Được tạo bởi Blogger.

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

Đời chúng ta nằm trong vòng chữ tôi. Mất bề rộng ta đi tìm bề sâu. Nhưng càng đi sâu càng lạnh.
                                                                  
                                                                                                (Hoài Thanh - Thi nhân Việt Nam)


1. Những bộ não hàng đầu của Facebook luôn tìm mọi cách để người ta dành nhiều thời gian cho sản phẩm của họ. Lợi nhuận của họ tăng nếu số người dùng facebook tăng, và  thời lượng truy cập của mỗi người trong số đó tăng.

2. Từ trước đến nay họ vẫn làm theo chiều rộng, tức là kết nối người dùng với nhau. Để chức năng tag trở nên dễ dàng hết mức có thể, tag ở ảnh, ở note, ở status. Ngày xưa tag phải gõ chữ @ lên trước tên, bây giờ chỉ cần gõ tên là danh sách gợi ý hiện ra ngay lập tức. Rồi comment thậm chí không cần phải nhấc tay khỏi bàn phím để ấn chuột, chỉ cần gõ enter, lại càng nhanh hơn nữa. Hơn nữa, xem ảnh cũng dễ dàng và nhanh chóng hơn, không phải chuyển khỏi trang người dùng đang mở. Tất cả mọi thay đổi đều nhằm thúc đẩy các hành động kết nối, sao cho nhanh, dễ dàng và hiệu quả hơn.

3. Nhưng rồi đến một ngày, facebook thấy đi theo chiều rộng để người này lôi kéo người kia vào xem ảnh của mình, comment trên status của mình vẫn chưa đủ. Họ đi theo chiều sâu, để những người dùng tự nhìn lại và đối thoại với chính bản thân mình của quá khứ. Như thế thì họ có nhiều chuyện để nói hơn không? Nếu được nhắc nhở bản thân mình đã từng thế nào, họ có dành nhiều thời gian cho nơi lưu giữ hơn không? Hay họ sẽ muốn quên đi và ghét bỏ nó? Mang một con người lại gần một con người dễ hơn hay mang một con người lại gần chính bản thân họ dễ hơn?

4. Người ta thường không nhớ bản thân mình đã từng thế nào, hay muốn tin rằng mình đã thay đổi. Ít nhất là với những người trẻ, đối tượng chính sử dụng facebook, họ không muốn thừa nhận rằng từ năm ngoái đến năm nay họ vẫn vậy. Xấu đi hay tốt lên, trăn trở nhiều hơn hay đã thanh thản bớt, chắc chắn họ phải có gì khác. Ví dụ như năm ngoái mơ thấy ăn bánh giò nóng trên vỉa hè nồng nàn mùi hoa sữa, năm nay mơ thấy được tăng lương, chẳng là khác nhau một trời một vực còn gì? Thế là hỉ hả ngồi vỗ đùi suy nghĩ (thật ra thì không vỗ), đấy, năm ngoái giờ này đang ở Canada mơ về Hà Nội, còn là sinh viên vô lo vô nghĩ chỉ mơ mỗi cái bánh giò, năm nay đã là người đi làm đang ở chính Hà Nôi đây rồi, hết vô tư vô định, chỉ mơ về tiền thôi. Vòng xoáy cuộc đời bắt đầu điên đảo rồi. Đấy, thay đổi ghê chưa?

5. Nhưng mà, quy luật thì vẫn thế thôi. Người ta mơ thấy cái người ta không có, và đang thèm mà không thể có. Lúc nhỏ mơ cái cụ thể, đơn giản, đáp ứng mong muốn ngay, như bánh giò, ăn vào là no bụng. Khi lớn sẽ mơ cái trừu tượng, phức tạp, đáp ứng nhiều thể loại mong muốn, có thể trong số đó chẳng có cái nào liên quan đến bụng dạ. Nhưng mà vẫn thế thôi, người ta mơ thấy cái mình không có.
Nhưng mà facebook cũng thành công. Để một người đối thoại với một người mà lôi kéo được 9 cái like và 13 cái comment, kể ra cũng chứng minh được một định lý: "con người lặng lẽ nhất, mà cũng ồn ào nhất khi họ tự đối thoại với mình"

0 nhận xét:

Đăng nhận xét