Được tạo bởi Blogger.

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011

1. Khi nào đọc trên 20 quyển sách về một chủ đề mà vẫn thấy hứng thú thì hãy bắt đầu suy xét nghiêm túc đến việc lấy nó làm đề tài nghiên cứu. Tự dưng thấy cái gọi là "tìm hiểu" để chọn thầy cho 5 năm học lên tiến sĩ đợt trước của mình thật là hời hợt đến mức buồn cười. Bắt đầu nghĩ là cần nhiều thời gian hơn để thật sự dấn thân một cách nghiêm túc vào những vấn đề mình quan tâm trước khi nghĩ đến việc đi học tiếp. Vấn đề chẳng phải là "đi học ngay càng sớm càng tốt" nữa, khi mà cái quyết định vội vàng đó có thể dẫn đến 5 năm đau khổ chán ghét việc mình phải làm. Mà có thể yêu mãi một lĩnh vực/chủ đề trong 5 năm hoặc lâu hơn thế không? Yêu một con người với đủ loại tính nết tổng hợp mà còn khó được như thế nữa là. Lại một lần nữa, câu hỏi của sự lựa chọn và quyết tâm được đưa ra. Tình yêu là một mối quan hệ, trong đó tình cảm chiếm 3, cùng lắm là 5/10, còn lại là mong muốn, trách nhiệm, nỗ lực và cố gắng để ở bên cạnh nhau. Chọn yêu một ngành nghề có lẽ cũng thế.
2. Cái cảm giác nôn nao, bồn chồn pha sợ hãi, tiếc nuối lẫn trốn chạy mình đang trải qua bây giờ có lẽ ít liên quan đến việc học và đi làm hơn là phản ứng tự nhiên trước thay đổi và những điều không biết. Vì từ hồi biết nhận thức đến giờ (3 tuổi), trách nhiệm lớn nhất và duy nhất với gia đình và xã hội là đi học. May quá, mình hoàn thành trách nhiệm đấy cũng không đến nỗi nào. Giờ bị tước đi công việc đã làm quen gần 20 năm trời đó và đẩy vào thế giới mình chẳng biết gì, với một đứa thích nghi chậm và lúc nào cũng bám chặt lấy quá khứ như mình, tất nhiên phải sợ hãi. Thêm vào đó, những kinh nghiệm đã từng trải qua với thế giới của những người lớn đi làm chẳng hay ho gì. Thôi, cố lên, đừng sợ, cố lên nào.
3. Nói chuyện với một chị cựu sinh viên trường mình, ngày xưa đã từng học Ngoại thương 2-3 năm, rồi sang đây năm nay là năm thứ 6, chưa về nhà lần nào. Cách nói chuyện của chị, dù không cố ý, vẫn nhuốm phong cách của những người Việt sống ở các nước giàu một thời gian dài. "Ôi, về VN người nhung nhúc, đi ra ngoài đường sợ lắm.", "Đồ ăn ở VN toàn hóa chất, thuốc trừ sâu, tẩm ướp, sợ lắm", "Ở VN bây giờ lạm phát đắt có khi còn hơn ở đây, sợ lắm." Lúc nào cũng ca bài "sợ", nhưng rồi ngay câu sau lại than thở rờ rẫm: "Ở đây cũng vất vả lắm, không bạn bè gia đình, chẳng có gì trong tay, chẳng có ai giúp đỡ." Cứ thế, chị nói chuyện như thể đang nói một mình, cũng là một biểu hiện nữa của những người lâu ngày không có ai lắng nghe, bằng tiếng Anh hay tiếng mẹ đẻ. Những câu cảm thán đan xen nửa miệt thị, nửa nhớ thương, nhưng đều đi đến kết luận là "không về ngay được", kèm một tiếng thở dài não ruột cho một sự phiền lòng không biết thành thật hay đi kèm cho câu cảm thán khỏi trống. Không biết nỗi nhớ tiếc có đủ lớn hay là cái sợ hãi mơ hồ bởi một thế giới đã rời đi và lâu quá không quay trở về "sợ tụt hậu", "sợ không bắt kịp", "sợ không quen"... đã lấn át. Cứ thế, những người Việt (ngoài thành phần 75 và trước 75 và thành phần sinh ra ở nước ngoài) bấu víu vào rìa của những xã hội không bao giờ chấp nhận họ một cách trọn vẹn. Họ tự ngăn cản mình bởi những nỗi sợ mơ hồ kia, và bởi đã mang tiếng đi tây, không được để cho người khác biết là mình không hạnh phúc.
4. Nếu một lựa chọn tuân theo chuẩn mực thông thường của xã hội, người đưa ra lựa chọn không phải giải thích, và ngược lại. Ví dụ như một cô học trò lớp 12 ở thành phố, học khá và gia đình không nghèo đến nỗi phải lăn tăn chuyện tiền học phí, việc tốt nghiệp cấp 3 rồi vào đại học ít mang tính chất lựa chọn hơn là con đường đã chỉ sẵn, cứ thế mà đi. Nếu cô quyết định không thi đại học mà đi học may, hoặc cắt tóc, thì đó là một lựa chọn, và cô sẽ phải giải trình lý do cho sự lựa chọn của mình, cho dù cô yêu thích việc làm đẹp cho người khác bằng trang phục hay kiểu tóc đến đâu, dù cô tin vào tài năng của mình đến đâu, và dù cô nhìn thấy cơ hội cho một cuộc sống đảm bảo trong hai ngành nghề này đến đâu, lựa chọn của cô vẫn trái chiều và gợi nhiều nghi ngờ. Cô sẽ phải giải thích. Đến một chừng mực nào đó, có thể cô sẽ bị thuyết phục ngược và nghi ngờ chính mình. Trong khi đó, việc bạn bè cô, những người đi theo con đường quen thuộc mà không hề biết (hoặc không cần biết) nó dẫn đến đâu, sẽ không bị căn vặn. Trường hợp của mình cũng tương tự. Học đại học xong ở nước ngoài mà về VN là không bình thường. Còn những người học xong ở lại, sống lay lắt bằng đồng lương tối thiểu không hề xứng đáng với thời gian và số tiền họ đầu tư vào 4 năm đại học và không có (hoặc có rất mù mờ) định hướng mình sẽ đi tiếp đến đâu, thì chẳng bị ai hỏi han gì.
5. Có những khoảnh khắc, cảm giác mình đọc được tiếng Sanskrit. Có đêm mơ thấy thầy ngồi chờ còn mình không có bài để nộp, tỉnh dậy mất ngủ luôn. Có những lúc chặc lưỡi bất cần đời ngồi xem hoạt hình, để rồi có những lúc như thế này, ước ao khát khao mãnh liệt có cái đồng hồ ngưng đọng thời gian của Doremon để mình làm xong mọi thứ rồi mới cho thời gian chạy tiếp :((

0 nhận xét:

Đăng nhận xét