Được tạo bởi Blogger.

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011


From Adrian

Hi Van,
 Well, here I am ... at 4:13 am ... woke up thinking about you.  Went to bed just after 12 am thinking about you.  I'm going to miss you!  The reality of you leaving didn't really sink in until last night I guess.  I do love you, maybe not in a life-long relationship kind of love (I am not trying to propose to you lol) ... but I do love you!  You are a very special young lady - we've had so many fun adventures and share so many good memories together. 
 I realized I did not say anything about Sunday afternoon - I think you know I am coming on Sunday to pick up your desk and bed.  My guess is that I will be coming with Mai at around 3:00 pm to pick up the desk ... and come back at around 5:00 pm with Mimo to pick up the bed.  Is that OK with you?
Sunday night ... if you are free Sunday night, we still could go see Marg one last time at her place.
 Well, I'm going to try to get some more sleep ... it is not usual for me to be up in the middle of the night like this ... well, I did wake up to use the washroom, but I also just can't keep you off my mind.

[It is indeed very unusual for Adrian to be this expressively sweet. Of course he is always sweet, but never through words]

From Wilf and Lorraine
Dear Van:
Congratulations on completing your studies at Trent, a difficult but rewarding four years.
Your future lies ahead and we trust your path will be the fulfillment of God’s plan and purpose for your life.
Here is a verse from God’s Word to take with you – Proverbs 3 verses 5 and 6. “Trust in the Lord with all your heart, and lean not on your own understanding. In all your ways acknowledge Him and He shall direct your paths.”
God bless you Van – have a safe journey home to your family and please keep in touch!
Much love,
Grandpa + Grandma Lawrenson

From Cynthia and John
April 30, 2011
Dear Van,
I will always treasure your love story of your grandparents.
I am especially appreciative of your contributions to my research, with your deep observaition and reflection. Your love for older people is a beautiful quality.
You will remain in our hearts always (Cynthia)
Keep us up to date with your adventures.  I know God has great things planned for your life.
You have friends in us for sure.
Best always (John)

From Helen:
Bye bye Love,
Vân,
We will miss so much, my little one
God bless you in all you do. Have a safe trip home, love.
May be you can visit us some time.
Love
[I really appreciate her writing my name in its proper spelling]

From Marg:
Dear Van
It has been great getting to know you while you have been in Canada. Im going to miss you very much
Loads of love
[On the cover: The more you like someone, the harder it is to say good-bye. And inside the card, it says: Hope you know just how much you’ll be missed and how often you’ll be thought of. Take care!]

Last night, I had a farewell party with my most favourite people in Peterborough. Lots of food, gifts, cards, laughs (and perhaps some concealed tears), hugs and loving words were exchanged, with me being in the centre of attention. Just to keep a record here, so in time of troubles and hardship, I have something to fondly look back and remind myself how much I am loved and cared for.
Well, probably John is right, it’s the people I met that I’ll remember.
Bye bye Canada. You’ll be in my heart.

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011

Gói ghém và nghe Cảm xúc cuộc sống. Mỗi lần nghe thể nào cũng có một câu đọng lại trong đầu. Lần này thì là một câu trong chương trình Kỉ niệm: “Tại sao tôi lại thấy nhung nhớ họ ngay khi cuộc viễn du chưa kết thúc và hồi còi tiễn biệt chưa lên tiếng?” (Nguyễn Thị Châu Giang – Bay qua thời gian). Một ngày mùa xuân ngập nắng và gió. Biết là nắng vì nhìn qua cửa sổ thấy trời xanh ngắt và mặt đất vàng tơ óng ả. Biết là gió vì cũng nhìn qua cửa sổ thấy đám lá khô bị cuốn xoáy vào những cơn lốc nhỏ, xáo xác hất tung lên rồi lại rủ nhau nằm rạp xuống khi gió đi qua.

Thật ra cái chu trình cho đồ đạc vào vali, cân xem vali có bị quá 50 pounds không, rồi đóng vali lại, không mất thời gian. Mất thời gian là ở công đoạn nhấc từng thứ lên, xoay đi xoay lại trong tay để quyết định xem sẽ mang theo hay để lại. Mặc lại vào người từng chiếc áo, ngẫm nghĩ xem trong tương lai mình sẽ cần đến chiếc áo này không. Lần giở từng trang sách, đặt xuống rồi lại cầm lên, bị giằng xé giữa việc cầm theo và rời bỏ. Và như một lẽ tự nhiên, thấy những ngày của 4 năm chầm chậm trôi qua mắt, tuy không rõ ràng như các cảnh quay trong một bộ phim, nhưng cũng đủ hình đủ tiếng để khiến tôi bâng khuâng trong căn phòng ngổn ngang đồ đạc.

Những chiếc vòng gốm và khăn lụa gợi lại lần bán hàng ngày quốc khánh Canada, cả lũ mặc áo dài khăn xếp áo tứ thân rồi rủ nhau về nhà anh Thái ăn phở. Những quyển sách giấy vàng mép quăn, phần lớn là nhặt nhạnh từ đống sách thải ra từ thư viện trường phần lớn chưa đọc, rồi cả những quyển sách dùng trên lớp đã nghiền đi nghiền lại vài lần. Có trang sách bị nhăn vì tôi đánh đổ nước vào rồi xót xa mãi. Cái ống kính vạn hoa tí hon bạn Marie tặng khi thấy tôi thích thú quá. Bức tranh gỗ những con ngỗng trời Canada quà của ông Wilf và bà Lorren. Cái phong bì thư bên trong đựng chiếc vé đi nghe Đức Đại Lạt Ma nói chuyện của bác Nawang người Tây Tạng. Cái đĩa CD nhỏ xíu bạn Linh thu âm, đọc lại những bài viết trên blog của tôi, quà tặng sinh nhật năm 2008, vừa nghe nước mắt vừa chảy như mưa. Vài bức ảnh với người yêu cũ, đã từng in ra và dán lên tường. Một bức vẽ tay và một cái vòng cổ, cũng của một người bây giờ đã là người lạ. Tất cả đống bài viết có điểm và lời phê của các thầy cô và đống vở trong 4 năm vừa rồi có cả ghi chép lẫn những hình bông hoa và những suy nghĩ bất chợt lóe lên tôi viết chi chit ra lề và đằng sau vở, dồn lại xếp thành một tập dày cộp.

Không thể mang theo hết, những cũng chẳng muốn bỏ lại cái gì. Bất cứ mảnh vật nào cũng là một mẩu kí ức, là đại diện của một phần đời, và vì thế không muốn dứt bỏ. Ba ngày đóng gói đồ đạc là ba ngày tôi chìm ngập trong những tiếng chia tay câm lặng với những đồ vật tôi đã mang theo suốt những tháng ngày qua, dù có thể cả năm tôi xếp chúng sâu dưới đáy tủ và không nhìn đến, nhưng nếu chúng vẫn còn ở đây, có nghĩa là tôi đã không thể rời bỏ sau mỗi cuộc thanh lọc là những lần chuyển nhà trước. Nhưng lần này thì không phải là chuyển nhà, tôi không thể thùng lớn thùng bé, xếp vào rồi gỡ ra. Tất cả những gì tôi mang theo phải để được trong 2 chiếc vali lớn, 1 chiếc vali bé, 1 chiếc túi to và 1 cái balo nhỏ. Có lẽ thế cũng đã là quá nhiều.

Nguyên tắc để chọn đồ bỏ đi đơn giản là tôi không dùng đến nó trong thời gian qua và có lẽ cũng sẽ không đụng đến trong thời gian tới. Những thứ là quà người khác tặng phải giữ lại. Bà ngoại đan cho hai cái mũ, dù hầu như chẳng đội bao giờ, tôi vẫn không đành lòng bỏ đi. Những tấm ảnh và chiếc vòng có mặt trái tim, tôi không giữ lại. Mỗi lần mở cái hộp đựng vòng đó ra, ở bên dưới kèm theo một mẩu giấy ghi vỏn vẹn 4 chữ “Yêu em trọn đời”, tôi lại được nhắc cho nhớ về cái chắc chắn đến nực cười của những người đang yêu. Những tờ giấy nháp chi chit chữ viết tay của tôi bằng bút chì, là kết quả của những lần viết đi viết lại kết cấu cho một bài luận, và ghi chép vội vàng những ý tưởng chớp nhoáng- sau này sẽ nghĩ tiếp – đành phải bỏ đi, mặc dù tôi tiếc đứt ruột. Tôi nhớ chính mình đã phải khổ sở thế nào để kết nối và dựng lên được một cấu trúc hợp lý. Tôi muốn sau này có cái để mà đọc lại và nhớ ra đã từng có thời mình học hành say mê đến thế. Nhưng mà đành trút tất cả vào cái túi đựng rác to. Và tôi bần thần với lời chia tay không thành tiếng với từng mảnh đồ vụn, cũng là chia tay với từng mảnh kí ức vụn, chia tay với 4 năm tuổi trẻ của mình, và chia tay với đất nước này.

4 năm không ngắn, khi nhìn lại và thấy mình đã có thời gian để tích góp nhiều đồ đạc và nhiều kỉ niệm như thế. Khi dọn phòng hộ cô bạn cùng nhà, tôi thấy một phong bì thư, dấu tích của một mối tình rất cháy bỏng nhưng không đi đến đâu. Tôi không đành lòng vứt đi, dù đấy là kí ức của người khác, nhưng nó quá đẹp, thế là tôi xếp vào vali của mình, dù chẳng biết sẽ làm gì với nó. Tình yêu, dù ở dạng nào, dù là từ ai đến với ai, vẫn có khả năng chạm đến trái tim người khác, dù đó là trái tim của một người ngoài cuộc chẳng hề dính dáng như tôi.  

Tôi chưa bao giờ phải rời xa nơi nào với dự cảm sẽ không bao giờ gặp nhau lần nữa. Ngày rời Việt Nam, tôi có một mốc hẹn để trở về. Bốn năm dù dài cũng không phải mãi mãi. Nhưng bây giờ, cứ đi thôi, miệng nói “hi vọng sẽ quay trở lại” nhưng trong lòng biết hi vọng đó rất mong manh. Tôi không biết tôi chính xác là tiếc nhớ cái gì, vì tôi hiểu rõ tôi không muốn ở lại đây suốt đời vì thế chắc chắn không phải tiếc nhớ Canada. Không lẽ tôi tiếc nhớ chính mình? Có thể lắm, chỉ vài năm nữa thôi, Canada đối với tôi sẽ trở thành một biểu tượng của những ngày tự do vô lo vô nghĩ. Khi một điều đã trở thành biểu tượng, có nghĩa là người ta không cầm được nó ở trong tay nữa.

Có vài người bạn bảo mơ thấy hôm tôi về, hình như là bốn. Chính tôi cũng mơ thấy ngày mình về. Dù gì thì trở về nơi yêu thương đầy ắp như thế dễ dàng hơn nhiều so với hồi phải đến một chỗ chẳng quen biết ai. Mới đọc được một câu rất hay thế này: “Now the real treasure, to end our misery and trials, is never far away...But there is the odd and persistent fact that it is only after a faithful journey to a distant region, a foreign country, a strange land, that the meaning of the inner voice that is to guide our quest can be revealed to us” (Zimmer).
Chỉ còn hơn một tuần nữa thôi. Thời gian cứ trôi và những đám mây sẽ tiếp tục bềnh bồng.

Thứ Năm, 21 tháng 4, 2011



      [Just to get the thoughts off my chest so that I don’t have to constantly think about them. (Think about the thoughts? Sounds quite weird)]


            Facebook is increasingly becoming, to me, a form of social media rather than a social network. It means I use it less to connect with people than to keep track of what issues are talked about at any given moment. Every morning, instead of reading a daily newspaper like a traditional respectable intellectual would, I browse my facebook homepage. There, I find new music, often more than enough for the day, hot news both locally and globally, some of which are definitely not covered by the mainstream media. I also find thought-provoking videos and articles. People share links to all kinds of interesting and serious topics that I can find myself spend hours to absorb them all. I think it’s time to stop feeling guilty for spending time on facebook.


     Of course, for every type of media, it depends on the users’ preferences and purposes. The point is, with its very powerful aid in sharing, facebook acts more as a audience-censored medium than a mere tool for people to be in touch. This is rather significant in itself. The process is fueled by both spontaneous selection of “friends” and “pages” resulted from the social tendency to associate with similar others as well as facebook’s actively filtering to display only those you interact the most. Even if facebook plays no role, in theory, people can only handle about 15 “relationships” at a time, which means even if they have a thousand “friends” on their list, they only read, comment and send message to around 15 people. Humans are not extremely good at multi-tasking and diverting their attentions. We can deal with only such and such. The internet and its capacity to access indefinite information often overwhelm people. That’s why amazon and youtube record your preference to recommend videos and books. You are being censored, all the time, even when it’s based on your own like.


      Facebook, is multiple-layer when it comes to filtering. It is the freest, which precisely what makes it more necessary to filter through layers and layers before any feed get your attention. First, you choose the people you want to see. They come with their taste and opinions, most often implicit in what they choose to share. The third layer lies in facebook’s decision when it chooses to display only those you are most interested in. And the forth, probably not the last, is what you choose to read amidst of hundreds of feeds every day. For a piece of information to get to you, it must travel a long way. Both active and passive selections add on to filter what you read every day. It can be constraining, like I have worried before about surrounding myself with like-minded individuals. Im afraid I’ll end up listening to what I want to hear only and shut myself from diverse opinions because all my friends are somehow similar to me in education, social class, from one generation and very similar interest. But all things social have their dual faces of constraining and enabling. You can’t have just one. As soon as one artifact becomes social, it evolves both aspects.


      This brings me to my next point of facebook’s ability to connect people and foster common interest in a very remarkable way. I can get to one page of a group concerned about the same issue from a random comment on a random post in a random profile of a random person, as long as Im interested enough to follow through the steps of clicking. One page, such as the Doremon’s “creative dialogues” page, which becomes popular at a dazzling speed thanks to Doremon’s popularity among manyVietnamese generation, actually can address social problems in a critical way, if one just looks carefully. The ability to talk and make fun of social problems before they are shut down by “official” censorship on mainstream media is valuable, because as any sociology students know, power lies in the invisible, the things that people can’t talk about or even are not aware of, and to undermine issues, the first step is to talk about them. After a while, I have friends who are roughly on the same page with me, and “like” groups which constantly provide me with new thoughts, facts and laughs. I get annoyed easily at people who update their status above 5 times a day. Do they think they are so important that others want to know about every little single detail of their lives? If they are my friend, I mean real friend, I will just skip them. If they are not, I will unfriend them. On the other hand, I am led to and get connected with high value others, who act as my filtering in what I read every day. Facebook is amazing this way, while of course I value it as a tool to keep myself in tune with others, receive emotional support from them and maintain a quite stable social life despite the distance.

     What is the point here finally? Well, no more guilt for spending time on facebook. It is more than a social network and a place to procrastinate. As a user, I care less about people’s distress, their newly broken relationship, their pictures taken at last Friday’s party, their conversations with mutual friends of ours. I care about what they share, what they like, what they think. This way, facebook for me is extremely useful and amazing. Yep, it is.

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011

So here I am, at the end of the journey started 4 years ago, the very first morning I wake up and realize Im no longer an undergrad. After taking the course Comparative Sociology focusing on travel, I understand that a journey doesn't start at departure, nor it stops at homecoming. Mine is the same. My desire for an education abroad flamed up during high school, and I know it doesn't end here, after I have handed in my last paper.
It’s time to do little reflection and say some concluding words. What have I accomplished? What have I gained? How have I changed? What have I learnt?

To this moment, Im glad to officially announce that Im educated. I consider myself fortunate to be able to say that. I know not everyone with a bachelor degree has that confidence despite the time and money they have spent in 4 years. I don’t mean Im well prepared for the workforce or that Im equipped with all necessary knowledge for life. I just mean to say I have come to know my place in this world, or at least to be conscious of such a place and will endeavor to define it. I can situate myself within the history of mankind, and know that Im not a random individual coming into the scene with an empty existence and will vanish some day.
The desire for knowledge has been awakened. My job is to prevent it from dying out.

One problem follows: when one feels like one knows THE truth, it’s difficult to really listen and be sympathy with people, because one doesn’t feel what they have to say is valid. Now I know why the wise and the sage go on teaching. Like the sun in Nietzsche’s view, they can’t stand the burning heat of wisdom within themselves so they have to share it. I haven’t got to that state, but I already feel difficult to listen with full empathy. Humility is not given; it must be worked on constantly. I think only the wisest can be sure that they know the best way and still humble.
To this extent, my education is successful. I finish university not with a degree but with enthusiasm to know more and learn more. Sheer pleasure in discovering is priceless. Im genuinely happy to have come this way and for the person I am now.

Second accomplishment is the empirical understanding that everything, both the best and the worst will pass sooner or later. Having experienced a culture shock that lasted more than 2 years and gone through a process of adapting myself, started with no social relationship whatsoever, ended up with a few good friends who are sad to see me go, I have seen things that I used to be most certain about smashed up and built trust and love from scratch. I have come to understand that what one has in a moment won’t necessarily last till the next. And of course, the most miserable feeling will go away eventually. Friendship fades, relationship break, family ties loosen. My world before 18 and after 18 is two complete different pictures. I don’t think I have grown stronger, but probably more mature. Maturity for me lies in the certainty that nothing lasts forever. Do I still panic in front of the unknown? I do. I don’t claim that everything will be fine in the end. I just think uncertainty is an indispensable part of life. Setting off on a journey, one doesn’t know where it leads to, but it will lead to somewhere. Only this piece of self-assurance has helped me through tears and pain when my distance-relationship shattered, hollowness when I practically had no one to turn to, exhaustion when I sat all alone in an empty apartment with furniture lying everywhere and confusion, day in and day out, when the dreamlike reality flushed itself into my mind.

No, my years in Canada aren’t about a young woman succeeds in everything she puts her hands to. I led a very ordinary life, revolving around going to class, buying grocery every 2 weeks, watching movies and youtube to entertain myself, complaining in exam time and crying once in a while for no practical reason. Especially in this small town where everyone is so laid back and casual, with the second largest elder population in Canada, it’s hard to have any extreme experience.

Other than that, what have I learnt about myself? That I can actually cook a decent meal, carry 17kg of books and grocery and walk for 3 hours, that I can enjoy research books just as much as novels? Well, I know now I love listening to stories, which doesn’t come as a surprise because I love reading. If only I could travel from village to village to document myths, oral narrative and all those stories people tell themselves about themselves.

After a while, I know four years will disperse into a chain of moments. I won’t remember any boring Monday morning like today, I’ll recall moments. After all, life consists of moments, as I imagine a way to die almost every day, I also often judge if a particular moment worth remembering on my deathbed. Like when I finished up a paper at 5 am and heard the first bird cry out and wondered if she was saying goodbye to darkness or greeting light. Like when I came back to Peterborough on a bus and saw the snow-covered field lay bare and honest, trusting and relaxed under the comforting moonlight. Or when I burst into tears in front of a group when I told them how it feels like to be home. They are all very beautiful.
I love books more, and pretty sure that no book can be too expensive, especially scholarly works, after attempting to write something myself. It’s sweats and tears, time-consuming and very mentally exhausting.

Last word, just to want to say thank you to all of you who have been with me through this time. Without your encouragement, I couldn’t have made it. Especially Gà yêu, whose love for me is always abundant, who I come to when I want a resting place. If I can have only one friend in this world, no doubt it would be you.
  

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

                                                                                                                         Tặng bạn A Lành ngố mắt trố
I love you with all my heart, soul, body and mind
Even though we are on two sides
Of the same blue sky
When it is daytime where I live, for you it is night
And when the moon shines on your place, the sun rises on mine.

All I have of you is a face and a voice
All I get from you are loving words and care
Text messages, emails, ecards, music
Let's digitalize love, then it can be shared

Im not sure what lies in future
Too bad, I have lost faith in “forever”
Do you know what love grows on?
I don’t, but whatever
Do you know what matters?
Right now, I know that, when Im most tired
I think of you, baby
And Im happy
When you can’t take your eyes off me.

Thứ Hai, 11 tháng 4, 2011

Đơ toàn tập...
Why do I always feel I haven't read enough when Im supposed to start writing?
Nhớ bạn Gà. Nhưng mà thôi, bây giờ không phải là lúc để nhớ.
Cố lên, còn 1 tuần nữa thôi, rồi sau đấy đời mình sẽ lật sang trang mới.
It's terribly difficult to be humble when you think you know the truth about the world.

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011

1. Khi nào đọc trên 20 quyển sách về một chủ đề mà vẫn thấy hứng thú thì hãy bắt đầu suy xét nghiêm túc đến việc lấy nó làm đề tài nghiên cứu. Tự dưng thấy cái gọi là "tìm hiểu" để chọn thầy cho 5 năm học lên tiến sĩ đợt trước của mình thật là hời hợt đến mức buồn cười. Bắt đầu nghĩ là cần nhiều thời gian hơn để thật sự dấn thân một cách nghiêm túc vào những vấn đề mình quan tâm trước khi nghĩ đến việc đi học tiếp. Vấn đề chẳng phải là "đi học ngay càng sớm càng tốt" nữa, khi mà cái quyết định vội vàng đó có thể dẫn đến 5 năm đau khổ chán ghét việc mình phải làm. Mà có thể yêu mãi một lĩnh vực/chủ đề trong 5 năm hoặc lâu hơn thế không? Yêu một con người với đủ loại tính nết tổng hợp mà còn khó được như thế nữa là. Lại một lần nữa, câu hỏi của sự lựa chọn và quyết tâm được đưa ra. Tình yêu là một mối quan hệ, trong đó tình cảm chiếm 3, cùng lắm là 5/10, còn lại là mong muốn, trách nhiệm, nỗ lực và cố gắng để ở bên cạnh nhau. Chọn yêu một ngành nghề có lẽ cũng thế.
2. Cái cảm giác nôn nao, bồn chồn pha sợ hãi, tiếc nuối lẫn trốn chạy mình đang trải qua bây giờ có lẽ ít liên quan đến việc học và đi làm hơn là phản ứng tự nhiên trước thay đổi và những điều không biết. Vì từ hồi biết nhận thức đến giờ (3 tuổi), trách nhiệm lớn nhất và duy nhất với gia đình và xã hội là đi học. May quá, mình hoàn thành trách nhiệm đấy cũng không đến nỗi nào. Giờ bị tước đi công việc đã làm quen gần 20 năm trời đó và đẩy vào thế giới mình chẳng biết gì, với một đứa thích nghi chậm và lúc nào cũng bám chặt lấy quá khứ như mình, tất nhiên phải sợ hãi. Thêm vào đó, những kinh nghiệm đã từng trải qua với thế giới của những người lớn đi làm chẳng hay ho gì. Thôi, cố lên, đừng sợ, cố lên nào.
3. Nói chuyện với một chị cựu sinh viên trường mình, ngày xưa đã từng học Ngoại thương 2-3 năm, rồi sang đây năm nay là năm thứ 6, chưa về nhà lần nào. Cách nói chuyện của chị, dù không cố ý, vẫn nhuốm phong cách của những người Việt sống ở các nước giàu một thời gian dài. "Ôi, về VN người nhung nhúc, đi ra ngoài đường sợ lắm.", "Đồ ăn ở VN toàn hóa chất, thuốc trừ sâu, tẩm ướp, sợ lắm", "Ở VN bây giờ lạm phát đắt có khi còn hơn ở đây, sợ lắm." Lúc nào cũng ca bài "sợ", nhưng rồi ngay câu sau lại than thở rờ rẫm: "Ở đây cũng vất vả lắm, không bạn bè gia đình, chẳng có gì trong tay, chẳng có ai giúp đỡ." Cứ thế, chị nói chuyện như thể đang nói một mình, cũng là một biểu hiện nữa của những người lâu ngày không có ai lắng nghe, bằng tiếng Anh hay tiếng mẹ đẻ. Những câu cảm thán đan xen nửa miệt thị, nửa nhớ thương, nhưng đều đi đến kết luận là "không về ngay được", kèm một tiếng thở dài não ruột cho một sự phiền lòng không biết thành thật hay đi kèm cho câu cảm thán khỏi trống. Không biết nỗi nhớ tiếc có đủ lớn hay là cái sợ hãi mơ hồ bởi một thế giới đã rời đi và lâu quá không quay trở về "sợ tụt hậu", "sợ không bắt kịp", "sợ không quen"... đã lấn át. Cứ thế, những người Việt (ngoài thành phần 75 và trước 75 và thành phần sinh ra ở nước ngoài) bấu víu vào rìa của những xã hội không bao giờ chấp nhận họ một cách trọn vẹn. Họ tự ngăn cản mình bởi những nỗi sợ mơ hồ kia, và bởi đã mang tiếng đi tây, không được để cho người khác biết là mình không hạnh phúc.
4. Nếu một lựa chọn tuân theo chuẩn mực thông thường của xã hội, người đưa ra lựa chọn không phải giải thích, và ngược lại. Ví dụ như một cô học trò lớp 12 ở thành phố, học khá và gia đình không nghèo đến nỗi phải lăn tăn chuyện tiền học phí, việc tốt nghiệp cấp 3 rồi vào đại học ít mang tính chất lựa chọn hơn là con đường đã chỉ sẵn, cứ thế mà đi. Nếu cô quyết định không thi đại học mà đi học may, hoặc cắt tóc, thì đó là một lựa chọn, và cô sẽ phải giải trình lý do cho sự lựa chọn của mình, cho dù cô yêu thích việc làm đẹp cho người khác bằng trang phục hay kiểu tóc đến đâu, dù cô tin vào tài năng của mình đến đâu, và dù cô nhìn thấy cơ hội cho một cuộc sống đảm bảo trong hai ngành nghề này đến đâu, lựa chọn của cô vẫn trái chiều và gợi nhiều nghi ngờ. Cô sẽ phải giải thích. Đến một chừng mực nào đó, có thể cô sẽ bị thuyết phục ngược và nghi ngờ chính mình. Trong khi đó, việc bạn bè cô, những người đi theo con đường quen thuộc mà không hề biết (hoặc không cần biết) nó dẫn đến đâu, sẽ không bị căn vặn. Trường hợp của mình cũng tương tự. Học đại học xong ở nước ngoài mà về VN là không bình thường. Còn những người học xong ở lại, sống lay lắt bằng đồng lương tối thiểu không hề xứng đáng với thời gian và số tiền họ đầu tư vào 4 năm đại học và không có (hoặc có rất mù mờ) định hướng mình sẽ đi tiếp đến đâu, thì chẳng bị ai hỏi han gì.
5. Có những khoảnh khắc, cảm giác mình đọc được tiếng Sanskrit. Có đêm mơ thấy thầy ngồi chờ còn mình không có bài để nộp, tỉnh dậy mất ngủ luôn. Có những lúc chặc lưỡi bất cần đời ngồi xem hoạt hình, để rồi có những lúc như thế này, ước ao khát khao mãnh liệt có cái đồng hồ ngưng đọng thời gian của Doremon để mình làm xong mọi thứ rồi mới cho thời gian chạy tiếp :((

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011

My dear Van,
    Thank you for sharing that beautiful story with me.  you have a wonderful way with words and creating mind pictures.
    I felt I was curled up beside you listening to what your thoughts were saying. You are so right--love comes softly and often is there when we least expected it.
    I am thankful you have been part of my life for four years. I admired you so much the first time I met you, so young, so far away from home yet independent as well.
    You once asked me what was the philosophy of Christianity.  I can't remember what I told you but for me , it is knowing that my sins are forgiven because the very Son of God died in my place.  It is knowing He walks beside me every day--in the good times and the scary times of lung cancer.  It is knowing He is the best friend I could ever find.  It is meeting with Him every morning in prayer and bible study. I want to know Him here as well  as in eternity . 
I pray for you and all the dear friends who come to this home. I want you to know the peace He gives me.
    I love you,Van, and pray for God's very best for you always.
Big hugs
Janice

Tears came to my eyes as I read this email from Janice. Tomorrow will be the last week of my student life, and my last month in Canada. I don’t know whether Im sad or happy, nor do I know what Im supposed to feel. Too much emotions fuse into each other, forming a ball of indistinguishable feelings, bumping up and down inside of me, reaching out to each and every corner of my being.
Once upon a time, when I was still struggling with homesickness, loneliness and the complicated conversation with myself about myself, I came across a line in an Arthur’s article (Trent student-run newspaper) which read: “I am leaving home for home”. The line struck me as something quite alien, as I couldn’t conceive of myself feeling that way. But at this very moment, that line comes back and brings with it a new sympathy and understanding I never know before.
If home is defined as an open door which welcomes you no matter how long you have gone away, who you have become, what you have done, I guess I have found a second home in my friends in Peterborough. I just know they will always take me in and take care of me the best they can, like family would do for you. For my four years at Trent, I’ve never had a great student life. I didn’t have a romantic love story with a white guy to tell, nor have I acquired a large number of friends from all over the world. I didn’t participate in many activities, and people can tell, still, that Im a shy person. But I have built meaningful friendship with a few people, and now I think it’s enough.
I have enough to know that I’ll be welcomed if I ever want to return.
I guess we will find what we look for, in school and in life as well. I’ve found what I had hoped for, i.e. enduring bonds with those who cherish me for what I already have. I didn’t look for an exciting life with many encounters. I didn’t yearn for freedom like many other students who see student time as a chance to break away from parents’ supervision. Of course I have changed, but not in a fundamental way. My motivation and purpose for this long trip stay the same. It is to know myself, because I want to put myself in the extreme and see where the limit is. I can’t say for sure how much more I have discovered about a thing called “self”, but I found out that many principles I made up for myself as I grow up prove to be true, and I still follow them now and into the future.
We find what we look for, or at least, prepare for, or qualify for.
And now, I want to put it this way. Not "Im leaving Canada for Vietnam", but "Im leaving home for home", because there are people here who will miss me and care about me a lot. 4 years is not too long, but long enough for love to grow.
I will try not to cry when this land disappears behind the white clouds, like I did when I left Hanoi 4 years ago. I did not cry, because I was so numb and reality was too strange for me to grasp, but then I could not stop crying for a month or so. This time, I don't know how I'll be. But I know one thing: It's not goodbye, or is it?