Được tạo bởi Blogger.

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2011



1. For the past four years, I have always remained more or less an outsider, someone who stands on the side and watches the social current flows. Of course there were moments when I felt so comfortable and relaxed I didn’t think much, but it was on the back of my mind all the time. And although I didn’t always say it out loud, for most of the time, I thought, or at least assumed, that once I returned home, I would feel a complete sense of belonging. After all, that’s what home is, isn’t it? My world, my place, my house, my family, my friends, everything that I confidently put a possessive adjective in the front should bring me comfort.

But sadly, it doesn’t turn out so. I still feel more or less an outsider, watching the world goes by. The assumption which sounds so natural and so right doesn’t seem easy to prove. I should enjoy myself at home. I should hang out with a lot of friends; have so many social contacts, so much fun, abundant laughs. Yet I continue to retain a distance, some kind of an observer to the very dear world I used to long for. At first I thought the distance is good, only being away for a long time can afford such a luxury. But gradually, it becomes disconcerting, as I try but can’t never really lose myself in the carefree-ness people feel when they are truly relaxed.

So is the problem mine? Is it my personality? Does the fact that I have lived in Canada for 4 years matter? Would it turn out the same even if I had stayed home and went to the Academy of Journalism? Was I wrong when I blamed my lack of social interactions all through those 4 years for my being in another culture, because I should have blamed myself instead? If I had stayed, would I still feel lonely from time to time and struggle to be in a group of strangers, even when those strangers are no different from me in terms of skin, language and mind?

Or does the problem lie outside my reach, namely it is the troublesome nature of the notion of “home”? On the one hand, “home”’s definition has opened up broader than a physical place. It no longer means one and only one location of birth and family. On the other hand, its boundary gets so far and wide apart and as a result, become blurry. The dilemma a global soul must face with is not new. Home is everywhere and feeling home at nowhere.

Probably, the question is a crisis common to all most all travelers, having returned from a long journey: what is home?

2. My sister and her daughter spend their weekends in my house, which is also hers in a sense, but not totally since she is now married. Many times, my parents, grandparents, aunts have told her she should stay at her husband’s house instead, because she is at work for weekdays already, weekends should be spent with her mother in law, decorate and clean the house, cook some special food, time for family bonding, in general. In other words, my family feel guilty to have their daughter come back home when she has some free time, because you know, a married Vietnamese woman belongs to her husband’s family, not her own. Once or twice, my sister gets into a fight with her mother in law, which is to me absolutely understandable, but when she tells my family, she would get advices, critique, sometimes cold words, everything but support and protection.

If she comes to my house after a fight with her husband, she won’t be welcomed. Though it has never happened, I know if she does so after a fight with her mother in law, she will be forced to return to where she “belongs”. A daughter who dares to leave her husband’s house brings shame to her family, according to the tradition. Well, maybe it’s not that serious, but I can be sure no one is glad or supportive of that sort of action.

So, I have watched my sister, and fear for my own future. I am afraid after getting married, for I will have no home, no place I can feel truly mine, just like her. Of course you can say you have two homes, your own and your husband’s, but for me it’s none, because I don’t believe in a total integration to a family I didn’t grow up in, I don’t think they can embrace and treat me as their own, while my family will charge me with responsibility for another household. Or you can say you will have a family you build up, with a husband and your children, but it’s so fragile. How can you trust one person with something so important as the most crucial sense of self, the foundation of a “home”? What about fights, arguments, conflicts and break-up? Does it mean if it doesn’t work out with that person, I will be truly lost and totally crack up?

In a fleeting moment, I can see the future in which this house will belong to my brother and his wife, who is after all, a strange woman. The house I grew up in, with my dearest pieces of selves lying here and there will occupied by people I don’t know well, such as his children. I think of them as strangers. They will use my room, my place, my memory. I won’t be able to come in without feeling of going to someone else’s place. And for myself, I will spend my life in someone else’s family, live according to their rules, try to please them, or at least to live in peace with them. If I can afford a house of my own, I will have to share it with a man I will call husband, who is after all just a man, and may walk away from me anytime as he pleases.
In the end, I see a future of ultimate loneliness. No home, no where truly mine.

3. The desire to belong to a greater whole is ever present. Last week I attended a business meeting of about 500 people. I saw in them the spirit of a religious cult. Every face I looked at reflect a yearn for belonging to the group. They talked about faith, about believe, about better future. They revealed good news, they encouraged each other and urged each other to bring people to the “truth”. Their sacred words were freedom, money, happiness, travelling instead of salvation, heaven, hell and God. They bowed before a fatherly figure of the founder, a heroic stature of a saint-like successful businessman. They were drunk in the fantasy and high with the collective conviction of the inevitable triumph in the end. Loud music, enthusiastic applause, risen excitement, glowing smiles and an unshakable faith in a good future lying ahead, I saw all the elements of a well structured community in the ecstasy of a religious rite. That makes people feel good, I guess, because it assures them they belong to somewhere in this scattered world.

I, of course, remain an outsider. About one or two years ago, I wrote in a note that people turn to religion because they are too lonely, as no human can fulfill the need for company like a supernatural figure. The thoughts for sure, not only still lingers but indeed has deepened in my mind.
But the problem is, for those who read and analyze, it’s not easy to just let loose and fall into an easy catch. I see loneliness everywhere I turn, but I can’t find comfort in anywhere, physical home, emotional home, or religious home.
A society’s structure and cohesiveness is best observed  from an outsider’s point of view. It’s good for a sociologist or any kind of social theorists to be able to remain a distance, my very first lesson in sociology, but really now I don’t know whether it’s a gift or a condemnation.  



Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011

I don't understand why when in Canada, I was always regarded as a sweet, compassionate and understanding "young lady", who finds herself very comfortable around older people, wins their love, and to this moment receives an email every now and then from them with lots of love and prayers, but as soon as Im home, I am always considered a selfish, irresponsible, neglectful person and doesn't care about anyone in my family.

I am the same person, that's for sure. Why does there happen to be these two very contradictory views?

Because my family expects too much from me? I mean, one or two visit every week to a friend is more than enough to make them happy, but my father wants me to be at home everyday, and not only at home, to be present, to make myself visible so that every one can see me, even if I can do nothing for them.

Because I really don't know how to express my concern? Because I've never been taught too say sweet words? In Canada, people hug each other. The Vietnamese don't hug, generally speaking. I really don't know how to show that I care. It's fine for me to say "I love you", or end a letter with "Lots of love" for a close friend. But we just don't do that, I've never seen any member of my family verbally show affection to each other. And my family refuse to talk, only impose what they want me to do.

I tend to withdraw onto myself. I am afraid of the crowd. Call me anti-social if you want. I prefer one-on-one, personal and in-depth relationship. I run away from gatherings where people ask and answer each other as though they all have a script, which assigns them according roles, and they are only acting out. I don't say I feel better in my own bubble, but I'd rather be alone than to mingle in a crowd I don't feel comfortable with.

My Canadian friends often asked me how Vietnamese people show love when I told them I can't remember being hugged or kissed or received "I love you" from my family. I suppose they simply never do so, or only to infants. I guess the way my family express love is through wordless care. They would look after me, do things I don't ask, give me money, etc. I don't think I've mastered the art of showing care wordlessly. No one teaches me, they only get mad with me when I fail, and give me no chance and no encouragement. And Im continued to be blamed for being a selfish person.

The tension continues on.

Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2011

Không phải là rock fan, nhưng tôi bắt đầu nghe nhiều và yêu Linkin Park từ những năm cấp ba. Tôi không quan tâm nhóm nhạc đó gồm những ai, tiểu sử từng thành viên thế nào, thậm chí cả thể loại âm nhạc họ chơi thuộc dòng nào. Tôi nghe họ nhiều vì đó là thời gian tôi hay tức giận. Mỗi khi giận dữ, tôi khóa trái cửa phòng, bật nhạc to hét cỡ, và tìm thấy giữa những lộn xộn thanh âm của trống, guitar, giọng hát, giọng gào, đàn organ, và vô số các hiệu ứng âm thanh khác tôi không rõ tên, một chút an ủi. Đôi khi tôi để mình khóc lả đi trong tiếng nhạc, những dòng nước mắt mặn chát chảy xuống môi khi những tiếng hét chói lói đập vào tai. Giống như một người tìm thấy yên bình trong dông bão, hay so sánh hợp mốt hơn, như gấu Po tìm thấy sự thanh thản của tâm hồn giữa những dòng kí ức đau đớn và giữa tên bay đạn lạc. Tôi tìm thấy dịu dàng khi để mình chìm ngập trong âm nhạc của Linkin Park. Họ là cơn bão của tôi, xoa dịu cơn giận dữ trong tôi. Và rồi tôi tĩnh tâm lại.

Lâu lắm rồi không mở Somewhere I belong ra nghe, hay ít ra là không nghe theo kiểu ngày xưa, nghe để thấy cơn giận của mình trào ra trong những âm thanh đấy. Bởi vì cũng lâu lắm rồi, từ cái thời kì sóng gió tôi suốt ngày thấy bị ức chế, bị kìm kẹp, bởi quá nhiều những con người có quyền với cuộc đời tôi, bây giờ mới lại mở Somewhere I belong ra để ở chế độ repeat, không biết làm gì hơn để chờ sự giận dữ của mình nguội dần.
Khi tôi không muốn nghe những gào thét trong chính đầu mình, nghe người khác gào thét là cách duy nhất tôi biết để tự xoa dịu. Để những âm thanh được cụ thể hóa, để cái nguồn cơn giận dữ được cảm nhận như một thứ gì đó ở bên ngoài.

Tôi ghét bị điều khiển. Ghét bị kìm giữ. Ghét bị quyết định hộ cách mình sống. Bốn năm xa nhà, trong nỗi nhớ mờ mịt chỉ có những điều tốt đẹp được giữ lại và trở nên lung linh như ngọn lửa lập lòe đó, tôi thực sự đã quên mất là cuộc sống mình đã từng bị kìm kẹp thế nào.
Tôi thèm đi đến, hoặc trở về, cái nơi không ai quan tâm tôi sống ra sao, ăn mặc thế nào, đi về lúc mấy giờ.

Khó chịu dồn nén nhiều sẽ gây nên mệt mỏi. Tôi chán cái chỗ người ta, bao gồm cả người lạ và người thân, tự cho mình cái quyền nhận xét về cơ thể tôi, cách chọn trang phục của tôi, cách ăn nói của tôi, cách sống của tôi. Sự quan tâm, sự tò mò, họ nhân danh những cảm xúc đó để coi tôi như một vật thể tùy nghi đánh giá. Tôi chán cái chỗ người ta xét nét và phán xét bất cứ điều gì tôi làm, luôn định vị tôi trong mối tương quan với họ, cao hơn hoặc thấp hơn, đặt ra tiêu chuẩn những điều tốt đẹp họ nghĩ tôi nên làm, thể hiện việc hoạch định tương lai cho tôi bằng những câu hỏi tọc mạch bản thân họ không hề liên quan đến câu trả lời.

Trong sự khó chịu của mình, tôi vẫn nghĩ được rằng Việt Nam là xã hội cộng đồng, đó chẳng phải là điều tôi đã từng thèm khát đấy sao? Và gia đình, nơi chốn an toàn nhất, dĩ nhiên cũng là nơi những mối ràng buộc làm tôi thấy ngộp thở nhất.
Khi ở xa, tôi đã luôn nghĩ mình là con người của gia đình. Bây giờ, khi ở nhà, tôi lại muốn đi. Tôi nhớ tự do, dù tự do đó phải trả giá bằng rất nhiều cô đơn.

Nhưng mà có lẽ, phải đi thì mới biết mình còn sống. Cứ thế này, có lẽ chết mòn mất.

Thứ Ba, 7 tháng 6, 2011

Sáng.
Thư viện Hà Nội một ngày tháng 6, phòng đọc đầy ắp các bạn học sinh sinh viên. Ở phòng đọc thiếu nhi, các em nhỏ mặt mũi bầu bĩnh xinh xắn ngồi ngay ngắn yên lặng đọc sách rất say sưa. Không nghịch ngợm, trêu đùa nhau, không gây mất trật tự, mỗi em như đang đắm chìm trong thế giới riêng mình với những trang sách. Bạn đứng thần người nhìn các em qua cửa kính 5 phút. Nếu đất nước có những thế hệ ham đọc như thế này, chắc chắn sẽ lớn mạnh.
Tối.
Mưa rầm rập đổ xuống. Mưa được 15' thì đường bắt đầu ngập, chủ yếu vì mưa sớm chưa kịp dọn rác. Dưới đường có 2 nhân viên vệ sinh mặc áo vàng đội mũ bảo hiểm dùng tay không móc xuống cống để gom rác rến cho vào hai cái giỏ. Họ còn đi ra giữa dòng xe đang nườm nượp để vớt vài mảnh nilon trôi dạt. Một lúc cống được thông, nước thoát nhanh hẳn. Hai con người lặng lẽ làm việc giữa màn mưa xối xả. Công việc vừa vất vả, vừa nguy hiểm, nhưng mang lại lợi ích cho bao nhiêu người (cụ thể là nếu nước vào, cả nhà bạn sẽ phải chổng mông lên tát, lau và dọn. Nếu đất nước có những con người hết lòng vì công việc thế này, chắc chắn sẽ sạch sẽ.
Ngày kết thúc với hai hình ảnh rất đáng yêu như vậy.
Ảnh minh họa tuy không liên quan đến nội dung bài viết nhưng cũng là một hình ảnh đáng yêu :D

Thứ Hai, 6 tháng 6, 2011

After a month sending out applications, posting job profile online, making all kinds of connection and trying various options, most importantly, being rejected and mostly ignored, today I have an offer from Action Aid for a 3 month –contract of an internship position at a ridiculously low-pay rate of 120k VND/day (about 5 dollars).
As much as I am disappointed, I will try not to be discouraged. This is another kind of battle. I must not stop believing and must keep my dream alive. 

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011

1. “Religion and politics should be avoided in daily conversations, especially first acquaintance.” It’s a rule of thumb for basic communication I suppose people all know, intellectually and intuitively. Even for those who think asking about income, weight and age is fine, like my mother, it doesn’t sound right to talk about these two topics. But why?
Because religion and politics have to do with what a person considers right and wrong. They are the core values that organize and orient the whole world view of an individual. But they are subjective and can’t be argued. Apart from a small number of scientific facts, the rest of what people normally think about as “truth” is not objective and can’t be proved simply because they are based on different grounds. These personal, culturally diverse, constantly changing and varied across time and space values are what make human human.
Religion and politics, as the two umbrellas whose shades cover the most fundamental values of a human life, indeed can’t be separated, if you can broaden their meanings. By religion here I don’t mean specific belief in certain figures, and by politics I don’t mean a firm conviction in one and only one party. Religion is a way of life, it governs how you live. Politics is a matter of moral conviction, it governs how you think. You can’t “know” this god is real, but you “believe”. The same idea applies to politics. You think you “know” the good? Well, you have plenty of time to think again.
There is no neutrality when it comes to these two realms. It may not occur to you that you are choosing a position, but you are. Every time I write “Not applicable” and “Prefer not to tell” under “religion” and “politics” sections, I can’t help but wondering “is it really true I don’t have any religious and political beliefs?” To not know about, and not care about Allah, for example, makes me not an Islam. Isn’t it a position already? To withhold my support to any side in a war tellingly expresses my reluctance to put my trust in either of them. Resistance and struggle speak a lot, but a middle position reveals a point of view also.
There are times you must make a choice, like in a war. There is no way out. There is no refusal. You can fight with one side or the other. You can flee. You can seek refuge in a third party. Whatever you do or not do is a decision.

2. I have always been concerned with the lack of interest in politics among Vietnamese youth. Im not an exception, for I don’t know and don’t care to remember who is the current Prime Minister, the Secretary of the Party, and a bunch of other positions I can’t quite tell their roles and duties. I have never voted, because I don’t believe in it. But I do maintain a genuine interest in the country’s history and politics.
When I bring myself to face with the question of Vietnam’s history, often I feel like standing in front of a thick fog. I try to see through but too many things, events, people have been buried by time, wars, efforts to erase and reconstruct the course of history by the winners, all in all, matters both from both conscious humans and indifferent nature. Of course I am aware that no such thing as transparent and honest history exists, for whenever history is presented, it is clouded by personal viewpoint and prejudice, regardless of how forceful the presenter tries to be neutral. All I wish for is access to a rich and clear range of views from various perspectives. Unfortunately, this humble wish has never been fulfilled.
What is Vietnam exactly? All the images associated with these two words I can draw from my mind now associated with the Kinh people. There is very little place for other 53 ethnic minority groups to contribute their voices. What have the Vietnamese done to the Champa civilization? What about the border war with the Chinese in the 80s? Not to mention the whole American war, the fight between Communism and Democracy, or whatever it is. How has the French colonialism changed our perception? There is a strong effort to not touch on these matters, to name a few, let alone openly discuss them in the mainstream. People avoid them, not only because they have been taught to stay away from politics, but also because they are sensitive, they can bring troubles. Under the regime, people have learnt to not only to avoid talking, but also to avoid thinking about politics. I want to think, but struggle with a meager resource. I want to understand, but can’t possibly form my view without taking into account conflicting matters.

3. For the past few days, Vietnamese have been discussing the two islands and Chinese violation of with increasing heat. The thing about politics is you can’t prove, and each side firmly believe they are right. I once talked with a Tibetan man and listened to him described how the Chinese have maltreated his countrymen and how his family has suffered, together with many others. They are vicious. I then talked to a Chinese friend, a young and promising man, and he, as many Chinese, just sincerely cared about the Tibetan as a whole as a stray-away brother, who have wandered too far from the family and now should be summoned so that the big brother can help his little one develop and grow. Resistance is very unnecessary and regretful, but as a good big brother, the Chinese will do what they must to fulfill their duty to the stubborn little one who doesn’t know what is good for himself.
Another time, I listened to my professor; a great intellectual Indian man described how Cambodia and Laos are just like India, could be and should be just another province of India. Likewise, American voted in a survey, the majority of them agreed that Canada should be another state, it will be much better for both than the current condition. Of course Canadians were outraged. Within Canada, the Quebecois once almost gained independence and tore themselves out of the country. Australia thinks New Zealand is nothing but their extension. The latter hate it. This conflict is nothing new.
The situation is old. But I just hope it’s time to for us to think politics, to make a choice, to choose a stand.
As for me, I still admire the Chinese culture. I want to dig deep into it. And I can’t help but hearing the repeating rhythm of this verse in my mind: “Things come and go. This existence is evanescent.” I guess it’s my religious philosophy. And it is interfering with my attempt to involve in politic matters.

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

2/6

1.      Th 6 tuần trước, bạn lần đầu tiên đi dự một đám cưới với tư cách là khách mời, chứ không phải con cháu chắt chút chit của khách mời hoặc một trong hai bên cô dâu chú rể. Chưa bao giờ cái ý niệm về việc lập gia đình nó sầm sập lao đến gần bạn như thế, vì đấy cũng là lần đầu tiên bạn đi ăn cưới một người bạn bằng tuổi mình.
Khi ngồi lọt thỏm giữa một bàn mười người, trong đó tám người còn lại xa lạ, ai nấy lặng lẽ xoay xoay cái bàn kính để gắp thức ăn, thi thoảng có bà mẹ giục đứa con ăn nhanh lên còn về đi học, bạn đã tự hỏi sự viên mãn của tình yêu đôi lứa được thể hiện chỗ nào?
Khi nhìn ra xung quanh và thấy ai nấy gắp, và, uống, không ngẩng lên khi bố cô dâu phát biểu, chỉ dừng đũa khi đoàn tùng cô dâu chú rể đi từng bàn chúc rượu, bạn không hiểu người ta nhìn thấy kết quả của một mối tình đẹp đẽ lãng mạn chỗ nào?
Khi quan sát đoàn người lũ lượt kéo đến ăn, rồi lếch thếch kéo nhau về, bắt tay vài cái gọi là, trên mỗi mâm số thức ăn thừa lại quá nửa, và trong số những thực khách của bữa cơm bụi giá cao đó, không có bao nhiêu người biết rõ cô dâu hoặc chú rể, số người biết câu chuyện tình yêu của họ chắc chắn rất nhỏ, và số người sẽ gặp lại họ, duy trì mối quan hệ với họ với tư cách một đôi vợ chồng, tất nhiên còn nhỏ hơn nữa, bạn băn khoăn về ý nghĩa của tất cả những sự ăn uống, trao quà, nhận quà, mở champagne, phát biểu, chúc rượu, những thứ lúc làm không ai để ý nhưng không thể không làm.
Ý nghĩa của lễ cưới, ý nghĩa của việc ăn uống không phục vụ mục đích làm đầy cái dạ dày đó là gì?
Thức ăn là thứ người ta chia sẻ khi muốn tỏ ý hòa hiếu, kết thành bạn bè. Trong xã hội Ấn Độ phân tầng khắt khe, chỉ có những người có cùng cấp bậc mới được ngồi ăn với nhau. Có nghĩa là, lúc người ta ngồi xuống cùng một mâm cơm để ăn uống, đó là hành động bày tỏ anh và tôi, chúng ta cùng chung địa vị.
Hoặc cùng chung gia đình, như trong trường hợp một đám cưới.
Trong buổi tiệc đó, chúng ta có họ hàng của ít nhất bốn bên: bố mẹ cô dâu, bố mẹ chú rể. Họ lại mời bạn bè làng xóm đến ăn, để chứng minh cho sự kết giao của mình. Như thế, đám cưới là sự kết nối của hai gia đình, không phải hai cá nhân.
Sau đó, cô dâu và chú rể mỗi người sẽ có thêm vô số người vừa xa lạ nay bỗng trở thành họ hàng. Việc một gia đình đón nhận thêm một thành viên (con dâu, con rể) không dừng lại ở bản thân thành viên đó. Gia đình kia đã đón nhận cả một gia đình khác mà thành viên mới kia thuộc về. Hai dòng họ mở ra, trao đổi, đón nhận, và từ đó tạo ra một gia đình nhỏ mới, giống như hai vòng tròn nước giao thoa với nhau tạo ra một vòng tròn nhỏ hơn, cứ thế cho đến khi không còn phân biệt được đâu là vòng tròn ban đầu.
Kèm theo đó là trách nhiệm, rất nhiều trách nhiệm với rất nhiều con người.
Ngồi trong đám cưới đó, bạn không thấy cái hân hoan của một tình yêu được trọn vẹn. Bạn chỉ thấy rùng mình sợ hãi với những câu “sống bên nhau trăm năm”, bởi vì đấy là một lời cam kết khủng khiếp. Bạn là con của bố mẹ suốt đời, nhưng đấy không phải sự lựa chọn, vì thế nó không phải cam kết. Có gì chắc chắn là bạn đã chọn đúng người, và cam kết kia sẽ không đè nghiến bạn như một gánh nặng trong tương lai có thể không xa lắm? Một quyết định có thể sai, nhưng bạn chịu quá nhiều ràng buộc và sức ép, không thể phá bỏ nó. Đáng sợ.
2.      Bạn có sẵn sàng bỏ lại tất cả sau lưng vì tình yêu không? Câu hỏi có vẻ như được cất lên trong phim Hàn. Bạn biết một người đã trả lời có cho câu hỏi ấy,  rất dũng cảm và kiên cường. Một cô bạn, sinh ra và lớn lên ở Hội An, trong suốt những năm tháng tồn tại của đời mình đã sống và làm việc vì gia đình. Sau đó, gặp và yêu một anh người Canada, đi theo chồng về vùng quê hẻo lánh, hầu như không có người Việt Nam và không có động lực sống nào khác ngoài người chồng. Ngày ngày cô bạn ấy nghĩ về gia đình, những đứa em, ba mẹ, những món ăn, và tất cả những điều cô đã có thể có nếu không đi theo tình yêu ấy, ngay cả sự tự do và độc lập, cũng như cảm giác mình là người có ích.
Bạn không hiểu tình yêu lớn thế nào thì sẽ đủ để người ta bỏ lại những người là đại diện cho lẽ sống của mình, để đi đến một chỗ hoàn toàn lạc lõng và xa lạ, để đối chọi với nỗi cô đơn người chồng dù gì vẫn thuộc về nền văn hóa khác và có lẽ không thể hiểu hết. Bạn không hiểu quyết định đó khó khăn đến mức nào, bởi vì bạn biết những người Việt sang Canada vì lý do chính trị, kinh tế, học vấn, hoặc tương lai tốt đẹp cho con cái, nhưng chưa từng biết ai chỉ bấu víu vào mỗi tình yêu để đi. Hơn nữa, ở quê nhà, sau nhiều năm tháng bươn chải vất vả, cô bạn đó đã vun vén được một cuộc sống tạm gọi là sung túc, và không có gì để thèm khát ở đất Canada vừa lạnh vừa sỏi đá, chỉ trừ niềm an ủi là tình yêu của một con người.
Đấy là  một chuyện tình lãng mạn, không phải theo cái cách một anh Tây da trắng cưới một cô gái quê, hoàng tử và Lọ Lem, mà lãng mạn ở quyết định dũng cảm của cô bạn kia.
Khi hỏi hai cô gái, mà có lẽ nên gọi là hai người phụ nữ thì đúng hơn, cái gì đã giúp họ chắc chắn vào quyết định của mình, điều gì đã khiến họ đồng ý làm vợ, làm thế nào họ biết được người đàn ông đó là người có thể sống cả đời, bạn nhận được câu trả lời gần giống nhau. Vì anh ấy hiểu mình. Vì anh ấy làm mình thấy tin tưởng. Vì anh ấy làm cho mình có cảm giác rằng, dù cho có chuyện gì xảy ra, anh ấy vẫn sẽ giải quyết được.
Tuyệt nhiên không có đề cập đến tình yêu.
3.      Như vậy có nghĩa là trong quyết định đi đến hôn nhân, tình yêu đóng vai trò thứ yếu. Tất nhiên tình yêu ở đây không phải là những cảm giác nhớ nhung giận hờn cồn cào cháy bỏng. Khi người ta yêu nhau đủ nhiều để cưới, những cảm giác đó là hệ quả của tình yêu. Sai lầm của bạn năm 18 tuổi là bạn đã dùng những cảm giác kia để đo đếm tình yêu, coi nó là thước đo và chất dẫn cháy, chứ không biết nhớ nhung phải đi sau thì tình yêu đấy mới là bền chặt.
Không phải vô cớ mà người ta gọi nhau là “bạn đời”, chứ không phải “người yêu đời”. Bạn có thể không yêu nhau, nhưng người yêu không thể không là bạn. Nếu có thể yêu một người mình tin tưởng, thấy an tâm, và chia sẻ được, thì đó chính là người thích hợp.
Cả hai cô bạn của bạn đều đã gặp được người như thế. Một người bạn lớn yêu mình. Và tình bạn ấy là cái để người ta cùng nhau gánh vác được những trách nhiệm với gia đình của nhau sau khi cưới, bạn nghĩ thế, còn tình yêu, nó chỉ là cái ngọn lửa hấp dẫn sớm cháy tối tàn thôi.