Được tạo bởi Blogger.

Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2011

Không phải là rock fan, nhưng tôi bắt đầu nghe nhiều và yêu Linkin Park từ những năm cấp ba. Tôi không quan tâm nhóm nhạc đó gồm những ai, tiểu sử từng thành viên thế nào, thậm chí cả thể loại âm nhạc họ chơi thuộc dòng nào. Tôi nghe họ nhiều vì đó là thời gian tôi hay tức giận. Mỗi khi giận dữ, tôi khóa trái cửa phòng, bật nhạc to hét cỡ, và tìm thấy giữa những lộn xộn thanh âm của trống, guitar, giọng hát, giọng gào, đàn organ, và vô số các hiệu ứng âm thanh khác tôi không rõ tên, một chút an ủi. Đôi khi tôi để mình khóc lả đi trong tiếng nhạc, những dòng nước mắt mặn chát chảy xuống môi khi những tiếng hét chói lói đập vào tai. Giống như một người tìm thấy yên bình trong dông bão, hay so sánh hợp mốt hơn, như gấu Po tìm thấy sự thanh thản của tâm hồn giữa những dòng kí ức đau đớn và giữa tên bay đạn lạc. Tôi tìm thấy dịu dàng khi để mình chìm ngập trong âm nhạc của Linkin Park. Họ là cơn bão của tôi, xoa dịu cơn giận dữ trong tôi. Và rồi tôi tĩnh tâm lại.

Lâu lắm rồi không mở Somewhere I belong ra nghe, hay ít ra là không nghe theo kiểu ngày xưa, nghe để thấy cơn giận của mình trào ra trong những âm thanh đấy. Bởi vì cũng lâu lắm rồi, từ cái thời kì sóng gió tôi suốt ngày thấy bị ức chế, bị kìm kẹp, bởi quá nhiều những con người có quyền với cuộc đời tôi, bây giờ mới lại mở Somewhere I belong ra để ở chế độ repeat, không biết làm gì hơn để chờ sự giận dữ của mình nguội dần.
Khi tôi không muốn nghe những gào thét trong chính đầu mình, nghe người khác gào thét là cách duy nhất tôi biết để tự xoa dịu. Để những âm thanh được cụ thể hóa, để cái nguồn cơn giận dữ được cảm nhận như một thứ gì đó ở bên ngoài.

Tôi ghét bị điều khiển. Ghét bị kìm giữ. Ghét bị quyết định hộ cách mình sống. Bốn năm xa nhà, trong nỗi nhớ mờ mịt chỉ có những điều tốt đẹp được giữ lại và trở nên lung linh như ngọn lửa lập lòe đó, tôi thực sự đã quên mất là cuộc sống mình đã từng bị kìm kẹp thế nào.
Tôi thèm đi đến, hoặc trở về, cái nơi không ai quan tâm tôi sống ra sao, ăn mặc thế nào, đi về lúc mấy giờ.

Khó chịu dồn nén nhiều sẽ gây nên mệt mỏi. Tôi chán cái chỗ người ta, bao gồm cả người lạ và người thân, tự cho mình cái quyền nhận xét về cơ thể tôi, cách chọn trang phục của tôi, cách ăn nói của tôi, cách sống của tôi. Sự quan tâm, sự tò mò, họ nhân danh những cảm xúc đó để coi tôi như một vật thể tùy nghi đánh giá. Tôi chán cái chỗ người ta xét nét và phán xét bất cứ điều gì tôi làm, luôn định vị tôi trong mối tương quan với họ, cao hơn hoặc thấp hơn, đặt ra tiêu chuẩn những điều tốt đẹp họ nghĩ tôi nên làm, thể hiện việc hoạch định tương lai cho tôi bằng những câu hỏi tọc mạch bản thân họ không hề liên quan đến câu trả lời.

Trong sự khó chịu của mình, tôi vẫn nghĩ được rằng Việt Nam là xã hội cộng đồng, đó chẳng phải là điều tôi đã từng thèm khát đấy sao? Và gia đình, nơi chốn an toàn nhất, dĩ nhiên cũng là nơi những mối ràng buộc làm tôi thấy ngộp thở nhất.
Khi ở xa, tôi đã luôn nghĩ mình là con người của gia đình. Bây giờ, khi ở nhà, tôi lại muốn đi. Tôi nhớ tự do, dù tự do đó phải trả giá bằng rất nhiều cô đơn.

Nhưng mà có lẽ, phải đi thì mới biết mình còn sống. Cứ thế này, có lẽ chết mòn mất.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét