Được tạo bởi Blogger.

Thứ Năm, 27 tháng 1, 2011


10h sáng, khi bạn còn vùi mình dưới 3 lớp chăn. Cốc cốc cốc…
“Nàng ơi, đã dậy chưa?”
“Chưa”
“Có xôi đỗ ngon lắm đấy. Lát dậy ăn nhớ.”
“Ừ”. Và ngủ tiếp
Đấy là bạn Linh.

4h chiều, khi bạn lại đang vùi mình dưới 3 lớp chăn. Cốc cốc cốc.
“Emmmmmmmmm, dậy chưa?”
“Chưa ạ”
“Dậy đi làm mau đi kìa”
“Vâng”. Và ngủ tiếp
Đấy là anh Tùng

6h tối, khi bạn đang vùi mình dưới 3 lớp chăn. Cốc cốc cốc.
“Dậy chưa dậy chưa?”
“Chưa”
“Dậy đi, ngủ cả chiều rồi, dậy đi nấu cơm.”
“Rồi, đợi tí.” Và ngủ tiếp
Đấy là bạn Vũ.

8h tối, khi bạn đang vùi mình dưới 3 lớp chăn. Cốc cốc cốc.
“Vẫn chưa dậy à?”
“Chưa”
“Mình mang cơm vào đây ăn được không?”
“Được”. Và nằm im trên giường.
Đấy là bạn Hương.

Không phải bạn ngủ cả ngày, mà đấy là những thời điểm khác nhau của những ngày khác nhau. Mà bạn thì, chẳng có thời điểm nào trong ngày là không thể ngủ, miễn là bạn buồn ngủ, được leo lên giường nằm thẳng cẳng và không gian xung quanh yên tĩnh.

Bạn Linh thỉnh thoảng hứng chí lên thèm ngọt sẽ nướng một cái bánh gato rất to và rất ngon. Bạn ý hay bất chợt có nhu cầu nấu nướng và chăm sóc người khác như thế. Chẳng trách sao bạn ý đã đủ tiêu chuẩn để xuất xưởng, vài tháng nữa leo lên xe bông về nhà chồng.

Anh Tùng luôn luôn sợ hãi rúm ró mỗi khi làm gì khiến bạn không hài lòng, hình như không thể chịu được nếu bạn không nếm ít nhất vài miếng những của ngon vật lạ anh mua, và dù rất buồn ngủ, cũng không đành lòng thả bạn ở downtown mà về nhà ngủ trước, ngậm ngùi đánh đổi giấc ngủ của mình bằng việc chở bạn hết đi bưu điện rồi ra ngân hàng.

Bạn Vũ đóng dấu độc quyền câu: “Vân ơi Vân à” bằng cái giọng nựng nịu hiếm thấy ở bạn ý và cách phát âm tên bạn dịu dàng đến nỗi chưa lần nào nghe bạn không thấy lòng mềm như bún, rồi bỗng một hôm làm bạn vô cùng ngạc nhiên khi tự nhận là người tâm đầu ý hợp với bạn trên facebook, một hành động nơi công cộng cũng rất hiếm thấy ở một người sợ gây chú ý và hết sức kín đáo như bạn ý.

Bạn Hương thì lúc nào cũng thế, bất chợt xuất hiện, ào ào đến như một cơn lốc, nói nói cười cười, cập nhật cho bạn đủ thứ tin tức trên trời dưới biển người này người kia, rồi lại ào ào biến mất.

Vì ở chung với anh Tùng nên bạn không phải è cổ ra hai tay hai túi, vai đeo balo nặng trịch thức ăn rồi ì ạch lội tuyết ngập ngụa, để đến lúc về nhà ngón chân đỏ quạch, má tê cứng và hai ngày sau vẫn còn đau cổ lẫn đau vai. Vì có một ông anh  trong nhà nên chuyện dây điện ống nước tủ lạnh đã có người lo,  chuyện ăn cái gì có hại cho sức khỏe và đi ra ngoài nhớ khóa cửa, về nhà nhớ để giầy lên cái giẻ lau đã có người nhắc, rồi cả chuyện phá khóa cửa bằng một con dao cũng có người làm.

Vì ở chung với bạn Vũ nên chuyện chia chác tiền nong cứ ới một câu là có người cẩn thận ghi vào excel rồi tính tính toán toán, các dụng cụ lau nhà cọ rửa đã có người đi sắm sửa, và khi tinh thần lười biếng lên cao vùn vụt có người đốc thúc việc dọn nhà.

Bạn Hương và bạn Linh là hai cô gái thân thiết nhất của bạn ở trường đại học. Được ở cùng nhà với hai bạn ý là mơ ước cháy bỏng của bạn từ lâu. Có người để chạy lên phòng gõ cửa rồi nằm lăn ra giường kể lể đủ thứ, nghe hai bạn ý cười khúc khích với nhau một buổi sáng trời hửng nắng khi bạn vẫn còn ngái ngủ, và rồi, nghĩ đến hai bạn ý để tự tin nói với một người khác: “tôi biết nếu tôi bị ốm chắc chắn sẽ có người chăm nom.”

Những con người này làm bạn nhận ra nhiều thứ. Ví dụ như, ở chung với ai đó một thời gian, sẽ đến một lúc nào đó bạn và người đấy cùng nhìn một người qua đường, cùng cười phá lên mà không cần nói với nhau một lời. Hoặc người nào đó biết bạn ăn kem lần nào cũng nhoe nhoét hết cả tay chân mặt mũi. Và người khác nữa khi nấu ăn sẽ không cho ớt và chỉ thật ít hạt tiêu vì bạn không ăn được cay, dù những người còn lại chẳng vấn đề gì.

Bạn cũng nhận ra là, khi đã nằm trong chăn ấm đệm êm và tắt hết đèn, con người ta sẽ rất dễ bộc bạch. Qua những buổi tâm tình đêm khuya như thế, bạn ngỡ ngàng với những người xung quanh mình, họ thú vị biết bao nhiêu, và quyết định rằng công việc bạn làm cả đời không chán là lắng nghe những câu chuyện như thế.
Những buổi nấu ăn, những lần xem phim, những lúc đau đầu cùng nhau giải quyết các vấn đề trong nhà, những trận cười nghiêng ngả đến nỗi phải bò lăn ra đất…...

Trước khi đi học, bạn đã đọc nhiều, nghe nhiều về những người bạn khi xa nhà. Bạn đã mong ước mình cũng sẽ trải qua những tháng ngày được bao bọc trong tình bạn như vậy. Cuối cùng thì bạn cũng đợi được, năm cuối cùng của đời sinh viên, bạn cũng được biết thế nào là cảm giác có một gia đình ở bên cạnh, trong một chiều đi học về, từ ngoài đường gió tuyết ù ù, mở cửa vào nhà thấy ấm sực lên và ngào ngạt mùi cơm sôi trong bếp.

Thế nên là, dù đang sống trong một căn nhà cứ một tuần mất nước ba ngày, tủ lạnh lúc chạy lúc không, máy giặt đang hỏng và ống nước rò rỉ tứ tung, bạn cũng không thấy đời bi đát lắm.
Thế nên là, dù căn phòng bạn đang ở thỉnh thoảng hơi lạnh, và chẳng mấy khi thiếu tiếng ồn của đủ các thể loại máy móc như máy sưởi, máy đun nước, máy giặt, máy sấy, tủ lạnh, thì hơi tối so với tiêu chuẩn ánh sáng của bạn, bạn cũng không có nhu cầu phàn nàn nhiều.

Vì mỗi khi được gộp chung mọi người bằng danh từ “nhà mình”, bạn thấy ấm áp không thể tả nổi.
Vì cuối cùng bạn đã gặp được những người bạn rất yêu, và biết là sẽ rất nhớ.
Sẽ. Rất. Nhớ

Thứ Tư, 26 tháng 1, 2011

Hôm qua mua một quả bưởi, nên bây giờ cứ lại gần tủ lạnh sẽ thấy mùi vỏ bưởi vừa ngọt vừa mát.
Tự dưng nhớ mùa hè kinh khủng. Một sáng hè trong lành, khi đường phố vẫn còn thưa người, ta sẽ đi qua một tán hoa xoan nở bung và ra sức hít hà cái mùi man mát đó.
Hi vọng là, mùa hè này, sẽ có người đi dưới tán cây xoan với ta. Lúc 5h một buổi sáng trong lành nào đó.

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011


Có một lần, Doremon đưa cho Nobita một cái nút mà khi ghét ai, cậu chỉ cần ấn, người đó sẽ tan biến vĩnh viễn như bong bóng xà phòng. Sẽ không ai còn nhớ đến sự tồn tại của người đó, tất cả mọi kí ức đều bị xóa sạch. Nobita lần lượt làm tan biến Chaien, Xeko, thầy giáo, mẹ, Doremon, và cuối cùng, trong một giấc mơ đầy uất hận, cậu đã căm ghét tất cả và trong vô thức đã đập tay lên nút. Nobita bị bỏ lại trong thế giới không một bóng người.
Bạn cảm giác y như Nobita cầm trong tay cái nút quyền lực của mình khi lấy chuột click vào tên một người trên facebook, rà xuống dòng “Hide all post by…” và ấn. Một người mỗi ngày post quá nhiều những điều bạn không quan tâm, không muốn đọc, nhưng không muốn remove họ ra khỏi list, để khỏi gợi lên câu hỏi không đáng có: “Có chuyện gì? Nếu không sao lại không muốn làm bạn của nhau?” Chẳng hẳn bạn không muốn làm bạn, chỉ là bạn không muốn hàng ngày phải đọc đến ba bốn lần những suy nghĩ bất chợt của một người bạn không quan tâm đến thế. Chức năng “Hide all post..” của facebook, mạng xã hội được tạo ra bởi một người đủ trẻ để hiểu những người trẻ, hoàn toàn thích hợp cho tình cảnh này của bạn.
Nhưng điều đó có nghĩa là người đó đã tan biến vĩnh viễn như bong bóng xà phòng trong thế giới của bạn. Bạn sẽ không bao giờ đọc gì từ họ, nghe gì từ họ, và một ngày nào đó sẽ không còn nhớ gì về họ nữa.
Bạn có rất nhiều kiểu bạn. Nhưng không phải bạn ấu thơ, bạn đồng nghiệp, bạn hàng xóm hay bạn cùng lớp như cách chia theo thời gian quen biết nhau và kiểu quan hệ như người ta hay nghĩ. Bạn chia theo không gian quen biết nhau và kiểu quan hệ. Ngoài một số ít người ở đâu cũng là bạn ra, bạn có bạn ở facebook, nghĩa là những người đủ quen để biết ai là ai, nhưng không hẳn có điều gì để nói. Bạn ở yahoo, là những người quen hơn một chút, thỉnh thoảng có chuyện cần trao đổi, nhưng không hẳn có điều gì để chia sẻ. Rất nhiều trong số đó là những cá thể không liên quan đến nhau, nghĩa là khi mất liên lạc với một người, sẽ không có những người khác đem họ trở lại thế giới của bạn. Họ sẽ tan biến vào không khí, như một dòng tên sau khi Delete sẽ tan biến vào thế giới phi vật chất của những kí tự trên màn hình máy tính.
Khi 360 mất đi, bạn chuyển sang facebook, kha khá những bạn bè quen ở chỗ cũ rơi rụng. Khi chuyển sang Blogspot, kha khá những bạn quen qua facebook cũng không còn duy trì được nữa. Khi một mạng xã hội mất đi, những tình bạn xây dựng trên mạng đó cũng mất theo, không phải tất cả nhưng đa phần là vậy. Cũng không khác lắm với việc khi chuyển nhà đến một nơi mới, những mối quan hệ cũ cũng theo đó mà phai mờ. Cái thế giới phi vật chất đó mang lại những ảnh hưởng có khi còn sắc nét hơn những điều định hình như một số nhà. Bạn tự hỏi, mình thích facebook vì những tính năng của nó, hay vì những người có mặt ở đó? Lý do thứ hai, chắc chắn rồi.
Bạn bật cười, khi đọc những bài viết “ghét facebook, sẽ từ bỏ facebook, mệt mỏi vì facebook bị chặn, kêu gọi chuyển sang chỗ khác…” được post trên facebook. Đơn giản vì nếu những nội dung đó nằm ở chỗ khác, nó sẽ không được đọc.
Có lần bạn đọc về một cái kính sẽ được phát minh trong tương lai không xa. Nó sẽ được gắn chip, hoặc một bộ xử lý thông tin nào đó, đủ tinh xảo để scan những người bạn nhìn thấy và ngay lập tức biến mắt kính trước mắt bạn thành một màn hình. Khi còn cách người đó 10 bước, bạn có thể xem facebook profile, hoặc thậm chí một trang web lưu trữ thông tin của chính phủ chẳng hạn (thay cho sổ hộ khẩu và chứng minh nhân dân), và thế là đủ để biết tên tuổi quê quán nơi công tác tình trạng hôn nhân vân vân. Nhưng có một điều đáng ngại là cái kính đó cũng có thể scan trước và loại bỏ những hình ảnh bạn không thích nhìn thấy. Giả sử bạn rất ghét gã hàng xóm, chỉ cần nhận diện hắn và click, từ đó về sau mỗi sáng đi làm bạn sẽ không phải bực mình cả ngày khi chạm trán bộ mặt đáng ghét của gã. Quá tuyệt vời! Nhưng giả sử bạn không muốn nhìn thấy những người vô gia cư hay vạ vật đầu  ngõ? Bạn ấn, và trong suốt cuộc đời còn lại của bạn, thế giới đã vĩnh viễn xóa sổ được nghèo đói và bất công?
Không khác lắm với việc click “Hide all post by..” trên facebook bạn làm hôm qua. Vì cả hai hành động đều cho phép bạn chọn lọc (filter) và thay đổi thực tại (reality) theo cách bạn thích. Thực tại có thể được cắt gọt và bóp méo đến mức nào, tùy bạn lựa chọn. Bạn có thể giấu đi (hide) những người bạn không thích, cứ như thế cho đến khi bạn sẽ chỉ còn bao quanh mình bởi những người bạn hài lòng.
Và giống bạn một cách thảm thương. Có một ngày, bạn thấy anh kia thật chán, anh ấy chắc là không có khả năng hiểu những điều bạn nói đâu, bạn không muốn nói chuyện với anh ấy nữa. Một ngày khác, bạn nghĩ y hệt với cô nọ. Rồi một ngày sau đó, bạn nghĩ có thể không phải người ta chán, mà chỉ là đầu óc bạn quá hẹp hòi, không rộng mở với những người khác mình, bởi vì từ bao giờ bạn đã hình thành thói quen chỉ giao du với những người giống bạn.
Dần dần, mỗi người tự thu mình lại giữa một nhóm người giống họ. Thế giới của bạn có thể lớn, nhưng vẫn lẻ loi và không giao thoa với những thế giới riêng biệt khác. Trong đó, bạn là Đấng Sáng Thế, bạn có thể đưa người này vào, bỏ người kia ra, và với những kết nối dù bền chặt về mặt tình cảm nhưng yếu ớt về mặt vật chất, tức là bạn không phải hàng ngày chạm mặt họ, không bị bó buộc với nhau trong không gian thật nào, nên bạn dễ dàng làm họ tan biến chỉ bằng một cái click.
Giống như khi ngủ, mỗi người chu du trong thế giới giấc mơ của mình. Những vũ trụ lẻ loi dù có hình ảnh của nhau nhưng không bao giờ thực sự giao thoa với nhau. Không ai có thể trải qua giấc mơ của người khác. Nobita òa khóc khi nhận ra rằng dù đôi lúc cậu chán ghét những người xung quanh, cậu vẫn cần có họ để sống một cuộc đời bình thường, và Doremon lại cười xòa bảo, tớ chỉ đùa để cậu nhận ra bài học thôi. Còn bạn, bạn không có Doremon nào, nên sẽ không có ai nhắc cho nhớ rằng cái nút bấm chỉ là một trò đùa. Bạn chìm dần vào vũ trụ do bạn tạo lập, vẫy vùng trong đó như trong một giấc mơ lẻ loi của một mình mình. Chỉ có điều, giấc mơ đó sẽ chẳng bao giờ kết thúc.

Thứ Ba, 18 tháng 1, 2011


Facebook để biết bạn bè hôm nay nghĩ gì, đọc gì, nghe gì, mới đi đâu và dạo này béo hay gầy.
Yahoo để nói chuyện với khoảng 10 bạn còn giữ liên lạc thường xuyên, available những lúc hơi chan chán và nói nhảm là một cách hữu hiệu để lấy lại cân bằng. Và check email, liên lạc với những người không có đủ chuyện để chat, không có thời gian chat và nội dung trao đổi quan trọng hơn việc kể chuyện và than phiền.
Skype để nói chuyện với gia đình và bạn thân
Google talk không add ai, nhưng dạo này ngày nào em Nâu Đá cũng gọi vài lần những chuyện liên quan đến TYC.
Blogspot để viết những chuyện có tí gọi là suy nghĩ, không biết hoặc không thích kể với ai, và đọc những người mình thích đọc, phần lớn là nhà văn, nhà báo, nghệ sĩ, hoặc các blog, báo chí, tạp chí.. về chủ đề mình quan tâm (tôn giáo, triết học, văn hóa, giáo dục..)
Google để gõ những câu hỏi chợt nảy ra trong đầu, tìm thông tin về một điều (người, vật, sự việc, công thức nấu ăn) bất kì
Zing để down nhạc
Torrent để down phim
Youtube để xem cái clip dạy này dạy kia, trang điểm, buộc tóc, đan khăn, các show như VN Idol, Gặp nhau cuối tuần, phim Hàn Quốc Trung Quốc có sub tiếng Anh.
Theo Yêu Cầu để nghe nhạc và những suy nghĩ cá nhân trong lúc ăn, hoặc tự dưng nhớ ra một câu nói đã từng chạy trong đầu. Forum TYC để thực hiện công việc ngoại khóa không lương duy nhất mình đang làm bây giờ.
Stuff mom never told you của Howstuffwork.com và Ideas của CBC cũng để nghe về các vấn đề xã hội, văn học, lịch sử, quan hệ cá nhân, sinh học… trong lúc hoặc ăn hoặc nằm ngửa thẳng cẳng nhìn trần nhà.
Trent dùng để theo dõi các thông tin sự kiện trong trường, liên lạc với các thầy cô, tìm sách trong thư viện.
Bigthink dùng để đọc các bài viết mang tính nghiên cứu, xã luận của các trí thức về khoa học nhân văn và khoa học xã hội, từ đây dẫn ra bao nhiêu các loại báo chí khác.
TED để xem và suy nghĩ, hoặc được thúc đẩy.
Viết ra cái này vì tự dưng thấy yêu Bigthink quá + muốn xem một ngày của mình bao gồm những hoạt động bổ ích gì + muốn cảm ơn Giao vì qua Giao mới biết đến TED với Bigthink >:D<

Có vẻ cuối cùng cố gắng đọc báo của mình sắp thành công, tất cả nhờ vào Blogspot của Google, vì cứ add link vào khi có feeds mới nó sẽ hiện ra, và vì nó hiện ra trước mắt theo thứ tự xếp từ trên xuống dưới, chứ không ngang dọc dọc ngang như trong web nên mình không bị rối mắt và loạn óc.
Nhưng cũng không thể phủ nhận một điều đáng lo ngại rằng những điều mình đang đọc hằng ngày phần lớn là từ người Mỹ, tư tưởng của Mỹ và các vấn đề cũng của Mỹ.. ..Lớn đủ để gây ra sự mất cân bằng trong mối quan tâm cũng như nhận thức của mình..

Thứ Bảy, 15 tháng 1, 2011


Tôi đã tự hứa với mình, khi nào cầm được quyển sách trên tay, sẽ đọc lại một lần nữa, liền mạch và chìm đắm, để thực tâm nhìn lại câu chuyện trong phiên bản cuối cùng và trọn vẹn nhất. Gọi là “quyển sách” vì tôi đã đọc những dòng chữ đó từ lâu, trên word khi còn là bản nháp, trên pdf khi là bản cuối cùng, trên Yahoo 360, trên note facebook, trên những cửa sổ chat, trên những dòng thơ, truyện ngắn viết cho tôi, và trên cả những điều chưa bao giờ được nói.

Tôi đã tưởng tượng ra cảnh tôi ngồi trước dòng sông Otanabee, bên bờ cỏ, dựa lưng vào một cây to nở đầy hoa trắng giữa mùa xuân, đọc câu chuyện dân gian của thời đại được viết trong mùa hoa dâu da nở, về những con phố tung dài hoa dâu da trắng. Tôi đã tự nhủ mình sẽ viết một bài khác, ngoài 4 trang word cảm nhận tôi đã từng viết và những đoạn ngăn ngắn giới thiệu  sách khác.

Tôi đã rất băn khoăn, và cực kì muốn biết liệu mình có thể đọc quyển sách đó như một người đọc bình thường không? Có thể cảm nhận về nó như một câu chuyện mực đen giấy trắng như biết bao câu chuyện tôi đã đọc và sẽ đọc không? Tôi muốn biết nếu tôi chỉ là một trong những độc giả vì lý do vu vơ nào đó cầm được Aquarius trên tay, tôi có thật lòng yêu thích nó không? Tôi có khóc không? Ngậm ngùi? Hài lòng? Rúng đông? Và tôi có google tên tác giả sau khi đọc nó để biết nhiều hơn về anh, nếu như tôi không phải là một trong những người bạn biết nhiều về anh nhất rồi không?

Lần đầu tiên tôi được nhận một quyển sách có chữ kí và lời đề tặng của tác giả. Lần đầu tiên, ước mơ cháy bỏng từ thưở bé là được chứng kiến hành trình ra đời của một quyển tiểu thuyết được thỏa mãn. Lần đầu tiên tôi được đọc bản thảo của một tác phẩm văn học. Và khi tôi cầm quyển sách tôi đã vô cùng mong chờ ấy trên tay, có thể chỉ sau tác giả thôi, tôi đã mỉm cười và nghĩ: “Mình thật sự rất thích mùi giấy mới và mực in.”

Suốt hơn 250 trang truyện, tôi cố gắng đọc nó như một độc giả bình thường. Nhưng quả là khó.

Vì đã được đọc lần lượt từng mảnh nhỏ trước khi các chương ghép lại thành một tiểu thuyết, tôi đi vào thế giới của Aquarius như đi gặp những người quen cũ. Tôi đọc về cậu bé nhặt bóng, bà thím bị câm trông bé Sin và anh phục vụ quán café ở nơi nhân vật Tôi hay ngồi như những người đã gặp ở đâu đó. Tôi biết tại sao Hiệp không phải tên là Sơn. Tôi được nghe chính tác giả nói về khái niệm bể cá, nơi những con cá bơi vô thức  rồi xô đập vào nhau, tạo thành những va chạm vướng mắc vào nhau chẳng thể nào tránh khỏi.

Tôi đã cùng nghe những bài hát của Aqua. Tôi cũng đã cùng tranh cãi với anh về Khế ước xã hội của Rousseau, nghe anh kể chuyện con cò con vạc. Tôi đã được hỏi: “Em nghĩ tại sao bông hoa tulip đỏ ấy quý?” và thấy câu trả lời “Có lẽ vì nó hiếm” của mình được đặt trên môi nhân vật. Có những thắc mắc của anh tôi không đưa ra được câu trả lời hợp lý, tôi thấy nhân vật thú nhận: “Tôi cũng không hiểu Aqua có ý gì khi muốn gọi tiến sĩ Jones trong một bản tình ca, ông già trên đầu đã có hai thứ tóc chuyên đi tìm mộ cổ.” Tôi được khoe những đoạn viết hay đột biến trong lúc xuất thần, như câu kết: “Tôi lại trở về với những đám mây, để kiếp sau, lại làm một giọt nước rơi.”, đã được đưa ra kèm với: “Nghe yêu không?” – “Yêu”. Tôi nhớ là mình đã trả lời như vậy.

Tôi biết cả những nguyên nhân sâu xa hơn cho những bi kịch của nhân vật. Tại sao Hiệp nghĩ thế giới này được duy trì bởi nỗi sợ, nhưng bố đẻ của Tôi, khi không còn gì để sợ và để mất nữa, cũng không còn là con người nữa. Tại sao tất cả những nhân vật đều chỉ đau đáu muốn được sống một cuộc sống bình thường. Tại sao Tôi tự nguyện chấp nhận sự vô cảm để làm việc, nhưng vẫn là một kẻ sát nhân biết tự vấn mình – uốn cong theo nguyên tắc vận hành của bộ máy mình đang sống bên trong nó, nhưng tự nhận thức được sự uốn cong của mình. Tôi biết tại sao bi kịch về gia đình, về vật chất và sự thỏa hiệp lại bao trùm câu chuyện đến thế. Tôi còn biết cả nguyên nhân của những chi tiết vụn vặt hơn, như khi Tôi muốn đưa tiền cho thằng bé nhặt bóng tenis để đổi lấy chút thoải mái cho lương tâm, hay khi ông già bơm xe ở vỉa hè cũng đủ gợi lên suy nghĩ về sự chờ đợi, hi vọng và sụp đổ của hi vọng.

Còn xu hướng dùng tin tức để dẫn dụ vào một suy tưởng, có lẽ ai quen sơ sơ tác giả và biết con người đấy có thể ngồi 8 tiếng liên tục mở hàng trăm tab news và rất giỏi tìm kiếm những thông tin thú vị bằng google, đều hiểu được.

Tôi chỉ được nghe kể về những sự việc đã xảy ra từ ngày xưa, đủ để biết về những ẩn ức và thôi thúc đã gợi dẫn vào nhân vật. Nhưng tôi đã ở đó trong suốt quá trình quyển sách được thai nghén, tôi biết quá nhiều về từng câu, từng chữ, từng trích dẫn và nhân vật, nhiều hơn bất cứ độc giả bình thường nào được phép biết. Tôi ngồi nghe những kế hoạch quảng bá anh tưởng tượng ra, xem những trang bìa anh tự vẽ và góp ý cho vô số những tên sách anh chợt nghĩ ra lúc tắc đường. Tôi được hỏi đoạn mở nút này có bị lộ quá không, ý tưởng này cài cắm có hợp lý không. Tôi biết những lúc anh chán nản, mất tự tin, bực tức, thấy  mình kém cỏi, và nghi ngờ khả năng của mình. Tất cả những điều này đã khiến tôi không thể khóc, nếu giả sử tôi có khóc nếu chỉ đọc truyện mà không quen tác giả, hoặc đọc truyện khi nó là quyển sách trên tay chứ không phải từ những kết nối khi ý tưởng còn tràn lan khắp chốn. Đó là một điều thiệt thòi cho tôi, hẳn nhiên rồi.

Vì thế, chỉ đến một phần ba cuối cùng, tôi mới hòa mình được vào thế giới của truyện. Còn hai phần ba trước đó, tôi chỉ có thể nghĩ về tác giả, về tôi, về những điều chúng tôi đã nói với nhau, và về tình bạn của chúng tôi.

Từ hồi mới chơi với nhau, tôi đã không biết gọi anh là gì. Cố gắng định nghĩa vai trò của anh đối với tôi luôn thất bại. Không phải tình yêu như người ta hay nghĩ, hai người khác giới vượt qua tình bạn thì chỉ có thể là yêu. Người Hy Lạp cổ đại tin tình cảm giữa hai người đàn ông, thuần túy tâm hồn và tri thức mới là thứ tình cảm thuần khiết và đáng trọng vọng nhất, chứ không phải tình yêu đôi lứa. Quan hệ vợ chồng đối với họ chỉ là một việc phải làm để duy trì hệ phả. Tôi nghĩ mình hiểu kiểu tình cảm đó của họ. Giới tính, và cả tuổi tác của chúng tôi đều không quan trọng. Nếu tôi có là đàn ông, hoặc nếu anh là phụ nữ, và chúng tôi hơn kém nhau 10 tuổi chứ không phải 2, tôi vẫn tin chúng tôi sẽ trân trọng nhau y như bây giờ. Thậm chí, chúng tôi cũng không cần ở bên nhau và chia sẻ nhiều như những người bạn khác. Tôi không cần đi chơi, không cần gặp mặt, không cần biết về mọi chi tiết trong cuộc sống thường nhật của anh, cũng không có nhu cầu quen biết bạn bè anh. Thế nhưng, tôi rất mực tin tưởng rằng, có những người sẽ đi vào và đi ra, nhưng anh sẽ ở lại trong cuộc đời tôi, và ngược lại.

Mỗi lần đọc sách là một lần bước vào tâm trí của người khác. Khi “người khác” là người mình đã biết rất nhiều, những con đường, lối ngoặt, điểm dừng trong câu chuyện đều gợi lên hoàn cảnh cá nhân của người viết. Điều đó khó mà tránh khỏi, dù tôi hiểu rằng câu chuyện chẳng bao giờ dừng lại ở giới hạn cuộc đời người tạo ra nó. Nhưng tôi đành thú nhận với mình rằng, tôi không thể đọc Aquarius như mọi người. Tôi không thể giả vờ làm một độc giả bình thường được, và chắc chắn không thể cảm nhận quyển sách một cách “khách quan”.
Nhưng tôi vẫn thích nó, sau lần thứ n đọc lại. 

Tôi thích Doraemon và Harry Potter trong khi ác cảm với cổ tích vì tôi thích những tưởng tượng hiện đại, những mơ mộng có thể tin được. Vì thế tôi thích chuyện dân gian nhưng “ở thời đại chúng ta” của anh. Tôi thích những câu chuyện một khi đã bước vào, khi bước ra sẽ thay đổi cách tôi nhìn một điều gì đó. Anh đã khiến cho tôi không bao giờ nghe Aqua theo cách cũ được nữa. Tôi cũng đã từng tự bảo mình: “Bi kịch nằm ở sự sắp xếp sai” từ hồi lớp 6 khi học Sự tích thành Cổ Loa, chuyện tình của Mỵ Châu Trọng Thủy và nghĩ lỗi không phải ở Mỵ Châu nhẹ dạ hay Trọng Thủy phản trắc, chỉ là sự sắp xếp sai thôi. Của số phận, hay của những chuyển động vô thức trong cái quẫy đuôi của cá, hay của những chồng chéo trong những mối quan hệ xã hội, tình cảm và lý trí, xét đoán và một phút bốc đồng…đều như nhau cả. Tôi thích sự ghép nối và liên tưởng đến từ những sự việc đang diễn ra hàng ngày, như chú gấu trắng chết đuối, như đồng tiền của Thổ Nhĩ Kì, như một tin tức trên google. Và tôi thích những câu triết lý được đút rúc bằng giọng văn rủ rỉ rù rì nhiều thanh bằng, đọc lên cứ như một khúc đồng dao ngân nga không bao giờ dứt.

Nếu là một độc giả bình thường, tôi vẫn sẽ tìm thấy những triết lý sống của mình được phát biểu thành lời ở đây, và tôi vẫn sẽ tìm được sự đồng cảm. Nhưng vì tôi không phải, nên ngoài những suy nghĩ được nói hộ ra, tôi còn có một ước mơ được sống hộ. Gấp sách lại, tôi đã nghĩ, một ngày nào đó, tôi sẽ là người kí tặng và anh sẽ được ở vị trí của tôi bây giờ.


Thứ Sáu, 14 tháng 1, 2011

Minus 18 when I woke up. I told myself in dream: "I've missed Hanoi so much. Finally Im here again." In Vietnamese. I didn't think about Hanoi recently. Im struck that the sentence can form itself so clear and straightforward in a dream. I was standing in the middle of a very very crowded street.

The moment when one wakes up is critical, because it is the beginning of a day, the start of something unique. Even though each moment is unique, somehow, the beginning moment is still a little bit more unique. I have read somewhere, and believe this applies to me. The person a girl talks to the first in a day will be the one she remembers for the rest of the day. Eliade writes about an eternal desire in humans to go back to the beginning of time, the first point of existence, where there was no history yet. Like a white paper, the first point is the frame of whatever picture we draw.

I understand now why people can send and receive "good night" and "have a good day" messages. It's not about the content, but about the intention. It is to show that they are thinking of each other. I don't like reading repetitious texts, and Im trying not to get myself in the habit of waiting for messages. Because it can cause severe disappointment in my first moment of waking up if there is none to read.

Thứ Năm, 13 tháng 1, 2011


I realize that…

I still can blush and my heart beats fast when someone “stares” at me even when the distance is an ocean apart.

I still can feel like flying after talking with someone for 2 hours, that my heart fills with joy and the sky suddenly is so beautiful, like in a song.

I still can cry when I go over the old cards, that I can write my heart out to someone, irrespective of the risk of rejection.

I still can laugh and be happy when someone shares with me half of a chicken and half of a cup of avocado.

I still can find someone who I have supposed to lose for the rest of my life.

Each “someone” is a different person. And Im sincerely happy to have so many special friends like them..


These mittens are Christmas gift from Linh. After the holiday season, they have become so extremely popular that since school resumed, every day I can spot at least few people wearing the same thing on the bus, as well as sit or stand beside at least one having the exact same mittens on. Girls and boys, young and old, everywhere and anywhere, I see the bright red mittens like little flame. I was sitting on the bus and thought to myself: “Ngoài phố mùa đông, đôi tay em là đốm lửa hồng”.
People often cast me a glance when they notice I am wearing the same mittens as theirs. I interpret it as: “What the hell are you doing wearing my country’s flag?” By the way, “what the hell” doesn’t necessarily mean anger or annoyance.  The phrase may well express amazement or surprise, just like “You’re sick” is actually a compliment, a cool way to let someone know they are awesome. I think people would be delighted to know that someone loves their country and want to keep an image of Canada with them. I have imagined, more than once, wearing that pair of mittens in another country and proudly say that I have lived in Canada and I love it.
A morning, while waiting for the bus, I looked down and realized that all the girls at the bus stop were wearing the same boots, brown or black, exactly alike my own. An evening, while waiting for the professor to come in, I looked around and realized that another girl had the same coat I do, but luckily, didn’t wear that day. I see students wearing the same hairstyle, but didn’t pay attention until one day I had the same on. And I’ve always wanted to buy a hoodie which has “Trent” on it, and wear it just like everyone else.
The urge to conform is so formidable that it can go unnoticed by most of us. The desire to blend in and mingle with the bigger society manifests itself in an unconscious wish to look like the rest, at least for me. I don’t actively seek to dress like other girls, just one random moment, I looked into the mirror and recognized how much I do look like them.
Back in summer, an Australian I met in Vietnam told me I have a Canadian accent. I wasn’t surprised, but rather quite amused.
One day, quite long ago, I determined that I wouldn’t say “like” too much when I talk. Then, I realized that I was repeatedly using a word no English teacher has ever taught me. “It is, like, 20 minutes from here. Yes, I take the bus, like, the bus runs every 40 minutes, blah blah blah.” But I kept using “like” in conversations, because, it’s like, what everyone does.
One day, I cursed in my head. “What the hell?”. I have always refrained from cursing, even in another language, so I don’t say it out loud if I can help it. I am also careful not to say “oh, my God”, because I don’t belong to a religion where a God is the Supreme Being. I’d rather say: “ôi trời ơi”
I used to be incapable of eating cheese. I didn't like the taste, and my stomach got upset whenever I ate more than a tiny bit. Then, I can eat cheese fine, as much as I want. Someday, not too far in the future, I think I'll like cheese.
The same goes with pizza, fries and burgers. Who knows, I still don't drink coffee now, but one day I will.
So, I gradually look more like a Canadian. I wear things they do. I eat things they like. Little by little, I think and talk like them, both in content, in words, and in tone. Not only I am better at feeling what they feel (after 4 years listening to chit-chat on bus), I am more prone to feel like them and express my emotions the way they do.
Eventually, Im afraid, I’ll become one of them.
But that won’t happen. Because I won’t stay.

Thứ Hai, 10 tháng 1, 2011

9pm the first day of second term, the library was so deserted and quiet. I sat with my legs folded underneath, seven books lying beside me and read. All I could think was “mentally exhausted”.

Finally, Linda Williams, a professor in Development Sociology at Cornell I had contacted earlier, replied me. She wrote: “There are a lot of overlapping between your interest of research and mine. I do hope you will apply to our program.” An overwhelming sense of regret flooded over me. When it finally calmed down, I felt like trembling and weak. It was almost like standing alone in a very high peak with no one to lean on.

I must carry on with my life. No matter what.

A quick search on google about current available NGO jobs in Vietnam left me rather pessimistic. One point, if Im unhappy here, nobody knows (and of course that’s better). If Im unhappy there, everyone knows, including those who expect that after gaining a degree from an oversea country, one must succeed and proceed smoothly forever after.

Wendy probably sensed that I had been struggling with making decision. In an effort to make me feel better, she told me “none of the decision you make now will have great impact over the next 10 years, anyway”. I will change my mind again and again, that I know for sure.

It is so unfair that VEF, the fellowship granted to science students doesn’t require any work experience and provide funding for both Master and PhD program, while Fulbright, the equivalence which supports humanity folks not only asks for at least 1 year experience, but also limits their funding to a 2 year program Master degree. I won’t be able to start any sooner than 2013, which makes me 25 when I finish a Master thesis. 
 Doesn’t sound very promising to me!

Today, first time I attended an anthropology class. Somehow it sounded kind of shallow. But I thought it was me who has transformed a little. I believed I had been raised to another level in doing mental inquiries, thanks to Pradeep.  

Should go back to my reading, or maybe bed is a better choice for now ^^
..soooo coooldddd…

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011


                                                                              Where am I? Which world is mine?

Ngoài trời tuyết rơi
Em ngồi trong phòng và nghĩ về mặt hồ nhòa mưa
Như mắt em nhòa nước
Đáng lẽ em không nên nhớ anh
Bởi vì anh là ai em cũng chưa hề biết
Nhưng nhớ mặt hồ mưa
Thì em có quyền, phải không?

Cho em chạm tay
Vào mặt hồ ướt đẫm mưa
Vào màn sương bảng lảng chiều tím
Vào cái oi nồng gay gắt buổi ban trưa

Bức tường lạnh cóng
Em nằm co ro
Muốn chạm vào một hơi ấm không phải của mình
Vào tiếng cười giòn tan như sắp vỡ
Vào giọt đêm đặc quánh trong hơi thở
Vào những chập chờn tan dần khi ngày lên

Hàn Mặc Tử nghe lời ca nào hổn hển
Tiếng ai như lời của nước mây?
Thảo Phương nghe lá lao xao bên cửa
Là gió? Là người? Hay tiếng đời thưở xa xưa?
Nhân ảnh ai mờ mờ sương khói
Ai thương ai biết mấy cho vừa?

Cho em chạm..
Một đầu  ngón tay thôi cũng được
Vào những con người, cảnh vật, nụ cười
Những yên bình và quặn thắt
Những tình yêu và sự bực bội
Những lời nhắc nhở và cái cau mày
Ở nơi em gọi là nhà ấy
Có xa không? Mười bốn ngàn cây
Khi thân thể em ở đây thì hồn em đã vượt qua sóng bể
Về nhà…

Cho em chạm, chỉ trong chốc lát thôi
Vào mặn đắng chua cay của ngày hôm trước
Vào nơi em đã rời bỏ
Một ngày thu cuối tháng 8 đẹp trời
Em đang ở đâu nhỉ?
Nơi mặt hồ đóng băng
Trắng đến lóa mắt
Chứ không mềm, mượt, ảo, và buồn
Như mặt hồ mưa của em.

Những tấm ảnh trên màn hình lạnh
Mặt hồ phẳng lặng trong hai chiều dọc ngang
Mưa sóng sánh chòng chành trong đáy mắt
Tuyết vẫn rơi miên man
Em nhớ mặt hồ nhòa mưa
Như mắt em nhòa nước.