Được tạo bởi Blogger.

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

Đêm qua bị đánh thức bởi tiếng mưa. Không có sự đánh thức nào dịu dàng hơn thế. Đã nằm dỏng tai lắng nghe một lúc, vì tiếng mưa không rì rầm êm ả mà lục bục lục bục vì hạt mưa nặng, rơi xuống thảm tuyết dày. Định vớ lấy điện thoại nhắn tin: “Anh ơi em nghe thấy tiếng mưa”. Nhưng rồi thôi, nằm im rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết.

Rồi mơ thấy giấc mơ cũ. Cuối cơn mơ, nói với một người: “Bọn mình gặp nhau đi”. Tỉnh dậy và bị thực tại dội cho một gáo nước lạnh buốt. Chỉ đơn giản là không thể. Cái khoảnh khắc trở lại với hiện tại đó, trăm lần trải qua vẫn thấy cay đắng như lần đầu. Cũng lâu rồi không mơ như thế, có lẽ bởi vì cũng lâu rồi không có ai khơi dậy cái mong muốn được trở về mãnh liệt như thế. Đến bao giờ bọn mình mới được gặp nhau?

Và bây giờ thì đang ngửi thấy mùi mưa. Bầu trời trắng đục màu sữa, bên ngoài cửa sổ là những cành cây khẳng khiu, rạch trời bằng những nét đen chồng chéo như bức tranh vẽ bằng bút chì 2b của một chú bé ba tuổi. Thế là mùa xuân đang đến thật rồi.

Năm nay tiêu tiền nhiều hơn hẳn những năm ngoái. Bị thôi thúc bởi cái mong muốn mang về tất cả những gì đặc trưng nhất cho cuộc sống ở Canada, vì lần này sẽ không trở lại nữa. Sẽ ôm một mớ board games về, vì ở cái thành phố tẻ ngắt này, mỗi khi tụ họp gia đình người ta lại lôi board game ra chơi, uống trà và ăn bánh ngọt. Có thể mang về sẽ không lôi ra chơi ngay đâu, nhưng sau này, khi đã có một gia đình nhỏ chẳng hạn, sẽ có những tối cuối tuần cả nhà ngồi quây quần chơi với nhau, để mơ hồ nhớ lại một buổi tối đã xa xôi lắm, mình cũng đã từng đi quân bài này, nói câu kia, và phá ra cười như thế. Ở một nơi xa xôi lắm.

Nhưng vẫn có những thứ chẳng thể gói ghém được. Ví dụ như cơn mưa xuân đầu tiên khẽ khàng đến trong đêm, là mưa chứ không còn là những bông tuyết trắng bay bay múa múa. Ví dụ như cảm giác vui nhưng không chộn rộn, hào hứng nhưng không phấn khích, xúc động nhưng không nghẹn ngào, khi thấy mùa xuân cuối cùng cũng đã quay trở lại. Như thể gặp lại một người bạn yêu quý đã không thấy nhau từ lâu, mà lần nào đón chờ bạn ấy quay lại cũng vui như lần đầu.

Đấy, niềm thích thú khi thấy trời ấm dần lên, tuyết tan đi, cái nắng chói lói của mùa đông trong những ngày lạnh tê tái được thay thế bằng bầu trời dầy mây và những làn gió ấm, rồi những chiếc váy đủ màu bắt đầu xuất hiện, và khi nhiệt độ vượt quá 0 một chút, lũ sinh viên sẽ tranh thủ những ngày nắng để nằm ườn ra thành từng nhóm hoặc chơi ném bóng với nhau ở trước cửa thư viện. Những điều như thế chẳng hạn, chỉ có thể cố sống vội vàng, hít hà và cuống quýt níu giữ trong những con chữ thế này. Buồn thay, chẳng thể gói ghém lại thành một cục gì cưng cứng để nhét vào balo đem theo với mình được.

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

Being a second daughter in a working class family, I wasn’t raised as a princess. My sister got all the attention and indulgence specially saved for the first child, and by the time I was born, my own mother, not to mention other people, was disappointed because I wasn’t a boy. Im not complaining or anything, I am definitely very fortunate to be in a family like mine. But instead of wearing all pink, pretty skirts, fancy hair clips, being called “my little precious girl” or something along the line, I don't own anything pink, actually hate the colour, and most of the time am left to make my own choices. In short, my family allows me enough resource and independence to have almost everything my way.
 But I’ve never been spoiled. Indeed I learnt to not demand very early, so early that even until now I have a hard time deciding whenever someone asks me what I want. All my requests for toys when I was a little girl were turned down. Even as my parents wanted to buy me toys sometimes, they were afraid of my grandparents, who for sure would always complain that toys are such a waste of money and children are both insatiable and easy to get bored when it comes to toys. So, unlike other girls, I never had lots of dolls and dress-up stuff.
 My mother and my sister are average women who are not crazy about their appearance. The only woman close to me that succeeds in presenting herself as a feminine, attractive and mindful lady is my youngest aunt on my father’s side. Unfortunately, her influence on me is limited to a few clothes she buys me here and there, or rather, her own clothes transferred to me, which I most of the time happily accept. I’ve been taught to keep myself clean and tidy, but that’s pretty much it.

Being a girl in public schools in Vietnam throughout my 12 years, I learnt to associate girls who pay too much attention to appearance with bad traits. “They do not care about their study, they will grow up into bad women, they just want to attract boys, they are spoiled kids in rich family”, I heard these assumptions all the time, directly from family, friends and teachers, as well as indirectly from the media. In order to earn adults’ approval and present yourself as a moral girl, you should try to look as modest as possible. Dying your hair is a violation of the rule, painting your nail is a challenge to teachers’ authority, wearing tight pants or lipstick puts you in the circle of students rated as difficult and troublesome. Of course I was always around other “good” girls, who themselves stay away from makeup and rarely hang out with the other group. My friends, and myself, were proud of our morality and “authentic” values played out in our academic achievements in contrast to those who care too much about look and as a matter of fact, maintain moderate or worse than average result in their studying.

Being a female sociology student in a small university in Canada, I’ve been fed with radical ideas of Marxists and feminists. I learnt to accept their doctrines before I have enough ground to question them. On the one hand, I’ve been immersed in a small town where the atmosphere is so laid back that no one really cares how others look. I’ve been pressured to look pretty when I go to school, in fact, most of the time I just put on whatever works. On the other hand, I detest high heels and push-up bras as means to alter self-image in order to fit into men’s expectations. Women defend hurting themselves with heels and extreme uncomfortable practices like dieting or dangerous procedures like cosmetic surgery by saying they just want to be beautiful. But the very standard of “beautiful” is not subjective. It is men’s standard, in short. Women do what they do to please men. And I hate it. I don’t want to be beautiful, if that’s what it takes, not to be a slave to a nonsense standard torturing all females.

Despite what have been said, yesterday I went out and spent a good amount of money on makeup. The first time. But what is more surprising is that I didn’t regret it.
Why? Why? Why?

My legitimate reason is I am going to need makeup anyway real soon. Last summer, after being scolded by my aunt and my cousin, although I didn’t care to put a single word in my mind, I grew more conscious about my look. I started paying attention to what other women wore on streets, and I had to admit that I failed the system, which means that if I want to fit in this time, I have to change. I am going to work, and people are going to judge me by my look.
But I wonder if there’s another force working here. I’ve always had bad experience with makeup that I have no trust in it. I don’t believe putting on some colour will make me look better. My most significant others, of course, always discourage me from trying makeup.
I have a friend here who is so into makeup that to me, she’s like an expert. She is about the only positive force fighting against the current, and naturally, the one who accompanied me yesterday.
 My way back into femininity, as defined normally, is not smooth at all. One point Im excited, and another disappointed. One moment Im amazed at the artistic skills of people in makeup tutorials on youtube, another confused and hesitant. Half of me wants to be pretty, just like others, the half that screams to conform to social norms and lures me with all the comfort of being a part of the greater good. It promises attention, acceptance and good treatment (I’ve read enough to understand that beauty does pay off, whatever scale you use to measure the benefit, you surely have an easier life in all aspects if you’re beautiful). Another part pulls me back. It asks me for determination, and even morality. You can’t advocate for feminism and secretly long for being perceived as a feminine lady at the same time and not feeling guilty. At least I can’t. I can’t help it.
 Or is it because I have finally bought in the message of this individualistic society: “you are beautiful, you deserve the best, you must love yourself, and you define what you are”? Have I gradually sunk in my mind the right to be attractive, even if it means to look like everyone else?

The struggle between a conscious criticism of society and an unconscious urge to be a normal part of it will probably follow me through the rest of my life, I guess.

Thứ Tư, 23 tháng 2, 2011

I should be writing my paper right now, but instead I spend time putting this thought down. Recently I haven’t been very productive, actually have I ever been? Everyone who knows I take only 3 classes this year always responds in the same way: “You must have a lot of free time on hands”. I’ve never been terribly pleased to hear that. You know, one reading course can be counted as two regular courses; besides, Im taking all 4th year classes, and of course one 4th year credit is much more intense and difficult to earn than one 1st year credit. Just pure fact, no more arguing!

However, I haven’t done much these days, if “doing something” is defined as finishing a project, producing something or just progressing to a preset end. Honestly, I haven’t read much, haven’t written much, haven’t earned much, haven’t made a single move in my job-searching, haven’t participated in much social events, haven’t been around people much, haven’t talked with my friends much. To make matter worse, Im fully aware that I have all the available resources to accomplish these things, but day after day, I live in an obsessing guilt that “another day has just been wasted”.
Especially when I look around and amazed at how much people around me are achieving and can’t help but feeling angry at myself.

But hey, where does that “my life must be productive” come from? Since when is the usefulness of a day ranked according to number of pages read, words written, relationship strengthened, new lessons learnt, email sent and received? Since when do I force my life into separated pieces and value them by number of products made (money earned, ladder climbed)? Since when do I learn to be satisfied or distressed with myself on the basis of progress made by the end of each chunk of time?
How capitalist am I, to organize my day in terms of productiveness and feel guilty to not like others, who I also value by what they accomplish. Be it intensive traveling, accumulated wisdom, rich experience, intelligence, social network, still I admire them for what they have done, what they are doing, rather than who they are and who they will become. Sounds wrong, doesn’t it?

While cooking, I swept aside the nauseous guilt and anticipating anxiety about the haven’t-started-yet-paper-which-is-due-tomorrow-morning, and thought to myself: love takes time, too. How much time should I plan for love? Can I put it into a schedule; make it into a chunk of time, like today I’ll spend 2 hours to love, and 5 hours to study? Love needs time to grow, just like any other tasks we must do every day. Time to talk, to laugh, to share, to reflect, to miss, to imagine, to dream, to cry, to get mad and to comfort each other. Time is real, and if love is real, it must happen in real time, too. That makes it cut into other allocated time for productive activities, and leave me guilty for not doing those things.

Hey, what do you feel if I tell you Im busy these days being in love?
Do you think, like I do, that Im only making excuse for my laziness and terrible self-discipline?
Or do you think we should all enjoy the right to love and forgo work for a while? Because love is a human need, and just like the famous motto of communism: "From each according to his capacity, to each according to his need". 
What if I say my need is love and all I ask for is time to satisfy it? Will there be any society humane enough to be willing to provide for someone like me?

Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011

Hôm nay là một ngày đẹp trời.
Sáng đã nghĩ thế khi ngồi trong phòng nhìn ra thấy trời xanh thẳm và một áng mây lững lờ trắng như dải voan mỏng vắt ngang. Mở cửa sổ thò đầu ra ngoài, đã thấy cái rét mướt không còn luồn trong gió nữa, mà ấm, mà êm, mà ve vuốt.
Đã tưởng mình có thể tan ra trong cái nắng hồng đấy. Ngồi trong phòng kín nhìn nó thì thấy như muốn bay lên. Đi ra ngoài để hòa vào nó thì muốn tan chảy. Đúng là phải trải qua những tháng mùa đông u ám xám xịt lạnh tê tái, mới hiểu hết, cảm hết và sung sướng hết mình với những bước đi khẽ khàng đầu tiên của mùa xuân.
Rồi đến chiều, gió thổi tung trời. Gió rần rật quất như muốn dứt tung mọi thứ ra khỏi bề mặt bám của nó. Cảm giác như chân mình cũng sắp bị dứt khỏi mặt đất, và mình thì như sẽ bay lên, bay lên, như một cánh hoa trắng nhỏ xíu của bồ công anh, phó mặc mình cho gió và chấp nhận tầm gửi bất cứ nơi nào.
Cắm cúi đi ngược trong gió đấy, chửi thầm.
Tối, vai đeo balo nặng trịch, hai tay xách hai túi cũng nặng trịch, đầy đồ ăn, lặc lè chui xuống bus thấy mình đứng giữa một trời vần vũ tuyết. Tuyết vốc từng cụm lớn ném vào mặt, nhảy múa điên cuồng như một người đàn bà đã hóa dại dưới ánh trăng. Hôm nay trăng tròn, tròn đến mức lúc đứng trước cửa No frills đã tưởng trăng là bóng đèn đường, thấp và sáng. Tuyết vật bên này vật bên nọ, xõa xượi, lõa lồ, cợt nhả và rồ dại.
Cũng may chỉ đi một đoạn ngắn là đã được chui tọt vào nhà, nếu không sẽ sợ lắm.
Trong một ngày có cả nắng và gió ấm lẫn gió lạnh và tuyết. Chỉ có ở Canada :))
Đi city bus của Peterborough sẽ được gặp rất nhiều người già và người điên. Đấy cũng là hai điểm đặc thù của thành phố được bầu chọn là có không khí sống tốt thứ 7 Canada, có rất nhiều nhà dưỡng lão và một bộ phận không nhỏ những người có vấn đề về thần kinh. Ở trên bus, lúc đi được một chị hơi hâm hâm bắt chuyện, lúc về được một cụ già bắt chuyện. Ngạc nhiên vì mình không khó chịu, như đã tưởng mình sẽ thấy. Chỉ thấy một nỗi cô đơn bao trùm ở hai con người đó, hiển hiện cả trong ánh mắt ái ngại những hành khách trên xe ném cho mình.
Khi nhìn thấy trăng tròn đã hơi giật mình và lôi máy ảnh còi ra chụp lại. Flash lóe lên làm một quý bà đang đứng cửa ô tô nhìn mình thắc mắc. Dù không phải lần đầu tiên thích thú với cái sự thật là Canada gần cực, vì thế mặt trăng và mặt trời thường to hơn so với tầm nhìn ở Việt Nam là gần xích đạo, nhưng lúc đó chụp lại vì nghĩ đến một người và đến việc sẽ mang về kể cho người đó. Có lẽ cái nhu cầu được chia sẻ từng ngóc ngách của cuộc sống mình, từng điều vụn vặt làm mình vui mừng, thích thú, ngạc nhiên, bực bội khiến mình sống trọn vẹn và đầy đủ hơn. Đã tiếc đến cả một ánh trăng cơ mà.

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

[Sometimes I feel like this blog bursts with love, but what can I do when I myself feel like bursting with love, too?]

For the last four years, even though I never have a boyfriend with me on Valentine’s Day, I always did get some chocolate.
I’ve had a very sweet Valentine day, full of surprises.
It starts with a box of chocolate and a hand-writing card placed at my door in the morning.
It continues with a home-made clip sent to me at noon.
It climaxes with a plant delivered to my bed in the afternoon
It lingers with a few lovely videos on youtube made by and for lovers in the evening.

I just want to say thank you to..
Huong: you know sometimes I feel kind of guilty that we didn’t spend more time together. I remember you telling me how much you wish us to be roommates. When I reread the non-sense story we made up when you slept over in my place, I found myself asking why that kind of fun haven’t taken place recently. Is it because we are indeed living in the same house now that we don’t appreciate each other’s presence? It was very romantic of you. I bet any girl or guy would be so happy to open the door and find unexpected sweetness.
You like cat and I like dog, but we look good together

Alex: I don’t know what to say. We haven’t spent even one single moment together. All we have as our allies are words, images and imagination. Yesterday, I reread a bunch of emails from my ex-boyfriend and was bitterly reminded that no matter how strong one’s feeling is it may vanish someday. I have been left with no faith in the everlasting existence of romantic love. But I believe in strong commitment and willingness to make a relationship work. Anyhow, I still want to say thank you for loving me. I can see love when I look into your eyes.

Mr Tongue Toe: I was extremely surprised when my roommate presented me with a handful of package wrapped in pink ribbon. I was drifting into unconsciousness on my bed and couldn’t believe him at first that it was for me. I thought he got a big gift from his girlfriend and somehow he decided to share his bliss with his lonely roommate. But after grasping the fact, I instantly became fully awake and dazzled at the gift sent to me.
First time receiving delivery flower, you know. I’ve always thought it is such a luxurious act not designed for people like me, and I won’t fall for such a classic act of romance, but I did. I was very happy. And I felt special.

Thank you, for knowing me enough to send me a little green plant instead of a bunch of expensive roses. I don’t like receiving flowers, because I hate watching them die. With a plant, little but green, flowerless but fully alive, I can watch it grow and flourish. I don’t know if I have told you this, but many times I’ve looked around my empty room and wish to myself if I could have a little plan to take care of, a living being that by its very existence will blow a touch of life to me. Something concrete I can love and in turn being loved. I didn’t buy one for myself, simply because I was dread of a foreseen departure. I’ll have to leave it behind, and I don’t want to leave any part of me behind if I can help it, even if it’s just a plant.

Looking at your gift, I told myself: “Don’t be afraid to love, to implant love and let it grow. Don’t hold yourself back, even if you know you can’t keep the object of your love with you forever.” I don’t know what you think when you wrote the message: “Keep your love growing”. I don’t know what you mean, my love for what? But I’ll bring the plant with me, everywhere I go. Today I felt understood, connected and loved at the same time. Thank you for understanding me, and understanding my love for life.

I don’t know what I’ve done to deserve so much love. Today the bus terminal was much more crowded than an usual Monday. Here and there, I saw people carrying teddy bears, chocolates and cards. A busy atmosphere containing in it an edge of tenderness that I felt like love was indeed in the air. Probably because it was so warm that snow was melting and I could see a little rain. Perhaps I smelt spring.
If Valentine is meant for us to be reminded how much we are loved, I certainly had a terribly sweet Valentine.

Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011

Các bạn tưởng tượng ra cảnh này nhé,

Tớ ngồi trong một phòng khách rất đậm chất Canada. Tức là có những bức ảnh gia đình treo trên tường, một chiếc piano ở góc, thảm lông dày dưới chân và những chiếc ghế bành êm ái. Chân tớ lạnh toát và những ngón chân đau nhức sau khi đi trong tuyết một lúc lâu. Một tay tớ cầm miếng pizza và tay kia cầm cốc apple cider nóng ấm và ngọt lịm, uống vào đến đâu người giãn ra đến đấy. Tớ ngồi im, lắng nghe những câu chuyện rôm rả xung quanh.

Một bác trai đang kể về sự tích tình yêu với bác gái. Bác trai năm nay 69 tuổi và bác gái 64. Về việc hai bác đã gặp nhau, yêu nhau, cầu hôn và trải qua những năm tháng khó khăn như thế nào. Một bác gái khác, có lẽ gần 60, kể về một bác trai khác 75 tuổi, vợ mới mất năm ngoái, chưa sẵn sàng cho điều gì mới, nhưng ngày nào hai bác cũng nói chuyện, và có vẻ là bác kia rất đẹp trai (^^). Ở trên chiếc ghế đối diện, một bạn trai người Hàn Quốc ngồi cạnh một bạn gái người Trung Quốc, hai bạn đang chụm đầu vào xem ảnh trong điện thoại, thỉnh thoảng lại phá ra cười với nhau. Trên ghế dài cạnh tớ là một cô người Trung Quốc và một chú luật sư người Canada (đã hói quá nửa đầu), chú kia áo vest cà vạt rất chỉnh tề và bảo “ngày nào tôi cũng mặc thế này đấy”. Không hiểu quan hệ của hai người là thế nào, nhưng cô kia hồi trước ở đây làm việc, giờ đã về lại TQ, con gái vẫn đang học đại học ở đây, đang ở đây chơi và…ở nhà chú kia, chú kia đưa đi khắp nơi.

Vọng đến tai tớ những tiếng nói tiếng cười. Nhưng không phải sự ồn ào chộn rộn đầy phấn khích mà là tiếng rủ rì êm ái và dịu dàng như một bầy ong. Tớ sau một ngày mệt phờ, và dưới tác dụng của apple cider, bắt đầu thấy thư giãn đến mức có thể nhắm mắt lại và ngủ ngay lập tức. Đúng lúc đó, tớ thấy trong đầu mình vang vang câu: “I feel it in my fingers. I feel it in my toes” và cảm giác tình yêu không những ngập ứ đến tận cổ mà còn lan tỏa râm ran đến khắp từng tế bào. Tớ bị chìm ngập trong tình yêu, của những người xung quanh tớ dành cho nhau và dành cho tớ.

Chiều hôm qua, tớ đã đi lấy được quà của mọi người trong TYC gửi cho tớ từ cuối tháng 12. Anh Hói rất là thương tớ, và mọi người cũng rất là quý tớ. Trong ánh sáng của những ráng mây da cam và hồng rực của một chiều hoàng hôn, trong cái rét căm căm của một ngày mùa đông và cái cô quạnh của một bến bus hoang vắng, tớ đã run run đứng mở cái bọc gửi từ Hà Nội, ướm thử đôi găng tay len màu xanh mà tưởng như có mùi chân gà nướng tỏa ra từ cái thiếp.

Còn tối qua, một bạn nhắn tin bảo tớ đi đâu mà không ở nhà xem phim với bạn ý. Một bạn khác nhắn tin bảo vừa ngủ dậy và đang rất nhớ tớ. Một bạn gọi tớ ở skype, vừa nói vừa cười vừa ho vừa quát mèo, tíu ta tít tít. Một bạn khác nữa cũng gọi tớ ở skype, lại bảo – như ngày nào bạn ý cũng bảo – là rất yêu tớ.
Sáng nay, tớ được ăn sáng bằng cháo tim cật bạn Linh nấu và uống sữa đậu nành anh Tùng mua cho. Quả là một thú vui xa xỉ, quá ư xa xỉ. Tớ đã nghĩ về một ngày tháng 4 hoa nở đầy đường, tớ và bạn Linh sẽ mặc áo tốt nghiệp chụp ảnh với nhau, và ghép tấm ảnh đó vào cạnh ảnh hai đứa chụp từ hồi tháng 9/2007, và gương mặt của 2 cô gái đã trải qua một thời đại học với nhau.

Dạo này tớ hay bảo với mọi người là, tình yêu đôi lứa trong hiện tại là vấn đề của cảm xúc, nhưng trong tương lai là vấn đề của sự lựa chọn. Vì chẳng có ai yêu ai mãi mãi, nên việc bước vào một mối quan hệ cũng như ngầm kí một hợp đồng, sau khi đã xem xét và nhận định thấy đối tác có thể đáp ứng được những mong muốn của mình và ngược lại. Tình cảm chân thành hôm nay không có nghĩa là ngày mai không thể hết yêu. Chẳng có lý do gì để xét nét tình cảm lúc này, vì cho dù chắc chắn đến mấy, nó vẫn có thể hết một ngày nào đó.

Có lẽ không cần, và cũng không nên yêu một người mình say mê. Thậm chí không cần một người hiểu hết mọi ngóc ngách của con người mình. Một ai đó biết là có những điều của mình họ không hiểu, hoặc không yêu, nhưng vẫn sẵn lòng ở lại với mình, thế là được.
Thế là được, anh nhỉ?

Thứ Tư, 9 tháng 2, 2011


Thế là tháng đầu tiên của năm 2011 đã trôi qua. Hồi 2007, nghĩ đến năm 2011 như một điều không tưởng và quãng thời gian 4 năm nghe xa xôi như mãi mãi. Vậy mà cuối cùng 2011 cũng ở đây rồi, không những thế, còn đã qua 1 tháng rồi.

Trong suốt 4 năm có ba ước mơ, hay gọi là kế hoạch nhỉ? Thực tế hơn ước mơ và mơ mộng hơn kế hoạch, muốn làm nhưng không đủ thôi thúc để bắt tay vào thực hiện luôn hay có một hoạch định cụ thể nào. Một là lễ tốt nghiệp và hình ảnh bản thân mặc áo chùng đội mũ cử nhân. Cái điều tưởng như không bao giờ đến này cuối cùng đã chắc chắn sẽ không bao giờ đến, vì đã quyết định, đặt vé máy bay và sẽ có mặt ở nhà đầu tháng 5 chứ không ở lại đến tháng 6 để chờ lễ tốt nghiệp nữa. Nhiều lúc cảm giác như tự tay mình đã đập tan đi một điều mình đã gìn giữ và lấy làm động lực lâu đến thế.

Hai là đưa gia đình đến đây, để bố mẹ gặp gỡ những người đã yêu con gái mình, nhìn thấy những điều đã làm nên cuộc sống của con trong 4 năm trời, nếm trải cả vẻ đẹp và sự khắc nghiệt của Canada. Điều này là ước mơ nhiều hơn kế hoạch, sẽ thực hiện một ngày nào đó. Còn điều cuối là viết một cuốn sách về những năm tháng xa nhà của mình. Điều này, có lẽ sẽ thực hiện trong năm nay. Bạn Tim To bảo phải muốn viết trước, rồi bắt tay vào làm. Lúc nào cũng muốn, chỉ là từ trước đến nay bị giữ lại bởi ý nghĩ là mình không có một câu chuyện đủ thú vị để kể ra.

Cơn sóng đi làm và kiếm việc đã bắt đầu ập đến và tràn qua đầu bạn bè mình. Trên facebook lác đác đã xuất hiện những status và note than phiền chuyện công việc, sức ép công việc, những lo lắng và chộn rộn. Có lẽ đến tháng 3 sẽ bắt đầu gửi thư đi một loạt các NGO ở Hà Nội để xin việc. Lại là một bước ngoặt nữa, mà mình thì hình như chưa bao giờ háo hức trước những bước ngoặt.

Còn một điều nữa, rất kì lạ, là cứ mỗi lần mình cảm thấy mình không còn cần về nhà nữa, đã sắp đứt hết mọi kết nối, đã có thể bình thản mà sống cuộc đời phiêu bạt và thấy lòng cũng không dậy sóng khi tưởng tượng ra một cuộc sống ổn định ở đất nước khác, thì lại có ai đó xuất hiện để níu mình lại. Và thế là mình lại muốn về. Chẳng lẽ thật sự là mình không thể đi hay sao?

Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011

Tết, vì không có bà nội, chị Giang và cô Minh, nên mọi việc nấu nướng thờ cúng đổ xuống đầu mẹ. Giữa những tất bật, mẹ bảo mình “nhà đã có nhiều hoa lắm rồi”. Mấy cây mai của ông lạnh quá không ra hoa nổi, có lẽ cũng già quá rồi. Ông đi mua mấy bông tulip cùng ông Thêm. Nhớ ra ông Khúc, bạn cùng quê, cũng là hàng xóm với ông cả đời đã mất năm ngoái. Mẹ kể bác Tôn cũng mới mất vì trụy tim. Sáng nay nghĩ, rồi đến một lúc nào đó, khi những điểm nối mình với cuộc đời này đã đứt gãy, cái chết sẽ đơn giản và nhẹ nhàng thôi.

Nói chuyện với bố. Rất trang nghiêm, bố bảo cô Huyền để bố nói với mình một lúc. Bình thường mẹ bảo nói chuyện bố toàn trốn tránh. Bỗng dưng được nhắc nhở về quyền uy của phụ huynh, một sự thật mình đã quên béng mất trong những năm sống xa nhà. Bố hỏi han về dự định sau khi tốt nghiệp, nhưng kiểu hỏi han đủ cụ thể để biết bố muốn mình đi học tiếp. Cả nhà nói về “lễ tốt nghiệp tiến sĩ” như thể đấy là sự thật hiển nhiên kiểu gì cũng tới. Thế là thấy sức ép. Sức ép của tình thương và trách nhiệm, đến mức thấy ngán ngán không muốn về. Chắc là mình sẽ nuối tiếc cuộc sống tự do thế này. Không những tự do mà còn vô lo nữa. Sớm thôi.

Năm nay sẽ có nhiều thay đổi, ít nhất là thay đổi môi trường sống, phải thích nghi lại với cuộc sống ở Việt Nam. Rồi sẽ phải đi làm. Ngay lúc này, muốn năm này sẽ gặp được những người mình muốn gặp. Cỏ này, ở Sài Gòn hay Huế cũng được. Giao này, ở Sài Gòn, Vĩnh Long hay Đà Lạt đều được. Anh Thắng này, ở Hà Nội hay Hải Phòng cũng chẳng sao. Bơ này, Tiểu Nhật này, Sherry này. Cũng chẳng biết gặp để làm gì, có khi chỉ cần ngồi với nhau cũng được, để những tình bạn đã vun đắp bền chặt đến thế có dịp được hữu hình hóa vào một giọng nói, một gương mặt, một con người.

Ngay lúc này, đang nghe Hồng Nhung hát nhạc Trịnh. Hồng Nhung làm nhạc Trịnh bớt ủ dột, bớt não nề. Không như Khánh Ly, lúc nào cũng làm nhạc Trịnh tràn đầy khắc khoải. “Như cánh vạc bay” Hồng Nhung hát tươi hơn, trong hơn, như thể một cô gái còn trẻ hát về những suy tư chưa chắc cô đã hiểu hết, nhưng giai điệu vẫn đẹp, chính bởi cái không hiểu nhưng nhiệt thành và chân thật trong đó. Nhạc Trịnh bao giờ cũng thế, những ngôn từ chảy ra từ một trái tim có lẽ đã rất mệt mỏi, nhưng vẫn quá thiết tha với cuộc đời. Một ca sĩ hát nhạc Trịnh hay sẽ là một người từng trải đủ để nói về những nỗi đau, những cảm xúc cùng kiệt nhất của đời người một cách bình thản. Khánh Ly nhiều ám ảnh quá, còn Hồng Nhung lại tươi sáng quá. Một người hát thành công những câu ca của Trịnh phải giống như một nhà tu hành, đã vượt lên mọi xáo động để hát về những đau khổ khi trong lòng đã không còn khổ đau. Lòng phải tĩnh như mặt nước lặng, nhưng bên dưới là mạch nguồn lai láng.

Đã sắp tốt nghiệp. Hình dung rõ ràng nhất về một công việc mình muốn trong tương lai là được lắng nghe những câu chuyện đời, rồi rút ra quy luật xã hội đằng sau những câu chuyện ấy. Nếu như có một việc gì mình sẽ làm không biết chán, thì đó chính là ngồi nghe người khác nói về cuộc đời họ. Cứ mỗi lần thực sự lắng nghe, mình lại ngạc nhiên vì những người xung quanh mình thật ra thú vị biết bao nhiêu, và mình đã bỏ lỡ biết bao nhiêu.

Thứ Ba, 1 tháng 2, 2011

Consider such a bookworm I am, the library is for sure my most favourite place at Trent. So yesterday afternoon, while occupying one of my favourite sofas in the library, sitting in my favourite position, which means knees equal with chin, I felt so satisfied that I began to miss that very moment. Sounds very much like Xuan Dieu, right?

All I could hear was occasional whispering, the sound of fingers tapping on keyboards, on and off cell phone’s vibration, papers’ being turned under fingertips. Looking out of the window, I could see the frozen river brightly lit under a rare deep blue sky in a winter day. I was reading a journal, written by a Canadian girl going for an exchange program in Thailand. It is such a treat from all the heavy theoretical books I normally bury myself in. I drank in the silence, neither tense nor relaxing, but somehow exciting, probably caused by all the studying surrounding me. That was when I started missing.

Funny how things we think are so real start becoming like a dream once we leave them.

It didn’t feel like imagination. One day not very far in the future, Canada will become a distant dream to me. I will miss it from time to time, like missing a beautiful piece of carefree days in my youth, when I still have the luxury of being tortured by identity crisis, life values and big questions like whether to go for something right or something easy. At that very moment, while I was half sitting half lying, curled up in the blue sofa, Canada transformed from a reality to become almost nostalgia. I looked at it as though I had left it already.

I will miss wandering around the high bookshelves, lost myself in the smell of old dust on yellow pages, some were produced by the end of 19th centuries, even earlier. I will miss the river, which to me forever takes the form of a long and sparkling lady’s hair. I will miss the pure clean air, the colour of vigorous blossom in spring. I will miss the ample size of nature, people and things. I will miss Canadians’ warm hugs and their love for me. Most of all, I will miss myself, the twenty one and a half girl sitting in the library had so little to worry besides some readings and a few school assignments. One day, that very moment and all the images, sounds and sensory impulses as well as my mind will be just another memory. I was dreaming that dream, a dream which hasn’t come yet.

I guess I will miss snow and the cold wind once the heat in Hanoi frustrates me. Pollution will also make me craving for Canada. I will certainly feel guilty about that, don’t I know myself so well now? I don’t drink coffee anyway, so Tim Horton won’t be a big fuss. But I will miss meals in candles, the elegancy in house decoration and camp-fire. I don’t know what random things will turn up but even as I was sitting in the library, I started missing the funny texture of blackberry in my mouth.

How have I been nourishing my love for Trent, for Peterborough, for Canada? Nothing in particular. I gave up trying pretty quick, within a few months after my first arrival on this land. Instead I decided to wait, just patiently waiting for a love to slowly come. I didn’t love Canada before I came, neither at the very first sight of it when I set foot on the country. I didn’t love Canada even after months, and years living in it. Canada didn’t love me easily, either. People have always wondered when love begins, people like Xuan Quynh. I don’t really care about a clear-cut beginning point, but I was quite surprised to be aware of its existence. It has been there since when, I don’t know, but as I contemplated a longing which hasn’t itself formed yet, I know I have fallen in love with Canada. So much that I miss it when Im still in it. Always have, and probably always will.

You know, we humans never learn a most elementary lesson. We only realize how we’ve loved someone when we know we are going to part.