Được tạo bởi Blogger.

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

2/6

1.      Th 6 tuần trước, bạn lần đầu tiên đi dự một đám cưới với tư cách là khách mời, chứ không phải con cháu chắt chút chit của khách mời hoặc một trong hai bên cô dâu chú rể. Chưa bao giờ cái ý niệm về việc lập gia đình nó sầm sập lao đến gần bạn như thế, vì đấy cũng là lần đầu tiên bạn đi ăn cưới một người bạn bằng tuổi mình.
Khi ngồi lọt thỏm giữa một bàn mười người, trong đó tám người còn lại xa lạ, ai nấy lặng lẽ xoay xoay cái bàn kính để gắp thức ăn, thi thoảng có bà mẹ giục đứa con ăn nhanh lên còn về đi học, bạn đã tự hỏi sự viên mãn của tình yêu đôi lứa được thể hiện chỗ nào?
Khi nhìn ra xung quanh và thấy ai nấy gắp, và, uống, không ngẩng lên khi bố cô dâu phát biểu, chỉ dừng đũa khi đoàn tùng cô dâu chú rể đi từng bàn chúc rượu, bạn không hiểu người ta nhìn thấy kết quả của một mối tình đẹp đẽ lãng mạn chỗ nào?
Khi quan sát đoàn người lũ lượt kéo đến ăn, rồi lếch thếch kéo nhau về, bắt tay vài cái gọi là, trên mỗi mâm số thức ăn thừa lại quá nửa, và trong số những thực khách của bữa cơm bụi giá cao đó, không có bao nhiêu người biết rõ cô dâu hoặc chú rể, số người biết câu chuyện tình yêu của họ chắc chắn rất nhỏ, và số người sẽ gặp lại họ, duy trì mối quan hệ với họ với tư cách một đôi vợ chồng, tất nhiên còn nhỏ hơn nữa, bạn băn khoăn về ý nghĩa của tất cả những sự ăn uống, trao quà, nhận quà, mở champagne, phát biểu, chúc rượu, những thứ lúc làm không ai để ý nhưng không thể không làm.
Ý nghĩa của lễ cưới, ý nghĩa của việc ăn uống không phục vụ mục đích làm đầy cái dạ dày đó là gì?
Thức ăn là thứ người ta chia sẻ khi muốn tỏ ý hòa hiếu, kết thành bạn bè. Trong xã hội Ấn Độ phân tầng khắt khe, chỉ có những người có cùng cấp bậc mới được ngồi ăn với nhau. Có nghĩa là, lúc người ta ngồi xuống cùng một mâm cơm để ăn uống, đó là hành động bày tỏ anh và tôi, chúng ta cùng chung địa vị.
Hoặc cùng chung gia đình, như trong trường hợp một đám cưới.
Trong buổi tiệc đó, chúng ta có họ hàng của ít nhất bốn bên: bố mẹ cô dâu, bố mẹ chú rể. Họ lại mời bạn bè làng xóm đến ăn, để chứng minh cho sự kết giao của mình. Như thế, đám cưới là sự kết nối của hai gia đình, không phải hai cá nhân.
Sau đó, cô dâu và chú rể mỗi người sẽ có thêm vô số người vừa xa lạ nay bỗng trở thành họ hàng. Việc một gia đình đón nhận thêm một thành viên (con dâu, con rể) không dừng lại ở bản thân thành viên đó. Gia đình kia đã đón nhận cả một gia đình khác mà thành viên mới kia thuộc về. Hai dòng họ mở ra, trao đổi, đón nhận, và từ đó tạo ra một gia đình nhỏ mới, giống như hai vòng tròn nước giao thoa với nhau tạo ra một vòng tròn nhỏ hơn, cứ thế cho đến khi không còn phân biệt được đâu là vòng tròn ban đầu.
Kèm theo đó là trách nhiệm, rất nhiều trách nhiệm với rất nhiều con người.
Ngồi trong đám cưới đó, bạn không thấy cái hân hoan của một tình yêu được trọn vẹn. Bạn chỉ thấy rùng mình sợ hãi với những câu “sống bên nhau trăm năm”, bởi vì đấy là một lời cam kết khủng khiếp. Bạn là con của bố mẹ suốt đời, nhưng đấy không phải sự lựa chọn, vì thế nó không phải cam kết. Có gì chắc chắn là bạn đã chọn đúng người, và cam kết kia sẽ không đè nghiến bạn như một gánh nặng trong tương lai có thể không xa lắm? Một quyết định có thể sai, nhưng bạn chịu quá nhiều ràng buộc và sức ép, không thể phá bỏ nó. Đáng sợ.
2.      Bạn có sẵn sàng bỏ lại tất cả sau lưng vì tình yêu không? Câu hỏi có vẻ như được cất lên trong phim Hàn. Bạn biết một người đã trả lời có cho câu hỏi ấy,  rất dũng cảm và kiên cường. Một cô bạn, sinh ra và lớn lên ở Hội An, trong suốt những năm tháng tồn tại của đời mình đã sống và làm việc vì gia đình. Sau đó, gặp và yêu một anh người Canada, đi theo chồng về vùng quê hẻo lánh, hầu như không có người Việt Nam và không có động lực sống nào khác ngoài người chồng. Ngày ngày cô bạn ấy nghĩ về gia đình, những đứa em, ba mẹ, những món ăn, và tất cả những điều cô đã có thể có nếu không đi theo tình yêu ấy, ngay cả sự tự do và độc lập, cũng như cảm giác mình là người có ích.
Bạn không hiểu tình yêu lớn thế nào thì sẽ đủ để người ta bỏ lại những người là đại diện cho lẽ sống của mình, để đi đến một chỗ hoàn toàn lạc lõng và xa lạ, để đối chọi với nỗi cô đơn người chồng dù gì vẫn thuộc về nền văn hóa khác và có lẽ không thể hiểu hết. Bạn không hiểu quyết định đó khó khăn đến mức nào, bởi vì bạn biết những người Việt sang Canada vì lý do chính trị, kinh tế, học vấn, hoặc tương lai tốt đẹp cho con cái, nhưng chưa từng biết ai chỉ bấu víu vào mỗi tình yêu để đi. Hơn nữa, ở quê nhà, sau nhiều năm tháng bươn chải vất vả, cô bạn đó đã vun vén được một cuộc sống tạm gọi là sung túc, và không có gì để thèm khát ở đất Canada vừa lạnh vừa sỏi đá, chỉ trừ niềm an ủi là tình yêu của một con người.
Đấy là  một chuyện tình lãng mạn, không phải theo cái cách một anh Tây da trắng cưới một cô gái quê, hoàng tử và Lọ Lem, mà lãng mạn ở quyết định dũng cảm của cô bạn kia.
Khi hỏi hai cô gái, mà có lẽ nên gọi là hai người phụ nữ thì đúng hơn, cái gì đã giúp họ chắc chắn vào quyết định của mình, điều gì đã khiến họ đồng ý làm vợ, làm thế nào họ biết được người đàn ông đó là người có thể sống cả đời, bạn nhận được câu trả lời gần giống nhau. Vì anh ấy hiểu mình. Vì anh ấy làm mình thấy tin tưởng. Vì anh ấy làm cho mình có cảm giác rằng, dù cho có chuyện gì xảy ra, anh ấy vẫn sẽ giải quyết được.
Tuyệt nhiên không có đề cập đến tình yêu.
3.      Như vậy có nghĩa là trong quyết định đi đến hôn nhân, tình yêu đóng vai trò thứ yếu. Tất nhiên tình yêu ở đây không phải là những cảm giác nhớ nhung giận hờn cồn cào cháy bỏng. Khi người ta yêu nhau đủ nhiều để cưới, những cảm giác đó là hệ quả của tình yêu. Sai lầm của bạn năm 18 tuổi là bạn đã dùng những cảm giác kia để đo đếm tình yêu, coi nó là thước đo và chất dẫn cháy, chứ không biết nhớ nhung phải đi sau thì tình yêu đấy mới là bền chặt.
Không phải vô cớ mà người ta gọi nhau là “bạn đời”, chứ không phải “người yêu đời”. Bạn có thể không yêu nhau, nhưng người yêu không thể không là bạn. Nếu có thể yêu một người mình tin tưởng, thấy an tâm, và chia sẻ được, thì đó chính là người thích hợp.
Cả hai cô bạn của bạn đều đã gặp được người như thế. Một người bạn lớn yêu mình. Và tình bạn ấy là cái để người ta cùng nhau gánh vác được những trách nhiệm với gia đình của nhau sau khi cưới, bạn nghĩ thế, còn tình yêu, nó chỉ là cái ngọn lửa hấp dẫn sớm cháy tối tàn thôi.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét