Được tạo bởi Blogger.

Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011


Các bạn tưởng tượng ra cảnh này nhé,

Tớ ngồi trong một phòng khách rất đậm chất Canada. Tức là có những bức ảnh gia đình treo trên tường, một chiếc piano ở góc, thảm lông dày dưới chân và những chiếc ghế bành êm ái. Chân tớ lạnh toát và những ngón chân đau nhức sau khi đi trong tuyết một lúc lâu. Một tay tớ cầm miếng pizza và tay kia cầm cốc apple cider nóng ấm và ngọt lịm, uống vào đến đâu người giãn ra đến đấy. Tớ ngồi im, lắng nghe những câu chuyện rôm rả xung quanh.

Một bác trai đang kể về sự tích tình yêu với bác gái. Bác trai năm nay 69 tuổi và bác gái 64. Về việc hai bác đã gặp nhau, yêu nhau, cầu hôn và trải qua những năm tháng khó khăn như thế nào. Một bác gái khác, có lẽ gần 60, kể về một bác trai khác 75 tuổi, vợ mới mất năm ngoái, chưa sẵn sàng cho điều gì mới, nhưng ngày nào hai bác cũng nói chuyện, và có vẻ là bác kia rất đẹp trai (^^). Ở trên chiếc ghế đối diện, một bạn trai người Hàn Quốc ngồi cạnh một bạn gái người Trung Quốc, hai bạn đang chụm đầu vào xem ảnh trong điện thoại, thỉnh thoảng lại phá ra cười với nhau. Trên ghế dài cạnh tớ là một cô người Trung Quốc và một chú luật sư người Canada (đã hói quá nửa đầu), chú kia áo vest cà vạt rất chỉnh tề và bảo “ngày nào tôi cũng mặc thế này đấy”. Không hiểu quan hệ của hai người là thế nào, nhưng cô kia hồi trước ở đây làm việc, giờ đã về lại TQ, con gái vẫn đang học đại học ở đây, đang ở đây chơi và…ở nhà chú kia, chú kia đưa đi khắp nơi.

Vọng đến tai tớ những tiếng nói tiếng cười. Nhưng không phải sự ồn ào chộn rộn đầy phấn khích mà là tiếng rủ rì êm ái và dịu dàng như một bầy ong. Tớ sau một ngày mệt phờ, và dưới tác dụng của apple cider, bắt đầu thấy thư giãn đến mức có thể nhắm mắt lại và ngủ ngay lập tức. Đúng lúc đó, tớ thấy trong đầu mình vang vang câu: “I feel it in my fingers. I feel it in my toes” và cảm giác tình yêu không những ngập ứ đến tận cổ mà còn lan tỏa râm ran đến khắp từng tế bào. Tớ bị chìm ngập trong tình yêu, của những người xung quanh tớ dành cho nhau và dành cho tớ.

Chiều hôm qua, tớ đã đi lấy được quà của mọi người trong TYC gửi cho tớ từ cuối tháng 12. Anh Hói rất là thương tớ, và mọi người cũng rất là quý tớ. Trong ánh sáng của những ráng mây da cam và hồng rực của một chiều hoàng hôn, trong cái rét căm căm của một ngày mùa đông và cái cô quạnh của một bến bus hoang vắng, tớ đã run run đứng mở cái bọc gửi từ Hà Nội, ướm thử đôi găng tay len màu xanh mà tưởng như có mùi chân gà nướng tỏa ra từ cái thiếp.

Còn tối qua, một bạn nhắn tin bảo tớ đi đâu mà không ở nhà xem phim với bạn ý. Một bạn khác nhắn tin bảo vừa ngủ dậy và đang rất nhớ tớ. Một bạn gọi tớ ở skype, vừa nói vừa cười vừa ho vừa quát mèo, tíu ta tít tít. Một bạn khác nữa cũng gọi tớ ở skype, lại bảo – như ngày nào bạn ý cũng bảo – là rất yêu tớ.
Sáng nay, tớ được ăn sáng bằng cháo tim cật bạn Linh nấu và uống sữa đậu nành anh Tùng mua cho. Quả là một thú vui xa xỉ, quá ư xa xỉ. Tớ đã nghĩ về một ngày tháng 4 hoa nở đầy đường, tớ và bạn Linh sẽ mặc áo tốt nghiệp chụp ảnh với nhau, và ghép tấm ảnh đó vào cạnh ảnh hai đứa chụp từ hồi tháng 9/2007, và gương mặt của 2 cô gái đã trải qua một thời đại học với nhau.

Dạo này tớ hay bảo với mọi người là, tình yêu đôi lứa trong hiện tại là vấn đề của cảm xúc, nhưng trong tương lai là vấn đề của sự lựa chọn. Vì chẳng có ai yêu ai mãi mãi, nên việc bước vào một mối quan hệ cũng như ngầm kí một hợp đồng, sau khi đã xem xét và nhận định thấy đối tác có thể đáp ứng được những mong muốn của mình và ngược lại. Tình cảm chân thành hôm nay không có nghĩa là ngày mai không thể hết yêu. Chẳng có lý do gì để xét nét tình cảm lúc này, vì cho dù chắc chắn đến mấy, nó vẫn có thể hết một ngày nào đó.

Có lẽ không cần, và cũng không nên yêu một người mình say mê. Thậm chí không cần một người hiểu hết mọi ngóc ngách của con người mình. Một ai đó biết là có những điều của mình họ không hiểu, hoặc không yêu, nhưng vẫn sẵn lòng ở lại với mình, thế là được.
Thế là được, anh nhỉ?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét