Được tạo bởi Blogger.

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011



Đối với nhiều người, khoảnh khắc được cầm trên tay tháng lương đầu tiên đánh dấu một mốc đặc biệt. Tôi đã đọc nhiều bài luận và câu chuyện chia sẻ viết về cảm giác sung sướng, tự hào vì mình kiếm ra tiền, xen lẫn bùi ngùi khi thấu hiểu giá trị của sức lao động mà những đồng lương đầu tiên mang lại. Với tôi, sự háo hức không nằm ở tiền, mà ở tập business card đầu tiên, có tên tôi, tên tổ chức, chức danh và một loạt các thông tin liên lạc. Có lẽ một phần vì tôi đã kiếm được tiền từ hồi học cấp 1, thành viên của đội Wushu nhí thường được một chút bồi dưỡng sau mỗi lần đi biểu diễn. Sự sung sướng khi cầm tờ tiền được cô giáo phát cho để bỏ vào lợn nhựa đã qua từ lâu và khiến cho những đồng tiền tiếp theo không còn đặc biệt nữa, kể cả tiền nhuận bút cho những bài thơ và truyện ngắn được đăng hồi cấp 2. Tôi không nghĩ còn có vật gì có thể làm mình thích thú với cái cảm giác bước chân vào thế giới người lớn nữa, cho đến khi cầm tập business card đầu tiên trong tay như một tờ giấy thông hành để từ nay chính thức bước chân vào một đoạn đời mới.

Hà Nội không có gì khác. Vẫn ồn, khói, bụi và nóng như thế. Tôi vi vu trên những con phố đông nghẹt và dễ dàng rối như một mớ tóc kết nếu một chiếc ô tô bỗng dưng chết máy giữa đường. Tôi đã có một công việc, chưa ổn định, nhưng tôi hài lòng với nó hơn việc trước đây. Những lúc được nghỉ, có tiền và thời gian, tôi đi bảo dưỡng xe máy, cắt tóc, sửa máy ảnh, đọc sách hoặc viết lách, như hôm nay. Thi thoảng hẹn hò với bạn bè và gặp người yêu vào những tối cả hai đứa cùng rỗi. Người yêu hiền, chiều, rất chịu khó đi đường xa để đến gặp tôi, đôi khi chỉ là một lúc buổi trưa, rồi lại lóc cóc đi về chỗ làm. Đôi khi bị bố mẹ quát vài câu vì những chuyện nhỏ nhặt, âu cũng là một phần tất yếu của cuộc sống.

Hôm qua, tôi được nhận xét là “các bạn đi du học về bị ngơ vì không nắm được tình hình xã hội” khi không biết vụ công an đạp vào mặt người đi biểu tình chống Trung Quốc chủ nhật tuần trước. Và tôi đang tiếp tục rút vào ốc đảo của những người nước ngoài chăng? Đôi khi trong một ngày, tôi nói và nghĩ bằng tiếng Anh nhiều hơn tiếng Việt, và thật buồn cười, nhiều hơn cả những ngày còn ở Canada ru rú trong phòng chat chit xem phim nghe nhạc đọc sách một mình. Tôi không chắc điều đó tốt hay xấu, chỉ thấy nó lạ lùng. Không biết tôi có đang rời xa thực tế cuộc sống bao quanh chính mình nhiều quá không.

Nhưng công việc hiện tại mang lại cho tôi một điều tôi muốn, là nhìn những thứ xung quanh qua con mắt người nước ngoài (tất nhiên ngoài mắt của tôi). Tôi muốn lưu giữ sự hào hứng, mới mẻ, lạ lẫm, hay nói cách khác là cái khoảng cách chỉ có một người đang ở trong nền văn hóa khác mới có ấy. Tôi muốn được lây cái nhiệt tình của họ, và khi giải thích những điều bình thường nhất, tôi thấy những cái mới, và trân trọng thêm những vụn vặt hay bị bỏ qua ấy. Tôi cũng muốn thà được trả ít đi một chút để có thời gian để làm những việc khác, còn hơn được nhiều tiền nhưng không còn thời gian và năng lượng để nghĩ tới bất cứ cái gì. Tôi thích sự thoải mái, giản dị, dễ gần, và chân thật.

Như khi Malte nói: “tóc đẹp là thứ ít được quan tâm nhất trong Bloom”

Hay như khi Steve và Brian cố vớt nốt những miếng thịt bò, cọng giá cuối cùng trong bát bún tôi đã ăn xong để ăn nốt.

Và tất nhiên là những câu chuyện của các chị, các cô, đúng như mơ ước của tôi về nghề nghiệp lý tưởng: đi đến từng ngôi làng, ngồi xuống và lắng nghe chuyện đời.

Kể ra thì cuộc sống có tiền rủng rỉnh trong túi, không phải viết bài luận, đọc sách khi mình thích và không phải lo nghĩ gì nhiều hơn, cũng đẹp. Nhiều lúc tôi lại sợ rằng êm ả và thoải mái quá sẽ đánh mất mọi khao khát và ý chí để tiếp tục chu du.

Hôm nay học được một điều mới, là tính thích nghi chậm với thay đổi là bắt nguồn từ gia đình. Cũng không có gì ngạc nhiên lắm, nhưng từ trước đến nay cứ nghĩ đấy là lỗi của mình, không ngờ nguồn gốc sâu xa hơn. Ngoài những thói quen sinh hoạt không thay đổi hàng chục năm như giờ ngủ, giờ dậy, giờ ăn, đại ý là những hoạt động chính trong ngày tuân thủ quy định nghiêm ngặt như trong quân đôi, thì mỗi khi tôi định thay đổi bất cứ điều gì trong nhà đều gặp phải sự phản kháng dữ dội, bất kể đó thay đổi đó xấu hay tốt, đã trải qua hay chưa, ví như hôm qua mua nhiều hoa quả hơn mọi khi liền bị mắng, và hôm nay mua loại nước giặt chưa dùng bao giờ đã bị gạt đi thẳng thừng (bởi những người hằng ngày không trực tiếp giặt quần áo bao giờ). Thay đổi là điều khó khăn, nhất là khi bạn lớn lên trong một gia đình luôn chống lại mọi sự thay đổi dù nhỏ nhất

0 nhận xét:

Đăng nhận xét