Được tạo bởi Blogger.

Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011

Tết, vì không có bà nội, chị Giang và cô Minh, nên mọi việc nấu nướng thờ cúng đổ xuống đầu mẹ. Giữa những tất bật, mẹ bảo mình “nhà đã có nhiều hoa lắm rồi”. Mấy cây mai của ông lạnh quá không ra hoa nổi, có lẽ cũng già quá rồi. Ông đi mua mấy bông tulip cùng ông Thêm. Nhớ ra ông Khúc, bạn cùng quê, cũng là hàng xóm với ông cả đời đã mất năm ngoái. Mẹ kể bác Tôn cũng mới mất vì trụy tim. Sáng nay nghĩ, rồi đến một lúc nào đó, khi những điểm nối mình với cuộc đời này đã đứt gãy, cái chết sẽ đơn giản và nhẹ nhàng thôi.

Nói chuyện với bố. Rất trang nghiêm, bố bảo cô Huyền để bố nói với mình một lúc. Bình thường mẹ bảo nói chuyện bố toàn trốn tránh. Bỗng dưng được nhắc nhở về quyền uy của phụ huynh, một sự thật mình đã quên béng mất trong những năm sống xa nhà. Bố hỏi han về dự định sau khi tốt nghiệp, nhưng kiểu hỏi han đủ cụ thể để biết bố muốn mình đi học tiếp. Cả nhà nói về “lễ tốt nghiệp tiến sĩ” như thể đấy là sự thật hiển nhiên kiểu gì cũng tới. Thế là thấy sức ép. Sức ép của tình thương và trách nhiệm, đến mức thấy ngán ngán không muốn về. Chắc là mình sẽ nuối tiếc cuộc sống tự do thế này. Không những tự do mà còn vô lo nữa. Sớm thôi.

Năm nay sẽ có nhiều thay đổi, ít nhất là thay đổi môi trường sống, phải thích nghi lại với cuộc sống ở Việt Nam. Rồi sẽ phải đi làm. Ngay lúc này, muốn năm này sẽ gặp được những người mình muốn gặp. Cỏ này, ở Sài Gòn hay Huế cũng được. Giao này, ở Sài Gòn, Vĩnh Long hay Đà Lạt đều được. Anh Thắng này, ở Hà Nội hay Hải Phòng cũng chẳng sao. Bơ này, Tiểu Nhật này, Sherry này. Cũng chẳng biết gặp để làm gì, có khi chỉ cần ngồi với nhau cũng được, để những tình bạn đã vun đắp bền chặt đến thế có dịp được hữu hình hóa vào một giọng nói, một gương mặt, một con người.

Ngay lúc này, đang nghe Hồng Nhung hát nhạc Trịnh. Hồng Nhung làm nhạc Trịnh bớt ủ dột, bớt não nề. Không như Khánh Ly, lúc nào cũng làm nhạc Trịnh tràn đầy khắc khoải. “Như cánh vạc bay” Hồng Nhung hát tươi hơn, trong hơn, như thể một cô gái còn trẻ hát về những suy tư chưa chắc cô đã hiểu hết, nhưng giai điệu vẫn đẹp, chính bởi cái không hiểu nhưng nhiệt thành và chân thật trong đó. Nhạc Trịnh bao giờ cũng thế, những ngôn từ chảy ra từ một trái tim có lẽ đã rất mệt mỏi, nhưng vẫn quá thiết tha với cuộc đời. Một ca sĩ hát nhạc Trịnh hay sẽ là một người từng trải đủ để nói về những nỗi đau, những cảm xúc cùng kiệt nhất của đời người một cách bình thản. Khánh Ly nhiều ám ảnh quá, còn Hồng Nhung lại tươi sáng quá. Một người hát thành công những câu ca của Trịnh phải giống như một nhà tu hành, đã vượt lên mọi xáo động để hát về những đau khổ khi trong lòng đã không còn khổ đau. Lòng phải tĩnh như mặt nước lặng, nhưng bên dưới là mạch nguồn lai láng.

Đã sắp tốt nghiệp. Hình dung rõ ràng nhất về một công việc mình muốn trong tương lai là được lắng nghe những câu chuyện đời, rồi rút ra quy luật xã hội đằng sau những câu chuyện ấy. Nếu như có một việc gì mình sẽ làm không biết chán, thì đó chính là ngồi nghe người khác nói về cuộc đời họ. Cứ mỗi lần thực sự lắng nghe, mình lại ngạc nhiên vì những người xung quanh mình thật ra thú vị biết bao nhiêu, và mình đã bỏ lỡ biết bao nhiêu.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét