Được tạo bởi Blogger.

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

Cô Minh – cô giúp việc đã ở với nhà bạn hơn 3 năm – nhờ bạn xem hộ số tiền còn lại trong tài khoản điện thoại. Bạn hơi giật mình khi nhìn thấy một dòng chữ ở màn hình chờ: “I love you Anh”. Anh là tên con gái út của cô, năm nay 5 tuổi. Bạn không biết ai đã ghi hộ cô câu tiếng Anh đấy, và nó đóng vai trò gì trong nỗi nhớ con dày vò người mẹ đã luôn tự trách mình khi bỏ lại con nhỏ để đi giúp việc kiếm tiền bao nhiêu năm nay. 

Có những hình ảnh bạn biết mình sẽ không bao giờ quên ngay khi nhìn thấy nó. Và dòng chữ tiếng Anh trên chiếc điện thoại di động – kết nối duy nhất của cô với gia đình ở xa hơn 100km – chỉ cần nó reng lên một tiếng là cô sẽ nhảy dựng lên vồ lấy thật nhanh dù đang ở đâu và làm gì, tấm lòng đau đáu hướng về đứa con gái của một người mẹ, tình mẫu tử thể hiện ra bằng một thứ ngôn ngữ cô không hiểu, là một dạng biểu tượng vừa lạ lùng vừa ám ảnh, lại có chút xót xa vì sự thành thật không thể ngờ tới của nó.

Nếu cô là một bà mẹ trẻ sinh ra và lớn lên ở thành phố, nói tiếng Anh hàng ngày và có upload ảnh và các status cập nhật tình hình chiều cao cân nặng  để thể hiện tình yêu con trên mọi phương tiện thông tin đại chúng, bạn sẽ không ngạc nhiên.
Nếu cô mang theo trong hành lý nhỏ bé của mình một mảnh áo trẻ con, một con tò he đồ chơi quê mùa cũ kĩ nào đó, để tối tối mang ra hít hà, đặt trên gối dụi mặt vào mà khóc, hoặc chăm chăm đi nhặt nhạnh những đồ nhà bạn không dùng nữa để mang về cho con, bạn cũng sẽ không ngạc nhiên.
Nhưng nếu như dòng chữ tiếng Anh kia là một mã tự có đôi phần khó hiểu với bạn, thì còn rất nhiều hành động khác cô làm hằng ngày để giải mã lòng thương nhớ bị dồn nén cồn cào của bà mẹ ấy.
Vừa phơi quần áo cô vừa véo von “chú voi con ở bản đôn, chưa có ngà nên còn trẻ con..”
Nhìn thấy trên TV có đứa bé gái túm váy hát, cô cũng kể chuyện con Anh mới 2 tuổi đã hát nghêu ngao khắp xóm thế nào.
Cô không giấu diếm, bùi ngùi nói rằng mỗi lần Nhím – con gái chị bạn – xuống chơi, cô mừng cuống quýt, vì cô nhớ con lắm.
Rồi trong những suy nghĩ lúc nào cũng hướng về con, trôi về với Phú Thọ, thỉnh thoảng cô lại móc nối được điều gì đó đáng để kể cho bạn. Cô sẽ hồ hởi nói là con bé vẫn nhớ chị đấy (nó lên nhà bạn chơi một lần), nó hỏi cái chị mà “chơi vô tuyến” (tức ngồi trước màn hình laptop) có còn ở đấy không.

Mọi thứ, mọi lúc, mọi nơi, cô nghĩ đến con, nhớ về nó. Đêm cô mơ thấy con và ban ngày cố làm sống lại giấc mơ ấy để được gần con hơn một chút trong tâm tưởng.
Gia đình Việt Nam và những kết dính ràng buộc chằng chịt vướng víu từ người này sang người khác, được xây nên bởi những người mẹ vừa giàu tình yêu lại đầy lòng can đảm như thế này.   
Tình yêu làng, yêu quê, yêu đất nước, cũng bắt nguồn từ những người mẹ lúc nào cũng canh cánh hướng về gia đình bé nhỏ - nhưng không yên ấm của mình – như thế.
Đối với bạn, tất cả những điều đó đều kì diệu.

Kì diệu như khi bạn thấy ông nội đứng trước bàn thờ bác trong ngày giỗ, bác đã mất lâu rồi, số ngày giỗ nhiều hơn số ngày sinh nhật, nhưng ông đã nhìn vào ảnh bác mà rủ rỉ tâm sự, như thể đấy chỉ là một cuộc nói chuyện bình thường bên ấm trà của hai bố con. Sau đó ông lặng lẽ ra ban công chấm nước mắt, như thể bác vẫn ở đó và ông – người chồng, người cha, người ông tuyệt vời nhất bạn biết – không muốn khóc trước mặt con trai mình.
Chừng nào những điều kì diệu như vậy còn, thì một tập hợp những điều kì diệu, mang tên là Gia Đình, vẫn sẽ còn.
Bạn có sợ sự tan rã của tình cảm ruột rà trước sức mạnh toàn cầu hóa và lối sống, suy nghĩ tôn vinh cá nhân hạ thấp cộng đồng của phương Tây không?
Có chứ, bạn rất sợ. Và nỗi sợ đó làm những điều kì diệu nho nhỏ càng lung linh hơn.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét