Được tạo bởi Blogger.

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Hôm trước lao ầm ầm dưới hầm Kim Liên, lúc đến cửa hầm nhìn thấy một cô gái trẻ ngồi ở bậc hè, không có vẻ là người nghèo vô gia cư nhưng ánh mắt thất thần và sợ hãi đến cùng cực. Ý nghĩ đầu tiên là cô vừa bị hãm hiếp bởi một tên, hoặc nhiều tên đàn ông vô lại, chúng vứt cô ra đây sau khi đã hả hê. Ý nghĩ thứ hai là mình nên dừng lại hỏi xem có giúp gì được không. Ý nghĩ thứ ba là dòng người đang nối đuôi nhau lao rất nhanh, mình đang đi cùng bạn. Kết quả là cô gái từ từ lướt qua. Cái khoảnh khắc gần như siêu thực, cứ như là mình đang đứng im, cô ấy trôi đi, mình muốn dừng lại, nhưng dòng người đẩy đi, mình định lại gần, nhưng giọng đứa bạn bên cạnh líu lo cứ kéo mình đi tiếp.

Về nhà, tự nhủ nếu lúc đó đi một mình, chắc chắn mình sẽ dừng lại. Vẫn áy náy đến bây giờ, tự hỏi việc dừng lại khi đang ở trong trạng thái chuyển động trong cuộc đời này, trong thành phố này, trong thời điểm này, có thực sự khó khăn đến thế không?

Rồi nhớ ra ngày xưa, hồi lớp 6, đã có lần trên đường đến trường, mình thấy một bà cụ đang ngồi co ro bên bậc cửa, mình lại gần hỏi chuyện, bà lắp bắp nói những câu rời rạc rất khó nghe về chuyện con cái đuổi ra khỏi nhà. Bà nhìn mình bằng đôi mắt mờ đục, run rẩy hỏi là: "Liên phải không con?". Lúc trống trường đánh, mình vừa đi vào trường vừa khóc nức nở, đứng xếp hàng ở sân bọn bạn xúm lại hỏi có chuyện gì, có phải bố mẹ mắng không, nhưng mình không nói. Trong cả buổi học, mình nung nấu đủ các kế hoạch đi quyên tiền để giúp đỡ bà cụ. Hết giờ, mình chạy vụt ra hàng phở mua một bát bằng tất cả chỗ tiền còn trong cặp. Nhưng tìm đến chỗ bậc cửa lúc nãy thì bà cụ đã biến mất rồi.

Áy náy đến tận bây giờ.

Hôm nay, dắt xe vào nhà, nghe thấy tiếng sáo réo rắt. Ngó sang hàng giày Sandy bên cạnh, thấy chú bé bảo vệ gầy nhom đang thổi sáo. Ý nghĩ đầu tiên là nhớ đến hai bố con ông thổi sáo mù đi hành nghề vào tầm 11h đêm, khi tiếng xe đã vãn bớt, mình nằm trong nhà nghe tiếng sáo nhưng chưa bao giờ thấy mặt họ. Lâu lắm rồi không nghe thấy tiếng sáo đấy nữa, không biết họ không thổi hay vì tiếng xe cộ không còn tha cho nghiệp mưu sinh. Ý nghĩ thứ hai là khung cảnh đồng quê, có chú bé chăn trâu che đầu bằng lá sen như trong tranh Đông Hồ. Ý nghĩ thứ ba là muốn ngó sang hỏi chuyện, vì thằng bé cúi xuống mặt buồn lắm, chẳng hiểu ngồi cả ngày vạ vật ở trước cửa kính một hàng giày trong cái nắng như đổ lửa tháng 7, một chút tiếng sáo đồng quê có làm dịu lòng em chút nào không. Cuối cùng, dắt xe vào nhà, hỏi thông tin từ cô Minh thì biết em quê Nghệ An, 17 tuổi.

Nhớ ra ngày trước có một ông già bán báo và tạp chí cũ, răng móm hết cả, cứ bày ra rồi lại dọn về, chẳng biết có bao giờ bán được quyển nào không. Lần nào đi qua mình cũng ngoái lại nhìn, nhưng rồi chưa bao giờ dừng lại. Ông đã không còn bán báo nữa.

Ngày trước nữa, lớp học thêm là một gian phòng thuê của một bác, bác đấy có một em bé giúp việc nhỏ xíu. Mình hứa cho em cây hoa đá. Đúng hôm mình hứa sẽ mang cây cho em, mình lăn ra ốm, nghỉ học. Hôm sau đến em đã nghỉ rồi, bạn bè kể lại em cứ hỏi thăm mình mãi.

Nếu cứ nghĩ tiếp, sẽ còn nhớ ra nhiều điều áy náy nữa. Đôi khi vì mình không dừng lại. Đôi khi vì mình không đến. Đôi khi vì mình không đi. Những người đó có lẽ họ chẳng bao giờ biết mình là ai. Nhưng họ ở lại trong lòng mình như những vết xước, những niềm áy náy không bao giờ nguôi được.

Vì mình đã không đủ can đảm để đứng lại giữa dòng người, để lại gần một người đơn độc, để hỏi chuyện một người cô đơn. Bây giờ không còn khóc được như hồi lớp 6 mười một tuổi nữa, biết đâu mười năm nữa đến những áy náy và cái ngoái đầu lại cũng không còn. Viễn cảnh đấy thì rõ ràng là vô cùng xấu xí.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét