Được tạo bởi Blogger.

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011


Mỗi khi có một người nước ngoài, dù là đồng nghiệp hay khách, trầm trồ thốt lên rằng: "Ôi cánh đồng đẹp quá!", tôi lại tự hỏi nếu họ phải dựa vào cánh đồng đó để sinh tồn, liệu họ có còn thấy nó đẹp nữa hay không?

Cái gì lạ thì đẹp, phải rồi, nhưng nó đẹp khi người ta giữ khoảng cách với nó, nhìn một chút, có thể lại gần một chút, chạm vào một chút, nhưng không bao giờ thật sự đứng trong nó. Cũng như  những người nước ngoài ngồi trên ô tô máy lạnh qua những cánh đồng,  họ có thể lại gần bờ ruộng, đôi khi đi men theo những dải đất đắp cao lên để chụp ảnh chính mình lọt thỏm giữa những cây lúa vàng, hít hà mùi lúa chín thơm, chạm vào hạt thóc, nhưng rồi họ đi về.

Những cánh đồng có bóng nón lúp xúp là đẹp ư? Nếu bạn là người phải còng lưng cả ngày trên đồng, bạn sẽ nghĩ khác. Sự lãng mạn hóa vật chất chỉ có được khi người ta đã dư thừa vật chất. Người dân thấy lúa đẹp khi nó trĩu hạt, khi nó nuôi sống được họ. Đó là vẻ đẹp của sự thịnh vượng và no đủ, chứ không phải vẻ phất phơ vô dụng của một giống cây đơn thuần.

Những người khách nước ngoài hay hỏi "chị có đặt tên cho lợn không?", "có bao giờ các con chị yêu gà đến mức không cho mẹ bán không?". Tôi luôn ngại ngùng mỗi khi phải dịch những thắc mắc chân thành ấy. Chỉ có những người đã no đủ thừa thãi mới có thể ngạc nhiên khi thấy những con vật đáng yêu nhường kia bị thiếu thốn tình yêu thương. Và những câu hỏi như thế dường như luôn nhắc nhở những người phụ nữ nghèo về thân phận của họ và về khoảng cách của họ với những người da trắng. Chỉ có những người tây giàu có mới nghĩ ra được một thứ khái niệm lạ lùng như đặt tên cho lợn.

Cách xã  Nam Sơn nơi tôi làm việc khoảng 10km là một sân golf với vốn đầu tư hơn 10 tỉ đô. Báo chí nói về những dự án triệu đô tỉ đô sắp khởi công quanh khu vực. Mỗi lần tôi đến đó lại thấy một đoạn đường mới, một khung nhà mới, một công trình mới vừa được bắt đầu. Chỉ cách đây ba tháng, chỗ đất trũng mỗi khi mưa lớn tôi phải lội qua giờ đã có một cây cầu bê tông mới toanh thế chỗ. Những ngôi nhà đất mái ngói bị đẩy ra sát mép ruộng, để nhường chỗ cho những nhà cao tầng hồng chói lói của dân Hà Nội mua đất sẵn để dành.

Đồng nghiệp của tôi hay tiếc nuối khi nhìn thấy một cánh đồng nữa bị san phẳng. Đôi khi họ còn không muốn chụp ảnh những ngọn núi chúng tôi biết chỉ mấy ngày sau sẽ bị xẻ ra làm đường, để tránh đau lòng khi nhìn lại. Tôi không biết thái độ tiếc nuối như thế có đúng đắn không? Cánh đồng đẹp trong mắt của những người nhìn nó, chứ không phải những người phải dùng nó như phương tiện sống. Chẳng bao lâu nữa sẽ không còn những bóng nón trắng lom khom trên ruộng xanh - những người nước ngoài buồn bã vì điều đó. Nỗi buồn ấy có đúng không, nếu những người đang còng lưng kia dễ sống hơn khi ruộng của họ biến thành đường cao tốc?

Nhưng mặt khác, tôi cũng không biết sự tàn phá ồ ạt như thế có tốt hơn? Nhà cửa, đường xá, cầu cống, sân golf, khách sạn, khu du lịch sinh thái, họ sẽ phá vỡ sự cân bằng cả về môi trường và kinh tế của dân cư địa phương. Có thể lúc nào đó họ sẽ rút đi sau khi đã chán, để lại phía sau một bãi tan hoang, những ngọn núi trọc lốc và những con sông đục ngầu.

Như ánh mắt của thằng bé không còn được đi câu cá ở cái ao nhỏ ưa thích của nó mỗi chiều thứ 7 vì cái ao đó, kèm với khu đất giờ vẫn còn nhiều cỏ dại nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ mọc lên một ngôi nhà to, đã được mua bởi một gia đình người Hà Nội. Thằng bé đứng từ xa nhìn ngó lom lom, một phần tuổi thơ của nó đã bị bán mất rồi.

Còn tôi thì vẫn chưa quyết định được mình nên vui hay buồn.
Categories: , ,

0 nhận xét:

Đăng nhận xét