Được tạo bởi Blogger.

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

Hôm nay, khi đứng chờ đèn đỏ, tôi nghĩ:

Không biết nếu bây giờ mình chết đi thì có những bạn nào sẽ vào Facebook của mình để trò chuyện, post những câu nhớ tiếc, và lần giở lại những gì tôi đã chia sẻ từ xưa?

Không biết mọi người sẽ làm thế trong bao lâu, rồi dần dần account của tôi sẽ chìm vào quên lãng?

Không biết có ai rơi nước mắt khi đọc  những điều tôi viết, nghe những bài hát tôi thích, xem những đoạn youtube tôi thấy hay?

Không biết có bạn nào viết note nhớ thương rồi tag tôi vào những ngày giỗ, để mọi người cùng comment và hồi tưởng?

Facebook sẽ không phủ bụi như một tấm ảnh, cũng không phủ xanh cỏ như một ngôi mộ, nhưng trang facebook của một người đã mất đi sẽ dừng lại sau một thời điểm nào đó, khi một người bạn vào và nhìn thấy post cuối cùng đề ngày cách đây cả chục năm rồi.

Ở một khía cạnh, facebook giống như một mảnh đất ảo đóng tên tôi, có hình ảnh, âm thanh, tính cách của tôi thấm đẫm trong nó, và nó sẽ sống sau khi tôi chết. Nhưng ở một khía cạnh khác, cũng như cái chết vật chất, người ta biến mất khi không còn được nhớ đến, facebook của tôi sẽ chấm dứt sự tồn tại sau khi chủ nhân của nó chết không lâu, bởi vì sẽ không còn ai lai vãng nữa.

Cái ảo, dù không bị ràng buộc bởi thời gian và không gian như cái thật, nhưng cũng không thể tồn tại nếu cái thật đã mất đi.

Vậy thôi, nghĩ đến đó thì tôi về đến nhà.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét