Được tạo bởi Blogger.

Thứ Tư, 9 tháng 2, 2011

9/2


Thế là tháng đầu tiên của năm 2011 đã trôi qua. Hồi 2007, nghĩ đến năm 2011 như một điều không tưởng và quãng thời gian 4 năm nghe xa xôi như mãi mãi. Vậy mà cuối cùng 2011 cũng ở đây rồi, không những thế, còn đã qua 1 tháng rồi.

Trong suốt 4 năm có ba ước mơ, hay gọi là kế hoạch nhỉ? Thực tế hơn ước mơ và mơ mộng hơn kế hoạch, muốn làm nhưng không đủ thôi thúc để bắt tay vào thực hiện luôn hay có một hoạch định cụ thể nào. Một là lễ tốt nghiệp và hình ảnh bản thân mặc áo chùng đội mũ cử nhân. Cái điều tưởng như không bao giờ đến này cuối cùng đã chắc chắn sẽ không bao giờ đến, vì đã quyết định, đặt vé máy bay và sẽ có mặt ở nhà đầu tháng 5 chứ không ở lại đến tháng 6 để chờ lễ tốt nghiệp nữa. Nhiều lúc cảm giác như tự tay mình đã đập tan đi một điều mình đã gìn giữ và lấy làm động lực lâu đến thế.

Hai là đưa gia đình đến đây, để bố mẹ gặp gỡ những người đã yêu con gái mình, nhìn thấy những điều đã làm nên cuộc sống của con trong 4 năm trời, nếm trải cả vẻ đẹp và sự khắc nghiệt của Canada. Điều này là ước mơ nhiều hơn kế hoạch, sẽ thực hiện một ngày nào đó. Còn điều cuối là viết một cuốn sách về những năm tháng xa nhà của mình. Điều này, có lẽ sẽ thực hiện trong năm nay. Bạn Tim To bảo phải muốn viết trước, rồi bắt tay vào làm. Lúc nào cũng muốn, chỉ là từ trước đến nay bị giữ lại bởi ý nghĩ là mình không có một câu chuyện đủ thú vị để kể ra.

Cơn sóng đi làm và kiếm việc đã bắt đầu ập đến và tràn qua đầu bạn bè mình. Trên facebook lác đác đã xuất hiện những status và note than phiền chuyện công việc, sức ép công việc, những lo lắng và chộn rộn. Có lẽ đến tháng 3 sẽ bắt đầu gửi thư đi một loạt các NGO ở Hà Nội để xin việc. Lại là một bước ngoặt nữa, mà mình thì hình như chưa bao giờ háo hức trước những bước ngoặt.

Còn một điều nữa, rất kì lạ, là cứ mỗi lần mình cảm thấy mình không còn cần về nhà nữa, đã sắp đứt hết mọi kết nối, đã có thể bình thản mà sống cuộc đời phiêu bạt và thấy lòng cũng không dậy sóng khi tưởng tượng ra một cuộc sống ổn định ở đất nước khác, thì lại có ai đó xuất hiện để níu mình lại. Và thế là mình lại muốn về. Chẳng lẽ thật sự là mình không thể đi hay sao?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét