xúc với rất nhiều nền văn hóa, rất nhiều kiểu người, và tớ sẽ lớn lên.
Nhưng rồi sau một vài cố gắng ban đầu để hòa nhập với những người bạn mới, tớ bỏ cuộc. Tớ nhớ như in cảm giác ghen tị khi nghe bạn Linh, đứng trong cùng một vòng tròn để mọi người làm quen với nhau, đã cất tiếng cười khanh khách và ngửa mặt lên đón nắng, và tự hỏi tại sao mình không thể cười nổi. Tớ đã bối rối, ngượng ngập, sợ hãi, buồn bực, và rồi rút lui. Có thể không phải là người khác không chấp nhận, mà chỉ là chính tớ không lại gần. Nhưng cuối cùng, tớ đã không biết làm thế nào để trở thành bạn của những người lớn lên trong nền văn hóa khác. Tớ chẳng có tình bạn sâu sắc nào với các bạn bè quốc tế trong trường sau chừng ấy năm.
Ước mơ cháy bỏng đó của tớ khi trở thành hiện thực đã giúp tớ nhận ra tớ kém thích nghi đến thế nào, và với vốn sống rất ít ỏi vì sự bao bọc và tự bao bọc quanh những con người rất giống mình, tớ đã phải tìm kiếm và chờ đợi rất chật vật mới đến được cái ngày thấy thoải mái giữa những người lạ. Chỉ là không còn gượng gạo giữa họ, nhưng tớ chưa bao giờ biết làm thế nào để chạm vào họ. Tớ cũng không biết, hay đúng ra không nhớ, là mình có bao giờ bỏ qua cơ hội để được chạm vào hay không.


4.
Học xong đại học, tớ ước mơ được làm việc với phụ nữ, với người nghèo, và lắng nghe những câu chuyện đời giản dị. Tớ tìm được tất cả những điều đó trong công việc hiện tại, bởi vì những người tớ làm cùng là phụ nữ nghèo và thường rất sẵn sàng chia sẻ. Chỉ có điều, lại một lần nữa, tớ thấy mình loay hoay bởi sự khác biệt quá lớn giữa tớ và những người tớ muốn lại gần. Tớ không biết làm thế nào để bớt vụng về, bớt vô duyên, để sự tương phản giữa cuộc sống của tớ và cuộc sống của họ không là một rào cản quá lớn.
Họ thường không biết chắc ngày mai, tháng sau, vụ tới gia đình sẽ thế nào, con cái có tiếp tục học tiếp được thêm một năm không, nhưng họ chẳng bao giờ phân vân cái gì đúng sai, tốt xấu, hay việc cuộc đời họ sẽ rẽ theo ngã nào. Hay nói khác đi, cuộc đời của những người phụ nữ ấy chông chênh ngắn hạn ổn định lâu dài, còn tớ ngược lại, không phải lo cơm ăn từng bữa áo rét từng mùa, nhưng về lâu dài lúc nào cũng hoang mang.
Không chỉ là khi các chị nói về bệnh tật của gà vịt hay làm thế nào để chọn lợn tốt. Những điều đó tớ có thể học. Tại sao tớ không thấy xa lạ khi nghe về những doanh nhân trẻ, tiến sĩ trẻ thành đạt, những bộ não, những trí thức, mà khi đứng trước những người phụ nữ ấy, tớ phải loay hoay để hiểu họ, và thấy rằng mình thật thiếu thốn, thật quá ngớ ngẩn và vụng về.
Mỗi lần tiếp xúc với những người khác mình, tớ lại lao đao. Tớ thu mình trong thế giới một màu lâu quá, nên khi bước ra khỏi nó để chạm vào những vùng đời khác, tớ khật khừng bước như người ngồi lâu bị tê chân, mới đứng lên không đi vững được.
Nhưng lần này sẽ cố gắng không bỏ cuộc như hai lần trước. Dù tớ vẫn không biết làm thế nào, vẫn thấy khó khăn và đôi khi chỉ muốn biến mất, tớ sẽ lắng nghe. Cứ nghe, có lẽ sẽ đến ngày tớ biến đổi đủ để hiểu được những người phụ nữ đơn giản ấy.


5. Hiểu được những người mình muốn hiểu có được tính là một ước mơ không nhỉ?

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

"Last term, as part of the Social Studies curriculum, my son’s class went on a BMV Study Tour to Soc Son.

When my son returned home he showed me the “Meet your borrower’’ card which has a description of the family and shows what the tour fee and the excursion will go towards.

In this particular case the finance is being used to help: “Mrs Yen who earns extra money for her family by raising dogs. She was provided a loan of two million VND because she hopes to diversify her income by investing in ducks and geese for meat.”

As a representative of an animal welfare organization, and also on a personal level for both my son, I must object in the strongest terms to an organization that would support a venture where dogs are being raised/farmed for meat.

Although the woman, Mrs Yen, says she “hopes” to diversify by investing in ducks and geese, she has not said that she will stop farming dogs for meat."

Quoted from a 3 page- letter sent by a concerned mother to Bloom, the first complaint we've got.

I don't know how to think about it. On the one hand, I understand this lady's outrage. She is an animal activist, and the idea of eating dogs is already too much to tolerate, let alone raising them especially for meat. On the other hand, though I don't eat dog myself (more for taste preference than ethic reason), I understand the economic logic behind it. If there is demand, why shouldn't there be supply? Dogs are easy to raise, if you consider them for meat, not pets.

In the end, what makes it legitimate to eat other animals such as pigs, cows chickens, geese and ducks, but not dogs? Why would you object to some, but not others? Why do dogs deserve attention and struggle, but not the rest? Campaigns for pigs and chickens often aim at creating better conditions for them, but those conditions are for lives that will be taken. Animals live to be killed. Why do pigs and chickens only deserve slaughter in the end?

By the way, Im contemplating on going vegetarian. It's not easy to do it at home and I don't want to be the centre of ridicule again. But once I go away somewhere and cook for myself, I'll definitely try.

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Trước sinh nhật một ngày, bỗng dưng nhớ chị Tư, hay đúng hơn là nhớ văn của chị. Nhớ cái giọng rủ rỉ rù rì, và nhớ cái cảm giác những dòng văn của chị mang lại cho mình. Có thể là nhớ cả chính bản thân mình khi ngồi đọc văn chị. Rồi nhớ ra sinh nhật chị Tư là 15/8. Cái hồi tình cờ phát hiện ra điều đấy đã thấy vui mừng âm ỉ, cảm giác như khi người ta phát hiện ra một người mình ngưỡng mộ có tí chút liên quan đến mình, và có cái cớ để tự nhủ: "chắc phải có gì giống nhau."

Mình bắt đầu háo hức chờ đợi từ đầu tháng, hỏi Alex ngố chắc phải hơn 10 lần "đã mua gì cho em chưa?", rồi háo hức xẹp dần như bóng bay hết hơi, đến sáng sinh nhật tỉnh dậy, như mọi khi, chờ đợi một điều gì đó thay đổi dữ dội khi người ta qua một mốc đáng kể, ví dụ như bỗng thấy mình cao lên, thông minh hơn, trưởng thành hơn chẳng hạn. Nằm thẳng cẳng khoảng nửa tiếng không thấy có gì kì diệu xảy ra, mình bò dậy và bắt đầu một ngày bình thường, nghĩ rằng "sau ngày hôm nay mình đã bước sang tuổi 23. Nghe cứ như là chuyện của ai khác."

Dạo gần đây cứ ai hỏi mình có hay đi chơi không mình sẽ bảo là "chẳng có bạn bè gì mà chơi". Tất nhiên là hay bị phản kháng vì chẳng ai bằng lòng với câu trả lời đấy cả. Nhưng mà thật sự thì bạn cũ không còn liên lạc, bạn mới không quen thêm, bạn đồng nghiệp không mang ra ngoài đời tư, bạn ở TYC thì lâu lâu mới gặp nhau một lần, nhưng mỗi lần gặp sẽ í ới rục rịch từ rất lâu, gặp xong còn bàn tàn sôi nổi nên người ngoài tưởng là nhiều lắm. Mỗi lần đi gặp bạn bè hầu như không quá 3 người một lần hẹn. Thế nên ngày sinh nhật không hề mong đợi hay sắp xếp gì để đi chơi với những ai những ai. Các bạn của mình không quen nhau. Khái niệm "nhóm bạn" không tồn tại.

Nhưng cuối cùng thì ngày sinh nhật, vẫn như mọi năm, lại là một ngày để mình được nhắc là mình được yêu thương thế nào. Dĩ nhiên không phải từ những lời chúc không dài quá 10 từ được facebook nhắc nhở, y hệt một kiểu nghĩa vụ công dân. Có kha khá lời chúc qua điện thoại của những người mình đoán đã phải lần mò tìm số điện thoại của mình trong danh sách trên google doc. Chương trình KNYT đã được post link từ hôm đó, cùng những lời chúc của các bạn thính giả mình không ngờ tới. Thư và thiếp, quà và quà (tổng cộng được 5 món: áo của bạn Hương và bạn Vũ, bánh gato của Supriya và Lain, ví của nàng Prue, móc điện thoại của My Móp, và giày của Alex ngố). Có mưa nữa, chiều hôm đó mưa tầm tã khoảng hơn một tiếng đúng lúc mình đang ngồi ăn caramen ngoài đường. Thế là đủ cho một sinh nhật của một người không-có-nhiều-bạn rồi.

Tối nay đi xe máy về trên đường thấy lành lạnh. Thế người ta gọi là tháng 8 mùa thu. Lúc ngồi ngoài vỉa hè nghe chị Zuzu nói về cái bóng đèn đối diện hắt lên vòm cây làm màu lá trong veo, mình đã ngước lên vòm cây đấy và thốt lên "mùa thu lá úa sắp rụng rồi làm sao trong veo được nữa?", rồi vụt lên trong đầu hình ảnh những tán cây chuyển màu đỏ rực. Những điều mình nhớ ở Canada và Peterborough chưa bao giờ định hình thành tên gọi, có lẽ nó là cái không khí mình thở, cái thứ không khí loãng vì có ít hơi nước và bụi, vừa trống trải vừa buồn, hoặc chỉ là những hình ảnh không tên vụt qua trong đầu như mùa thu của những tán lá đỏ vàng, thế thôi.

Đôi khi nhớ người này người nọ. Như là nhớ những dòng văn của anh Hoàng cái lúc loay hoay xoay xe ở phố cổ, hay là nhớ anh Thắng và món quà bất ngờ nhất mình nhận được từ trước đến nay lúc ngồi nghĩ về chủ đề sinh nhật và quà tặng. Nhớ bạn Prue khi đọc thư của bạn ý và lại tự hỏi mình đã làm gì để được nhận và hầu như chẳng xứng đáng với những tình cảm ấy. Nhớ bạn Gà, đôi khi, khi nghĩ rằng có một người mà sự biến mất của họ khiến cho tất cả những người còn lại trong thế giới bạn bè của mình vẫn không khiến mình thấy đủ. Nhớ Alex, lúc ngồi nghe nhạc không lời trong tiếng mưa. Nhớ Cỏ, ước giá như có thời gian để được ở bên nhau nhiều hơn, chứ không phải cứ ào ào rồi chóng vánh biến mất như thế. Rồi nỗi nhớ cũng trôi đi, vì mình không biết phải làm gì hơn.

Đã rất thành thật nghĩ rằng, rồi sẽ có lúc nào đó người ta cưới nhau chỉ để đi chơi về không phải đi thêm 20 phút nữa để được ngả lưng nghỉ ngơi, hoặc muốn nhìn mặt nhau không phải lặn lội bon chen trên những con đường khói bụi. Có nghĩa là cưới nhau cho tiện, và gặp nhau theo thói quen. Yêu nhau theo thói quen, hay nói như anh Việt, đưa nhau về cũng như một thói quen. Cũng như nỗi nhớ, lặng lẽ đến như một thói quen, nhớ hết người này đến người kia, rồi lại âm thầm rút đi, bởi vì có nhớ hay không cũng không có gì khác. Sinh nhật đến, cả sự chờ đợi và dửng dưng rồi cũng sẽ là thói quen. Mùa thu là một thói quen. Một nửa của mình nghĩ là hạnh phúc có lẽ bền chặt nhất khi được tạo dựng trên những thói quen như thế, bởi vì nó khiến mình thấy yên ổn. Nửa còn lại vẫn thỉnh thoảng nhìn lên những chiếc máy bay đang cất cánh, và không thể chối bỏ được, là mình đang nôn nao nhớ một mùa thu khác.

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011



If my 4 years in university teaches me anything at all, it is "always try to be critical". To be an intellectual means you don't take things at face value, but instead must utter all your strength, mind and effort to maintain a distance from reality and be able to criticize it.


As I work in a start-up social enterprise with like-minded people, young and enthusiastic, it always looks like what we are doing is definitely good, if not amazing. Here are some of the benefits that are cited most often:
- Our unique model can tap in the enormous potential of tourism and bring benefit directly to people who most need it
- But unlike community-based tourism, where local people are trained to provide services, we don't make the people we work with depend on tourism (build restaurants, hotels or home stay program), therefore if tourists ever decide not to come to this particular area anymore, it won't pose any serious problem
- Loans provided to women can help them develop their business at home, and less involve in risky jobs, thus their children can benefit as well
- Tourists can experience the most authentic experience and feel good about themselves for knowing that they have contributed to make a difference, while local people can access credit with a low-interest and avoid the trouble of paperwork they usually deal with when apply for loan in government's banks.


But everything has its two sides, even the best model with the most genuine and altruistic intention. I don't mean to find something to criticize and make myself look smart, but there are some serious concerns that shouldn't be overlooked, even if they are unavoidable


1. The power relation: As a rule of thumb, power stays with those who have money. We (a.k.a a group of foreigners) have the power to decide who get the loan, and who won't. We assess them, ask them questions, look into their house, evaluate their belongings and keep checking on them after the loan has been disbursed. The borrowers are put into a skew relation, where they don't have a say. Of course they can always refuse a loan, but if they desperately want it but someone decides they are not eligible (that "someone" can be anyone participating in the screening process before us, i.e. the Women's union, heads of village or our local partner), they have no power to change that decision.


2. Related point: Exposure. Having strangers walk into their house, ask them intimate questions about their life, their family, their past, their choice, accident, bad luck, mistakes, problems, things they like, hope, want and feel sorry for, demand honest answer from them and record almost everything they say, is quite intimidating sometimes. Even though shyness is usually explained away by the women's little interaction with foreigners, something natural and will go away as they get more used to foreigners, but it's not necessary so. Everyone has something they don't want to talk about, and to expose their poorness, their small house with no furniture, and their pants-less, shoes-less son and paralytic old mother to people they know for sure are much wealthier, and they are very much a source for curiosity as well as sympathy, is certainly not so comfortable.
A crucial part of our work is to take regular updates from borrowers who already get their loans. This keeps the relationship close, and allow us to interfere in time if something goes wrong, but I suppose some borrowers will feel like they are being kept in check, especially as we don't call them beforehand but just drop by. The logic behind is if we call, they may stay home wait for us, while we don't want to bother them or stop them from working. But on the other hand, though no one ever says it, I don't know if some borrowers ever think we appear out of blue so that they can't hide anything from us.


3. Dignity: Some try to negotiate the amount of loan, because frankly, with the crazy inflation rate, 2 million is not enough for any serious investment. We all know that but we can't afford to give out bigger loan at this stage. But some others, when asked, hesitate to tell their problems, because they don't want to look like they are asking us to feel pity for them.


4. Some women are single mothers, but some are with their husbands. We have seen women doing tough labour from morning to evening in the fields while their husbands drink around the village. Our principal is to loan to women only. For single women, it is easier to handle this money. But for married women, we have cases when their husbands interfere with the loan, for example they don't let their wives take it, because they say it is too little, but the worst case is the husband drinks away all the money. And because they are the one who sign the loan contract, the burden again rests on their shoulders.


5. Psychological burden: to be in debt, no matter how small the interest rate and how understanding the lenders are, they still can't be at peace, especially this loan involve local authority guaranteeing on their behalf and again, foreigners. I just imagine it should be much less pressure if they lend the same amount of money from their relatives or friends.


6. To welcome foreigners in their house means they will be the centre of discussion for their neighbours in a long while, because in rural areas everyone knows what happens in everyone else's house. People will gossip about them, or they will even demand a free meal, because the borrowers must have received a handsome amount of money from those rich white people, and they might not believe if these women deny. Vietnamese, especially Vietnamese women have a tendency to avoid attention, and having a big group of guests from different countries to their house do exactly the opposite. You have just brought yourself to the spotlight, lady!


7. After receiving the loan, they will be monitored. Their information is kept on file. Their pictures will be sent to people. Why their daughter has recently dropped out of school, for our genuine interest in helping, they must explain. To get the loan is to be in a commitment, and they may find themselves under control more than they would like to be.


8. Ideally, after finishing the first loan, all borrowers can reinvest with the profit they make and apply for another, higher loan. But many times they spend all the profit made on children's tuition or something more urgent than a reinvestment. With no money on hands, they start from zero again and the whole model fails because a sustainable impact must last longer than three months, and it's only possible if the profit is reinvested and produce bigger profit for the next round. With no surplus, the borrowers get back to the first point and no difference is made.


That's it for now. I will come back and add in more if something else comes later




Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

Birthday is a day to receive and feel love. Something like this:

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

After one month and a half working at Bloom, now I:


- am addicted to the scent of rice field
- am used to having back pain and sore arms from driving too long on a motorbike
- can drive at 80km/h on highway
- at least 3 shades darker than I was back in Canada
- can translate simultaneously Vietnamese - English
- know basic stuff about agricultural activities, especially animal farming
- go to the countryside 2-3 times a week
- still have a terrible sense of direction and constantly lost
- think "going through the traffic in Ha Noi is a pain" twice a day on my 1 hour-trip from home to work
- have a lot of time to think (when I am on roads), but no time to read and write
- go to bed at 11, sometimes 9pm, if I am too exhausted
- meet people from different countries every Sunday
- have some cultural exchange every week
- learn something new everyday
- work from 7am - 7pm some days, and do nothing some other days
- don't have a 5-9 job, thus, don't have a fixed schedule, thus, don't know beforehand what is coming the week after
- speak more English than Vietnamese sometimes
- haven't been out in the evening much because by then I would be too tired of being on a motorbike already
- start feeling a bit too comfortable and less excited to go through similar stages of a tour
- feel like lying about my age when asked, because people always comment I am too young
- discover that I share a lot with some teammates, especially family's disapproval of decision to join Bloom
- less likely to eat at the "right" time, because when I eat depends on where I am at the moment
- have been teased, mocked and harassed for being with a group of Tay
- have a few more heated "discussion" about jobs with family
- love Vietnamese rural women more
- feel helpless, angry, frustrated, inspired and happy, depending on how the borrowers are doing
- can appreciate ordinary beauty better, thanks to the excited eyes of foreigners I surround myself with
- have been learning to deal with different people, from drivers to local People's Committee
- haven't really been able to use the theory I learnt in university effectively
- wish I have more time to reflect on things
- am not very creative or innovative
- still haven't made a lot of friends, and find myself a bit lonely at times
- aware that my teammates, tour guests and myself are in the position of power in the interaction with the borrowers as we have money in hands to give out loan, and the sheer facts of being foreigners (or being with foreigners in my case), but not at all the same when it comes to local authority
- am annoyed sometimes how the government staffs, directly or indirectly (by being uncooperative or just difficult) demand money (from Bloom) for their supposed-to-be free service for their own people
- hate seeing men sitting around drinking their lives away while women work at back-breaking jobs all day long
- find the women I've talked with optimistic, accepting, strong, helpless, content, poor (of course), hopeful, desperate, in pain, struggling, confused, and so much more
- was told by one of my teammates (technically my boss because he is the highest and I am the lowest on hierarchy) that I have the ability to relate to many different kinds of people, which I was glad to hear
- can enjoy moonlight spread on a field and sunset over mountains, something I used to imagine wouldn't be possible once I come back to Vietnam
- am doing what I've always wanted, namely go into villages, sit down and listen to stories. Quite amazed at that because I've thought that dream won't happen anytime in the near future. Now it has become true!

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Tháng 8. Hà Nội dịu dàng đi hẳn. Không biết có phải vì cái nóng bức điên người của tháng 7 đã bị xua đi hay không, mà cảm giác phố xá thực sự bớt ngột ngạt, và thực sự bớt bon chen hơn. Người đi đường cũng có vẻ hòa nhã, bớt chửi đổng từ phía sau, bên phải, bên trái. Mỗi lần đi trên phố Bà Triệu, mạn cắt với Nguyễn Du, nơi có những xe chở hoa hồng bán dạo, mình đều ngước lên nhìn những vòm cây xanh mướt mát, thấy vừa yên bình, vừa như được che chở, và gật gù tự nhủ, có lẽ tình yêu bắt đầu bằng những điều như thế này đây.

Một phần ba đầu tiên của tháng 8 trôi đi trong sự mát mẻ như thế. Trên facebook của những đứa bạn vừa dễ cảm xúc vừa hay tự kỉ tràn ngập những thứ liên quan đến mùa thu. Đôi khi người ta yêu cái gì, ghét cái gì, xúc động với cái gì cũng cần tác động của đám đông như thế. Có khi nào thật ra trong lòng chẳng có tí mảy may xúc động, nhưng vì nhà nhà xuýt xoa, nên mình cũng phải ố á lên một tiếng, ra cái điều là mình nhạy cảm với những lần thành phố trở mình chẳng kém gì ai.

Thể nào khi mùa hoa sữa bắt đầu tỏa hương cũng sẽ có một vài câu status, cái note, bài hát để hưởng ứng. Chẳng hiểu nếu nhạc sĩ Hồng Đăng không sáng tác ra bài hát nổi tiếng ấy, thì liệu hoa sữa có trở thành một thứ biểu tượng của mùa thu không, hay thậm chí người ta có biết gì về nó để mà cùng nhau tán tụng hay không

Tháng 8, cũng như mọi khi, tích tụ sự háo hức dần dần qua từng ngày, chỉ để đến cái ngày mà mọi sự háo hức đó khởi nguồn, mình sẽ như một quả bóng bị châm kim bẹp dúm. Chẳng hiểu háo hức với cái gì, vì biết rõ bây giờ chẳng có gì để chờ đợi nữa. Không có bạn bè nào để được nhận quà, và càng không có ý định nhận lời chúc qua facebook. Nói cho cùng, đấy cũng chỉ là một ngày bình thường như bao nhiêu ngày khác trong năm. Nhưng vì mình đã trót lỡ chào đời vào ngày ấy, nên chẳng có gì để ngóng trông, vẫn không thể ngừng đợi chờ. Đời nó éo le thế.

Rõ ràng biết không có gì ở phía trước ngoài sự trống trải, nhưng vẫn không thể không nghĩ đến, thậm chí là nghĩ đến sự trống trải đấy. Rõ là buồn cười :))

Vẫn là cảm giác cũ. Lúc ở xa, cứ ngỡ mình có nhiều. Lúc lại gần, đối mặt với thực tại là mình chẳng có gì cả. Sao hiện tượng đã xảy ra nhiều lần thế mà mãi chưa quen để mà dửng dưng được.

Tháng 8..đến với rất nhiều đợi chờ và sẽ qua với rất nhiều hụt hẫng. Năm nào cũng như năm nào.

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

"I am working for a little communist society"
That line finally came through as I drifted along the burning road an early afternoon, lost in my nameless messy thoughts. It is not a shock, but still, there is something quite strange about it. I am actually living that out, Marx's description of the most accomplished form of human collective organization. Communism, I am experiencing you for real.

Imagine this. A group of young master graduates from the London School of Economics, major in either International Development or Economics, go to Vietnam to actualize their ideas in a project which supposedly greatly benefits the local people, get nothing out of it except basic living cost, and intend to return the successful social enterprise they build up to local hands after 3 years. How do you interpret their motivation?

I have heard 3 explanations. First one, they themselves say the job is rewarding, they are young so they want to get hands-on experience, and this project is like their first baby. Second one, my aunt, who seems skeptical of everything good and free, says they are trying to cheat, launder money under the guise of charity, or hide themselves from some crime committed in their home countries. Last one, my uncle, who has been to LSE and is 100% positive these guys are rich kids, says they are using the 3 years to build their social intelligence, to prove themselves to their rich parents, and after Vietnam, they will return home to resume the highest positions in big global companies owned by their families.

Motivation aside, the way this place functions is: except for me, the only Vietnamese in the whole team, who has a contract and a salary, everything one else's living expense is covered by the common fund. All the money each team member earns go directly to this fund, whether it is individual income from English teaching or tour fee paid by guests to the whole team, and then they keep track of everything each spends, as little as 3000 VND for motorbike parking or food, phone, fuel, utility, anything. And all this earning and spending is made available for the whole team to read through Dropbox.

They all live in the same house. Even though there is division of labour, i.e marketing people, fieldwork people, external affairs and internal affairs people, as well as different titles, the organization is so small that everyone can participate in the job of everyone else, and contribute according to their interest and capacity. The way that it works is at the beginning of the week, they have one meeting to update on everyone's progress, and talk about new tasks. Although there is a general sense of what job goes to whom, most of the time it is overlap, and if someone is away, any of the team member can take up his/her job. Well, to a certain extent, of course, I won't be able to hold a meeting with the UN or other important people, etc.

So there it goes: "From each according to his ability, to each according to his need". If you are a big guy and you eat more than a petite lady, it is ok to spend more on food than she does, as long as you make it transparent for the whole group to see. All work for the common goal of advancing the organization, and it in turn serves to sustain them. Collective means of production (e.g. three motorbikes they share), money earned are not distributed to individuals and all profit goes to re-investment for the organization. No private property whatsoever, besides laptops and personal stuffs.

And equality. The highest man sits and eats with the lowest. There is official ranking, but no real hierarchy. Every opinion is listened. Every voice is respected. Of course some worth more attention than others, but you are free to contribute your opinions. No one says things against others or hide things for their own interest. Division of labour means doing what you are best at, not you are more valuable than others, because each and everyone is essential for the welfare of the whole.

Isn't it a bit of irony here, a little communist society lived out by a group of young foreigners (probably without the intention) in the midst of a self-acclaimed socialist country?



So I was told. That's ok. Im just surprised that I am characterized as such not by a few people who know me well, but by those who don't know me well. In other words, I am idealistic enough for people to gossip about.

It must be a very distinguished characteristic of mine then.

But if someday I am told I am aimless, passionless, and not faithful to the values I once chose to live my life by, I will be very dissapointed at myself.

When I was 13, the first time I became aware of idealism was when my sister introduced her boyfriend to me (now her husband). I clearly remember writing down in my diary that day: "I don't like that guy because he doesn't have any passion or goal. I will never be attracted to a guy like that. A human must have ideals to live by."

I never know why I am so drawn to religion, even though I don't practice any, don't put my faith in any supernatural figure and don't listen to fortune-tellers. But since I was young, I have always thought of the meaning of my existence, why am I here, and very often get despaired after coming to the conclusion that I will disappear some day, the whole existence of the human race and the Earth will vanish some day, with no clues left. It seems so pointless to live, I told myself, probably in elementary school, if not kinder garden.

I tend to destruction, and death. It doesn't mean I contend suicide or anything, it's just the whole contemplation about living and dying always stays in the back of my head, never really goes away. I guess that's why I have always been unconsciously interested in religion, because it is the only system that deals with deepest meaning and unanswerable questions about life and the living.

So if I can't choose to live or to die, and life is a gift, I choose to live my life with values, beliefs and faiths, which makes me an idealistic, but I'd rather do that than content myself with a colourless existence

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Tháng 8 bắt đầu bằng một ngày mát mẻ. Lập thu, mưa rớt bão. Tất cả các điều kiện thời tiết tổng hợp lại ra một ngày sáng âm u, chiều mưa rào, đến 6h tối tối bỗng nắng vàng óng ánh. Như lời bạn Gà nói, đấy là một ngày mà "nắng mưa hội ngộ".

My dear August has just begun.

Mở quyển sách đã lâu không sờ đến, ở giữa những trang giấy trắng thơm phức là một chiếc lá phong vàng rộm, không nhớ đã đặt vào từ bao giờ. Bất ngờ nho nhỏ thú vị ấy làm mình chộn rộn lên cảm giác thèm đến một thành phố mới, một vùng đất mới. Không hẳn để khám phá, cũng không phải để thay đổi. Chỉ là rất nhớ cái cảm giác một mình đứng lạc lõng ở giữa trung tâm một thị trấn nhỏ, không biết đi về đâu, có chút gì đó buồn buồn và ngang ngạnh, kiểu như "dù hoàn cảnh có bi đát nhưng ta vẫn còn sống."

Đến một nơi nào mới. Bản thân không phải là đứa thích thay đổi, nên có lẽ sự nhớ nhung tha thiết đó không phải cái háo hức cho một điều lạ, mà là nỗi tiếc nhớ cho một kiểu sống khác, nơi mà mọi sự sợ hãi, lo lắng, bồn chồn, mệt mỏi, lạ lẫm, ức chế, hòa trộn vào nhau. Ở một thành phố lạ, mình có thể không biết con đường bàn chân đang bước tên là gì, và hoàn toàn không biết ở cuối hành trình này, khi chia tay thành phố ấy, bàn chân sẽ đưa mình tới đâu, nhưng chính cái sự không biết và thiếu chắc chắn ấy, hóa ra nó là cội nguồn của nhiều thứ cảm xúc đan xen, không dễ gì tóm gọn bằng từ "nhớ tiếc", thậm chí có cho thêm tính từ "khắc khoải" cũng chưa chắc đã đủ.

Và kỉ niệm, cũng như chiếc lá phong khô úa giòn tan, dù đã được giữ gìn cẩn thận giữa những trang sách, cũng không còn sống nữa, và sẽ có một ngày, không báo trước, không biết từ lúc nào, khi giở lại, đã tan biến thành muôn vàn hạt bụi nhỏ lơ lửng giữa không trung.