Được tạo bởi Blogger.

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

Thật không ngờ rồi cũng đến cái ngày mình ở vị trí của một người đi làm và tự nhủ: "không có thời gian để viết vu vơ." Không chỉ để viết, mà còn để nghĩ và cảm nhận nữa. Không có thời gian để nghĩ ngợi dông dài, bởi vì làm xong những gạch đầu dòng hay những đầu việc được giao qua email, tin nhắn, điện thoại, ngẩng đầu lên hai mắt đã díu vào nhau.
Lúc nào cũng có vô số ý nghĩ quay cuồng trong đầu cần được thoát ra, nhưng vì không kịp, nên khi quay lại những ý nghĩ đã xẹp xuống hoặc trôi mất.


Ngày mai là lần nhận lương thứ 3, tức là đã đi làm được 3 tháng thiếu 10 ngày. Cuộc sống đi làm dễ cuốn trôi đi, và chẳng cần biết mình đang hướng tới cái gì ngoài sự phình to của cái tài khoản ngân hàng. Không suy tính mơ tưởng dông dài nữa, nhưng cũng không vì thế mà dễ chịu hơn, khi lại tự hỏi mình "tiếp theo sẽ thế nào?". Cứ thế này, tức là đi làm đủ ăn đủ tiêu, vui vẻ vừa vặn, thì không đành lòng. Nhưng không phải thế này, thì lại chưa biết nên thế nào tiếp.


Bỗng một hôm xem các yêu cầu được gửi đến cho KNYT từ một ông bố gửi cho con gái đang đi du học. Có những dòng rất dễ thương như thế này: 
"Khi nghĩ về những ngày đã qua. Có những điều không thể. Nhưng yêu thương là có thể....
Vậy mà thật buồn cười là....những lời thương yêu đôi khi lại khó nói đến không ngờ, và đã vô tình đâu lại làm con người ta đánh mất những thứ đôi khi không muốn một chút nào....

Gửi đến con gái của papa đang ở một phương trời xa kia !
Có lẽ với papa mà nói, thì chắc từ lâu lắm rồi, việc viết thư gửi người mình yêu quý, dù bằng tay hay qua email, cũng thật là xa xỉ làm sao.....
Nói thế nào nhỉ, một người khô cằn và thô vụng, không hay biểu lộ cảm xúc ra ngoài như ông già của con đây, đã chót coi việc ngồi lạch cạch viết những dòng tâm sự của mình ra cho người khác biết là một việc mệt mỏi mất rồi, con gái ạ.....

Nhưng từ giây phút tiễn con đi du học đến tận ngày hôm nay - là sinh nhật của con - mà papa vẫn chưa làm gì được cho con - đã khiến papa thấy buồn lòng rất nhiều, và thật muốn làm 1 cái gì đó để thay cho lời xin lỗi cứ chực ở cửa miệng mình mà không tài nào thốt lên với con được...
Vậy thì, những dòng chữ này không phải đến mức quá tồi tệ chứ"


Lúc đầu đọc không thể tin nổi là có một ông bố, chắc cũng phải U50, vì đã có con gái đi du học rồi cơ mà, lại có thể viết như thế, tự gọi mình là "ông già của con đây", và gửi những tình cảm ấy đến cho một chương trình radio trên mạng, được làm bởi những đứa nhóc cũng tầm tuổi con gái mình. Đã rất vui, vì không ngờ rằng chương trình có thể chạm tới những người như thế, thực sự giúp những người không bao giờ thể hiện tình cảm có thể nói ra, chứ không phải chỉ là tập hợp của những tâm hồn đang yêu và sướt mướt.

Rồi sau đó, tự dưng nhớ ra những tình bạn mình còn đang duy trì được đều ít nhất hơn 5 năm rồi. Tám năm hoặc mười năm, có lẽ phải đi ăn mừng những tình cảm kì diệu này chứ nhỉ?

Hôm qua nhìn thấy bầu trời ở Nam Sơn xanh ngắt. Chẳng mấy khi thấy ở Hà Nội có bầu trời như vậy, nhất là nhìn thấy điều kì diệu ấy sau mấy ngày mưa bão xám xịt, đã rất vui và không thể cụp mắt xuống trong vòng 10 phút. Và dĩ nhiên không thể không nhớ tới chính mình, một ngày trong quá khứ, cũng từng ngước mắt nhìn không chớp bầu trời xanh như thế ở trường, trong ngày thu đầy nắng và gió, đến nỗi suýt vấp ngã.

Và mỗi chủ nhật lại được gặp gỡ với những người đang chu du theo đúng nghĩa của nó. Đi chỉ để được đi, được thấy, được biết, không phải để khoe, cũng không phải để tự hào rằng tôi biết nhiều hơn bạn. Ngồi bên mâm cơm mà mình hay giới thiệu là "tiêu biểu cho ẩm thực của miền Bắc Việt Nam", gồm rau muống xào, đậu phụ sốt cà chua, thịt rang tiêu, nem chay, trứng rán, dưa chuột chấm muối, xôi lạc, và nghe những câu chuyện họ mang đến từ những bước chân rải khắp nơi trên thế giới, từ Địa Trung Hải cho đến Tây Tạng, từ Bắc Cực cho đến Trung Quốc, và ngay lúc này họ đang ngồi cùng mình ở Việt Nam. Hôm qua đã suýt rơi nước mắt khi nghe kể về tình cảnh người Tây Tạng bị đô hộ và đồng hóa bởi Trung Quốc, sự buồn bã thê lương bao trùm cả miền đất hiền lành bị bóc lột. Nhưng dù sao thì cũng thấy biết ơn vì mình được nghe.

Mỗi chủ nhật về lại thấy tội lỗi vì mình vẫn chưa đụng gì vào công cuộc đi học. Lại thấy mình thật ù lì như một cái ao tù, và lại nhớ cái cảm giác lạc lõng và cô đơn ở một thành phố lạ, cho dù lúc nào trải qua nó cũng thấy tê tê.

Đi dạy, học sinh lớp 4 rất đáng yêu. Cô giáo bảo "viết mỗi từ mới 2 dòng", đã trả lời là "cứ viết đến khi nào thuộc thì thôi cô nhé". Ôi những em bé gái!

Dù không muốn những vẫn không thể tự ngăn mình thỉnh thoảng ngao ngán nhủ thầm: "Nhiều việc quá!". Ngoài đi làm, giờ còn dịch sách, đi dạy, tìm bài cho trang web. Mà ai cũng muốn mình làm thật tốt và thật nhanh. Cũng chưa đến nỗi mệt mỏi vì áp lực hay gì cả, vì phần lớn những việc mình đang làm đều do yêu thích hoặc tò mò. Nhưng cũng phải bỏ nhiều thứ vì không có thời gian nữa. Ví dụ như đi học tiếng Ý, tiếng Trung, đi các buổi tọa đàm, hội thảo, và cả kế hoạch viết bài gửi The Word nữa. Nhưng bận rộn cũng là một niềm vui.

Cả cái blog post này cũng đã không kết thúc được ngay một lúc, mà phải lưu bản nháp lại để viết làm nhiều lần, vì cứ viết được vài đoạn lại buồn ngủ và chán ngán. Nhưng dù sao thì cũng nên lưu lại những niềm vui hiếm hoi trong cuộc đời vốn nhiều đau khổ.

Nhân một tối đi ngủ từ 10h và tỉnh dậy lúc 4h sáng, cuối cùng cũng ghi chép được kha khá niềm vui.

Categories: ,

0 nhận xét:

Đăng nhận xét