Được tạo bởi Blogger.

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011


                                                                              Where am I? Which world is mine?

Ngoài trời tuyết rơi
Em ngồi trong phòng và nghĩ về mặt hồ nhòa mưa
Như mắt em nhòa nước
Đáng lẽ em không nên nhớ anh
Bởi vì anh là ai em cũng chưa hề biết
Nhưng nhớ mặt hồ mưa
Thì em có quyền, phải không?

Cho em chạm tay
Vào mặt hồ ướt đẫm mưa
Vào màn sương bảng lảng chiều tím
Vào cái oi nồng gay gắt buổi ban trưa

Bức tường lạnh cóng
Em nằm co ro
Muốn chạm vào một hơi ấm không phải của mình
Vào tiếng cười giòn tan như sắp vỡ
Vào giọt đêm đặc quánh trong hơi thở
Vào những chập chờn tan dần khi ngày lên

Hàn Mặc Tử nghe lời ca nào hổn hển
Tiếng ai như lời của nước mây?
Thảo Phương nghe lá lao xao bên cửa
Là gió? Là người? Hay tiếng đời thưở xa xưa?
Nhân ảnh ai mờ mờ sương khói
Ai thương ai biết mấy cho vừa?

Cho em chạm..
Một đầu  ngón tay thôi cũng được
Vào những con người, cảnh vật, nụ cười
Những yên bình và quặn thắt
Những tình yêu và sự bực bội
Những lời nhắc nhở và cái cau mày
Ở nơi em gọi là nhà ấy
Có xa không? Mười bốn ngàn cây
Khi thân thể em ở đây thì hồn em đã vượt qua sóng bể
Về nhà…

Cho em chạm, chỉ trong chốc lát thôi
Vào mặn đắng chua cay của ngày hôm trước
Vào nơi em đã rời bỏ
Một ngày thu cuối tháng 8 đẹp trời
Em đang ở đâu nhỉ?
Nơi mặt hồ đóng băng
Trắng đến lóa mắt
Chứ không mềm, mượt, ảo, và buồn
Như mặt hồ mưa của em.

Những tấm ảnh trên màn hình lạnh
Mặt hồ phẳng lặng trong hai chiều dọc ngang
Mưa sóng sánh chòng chành trong đáy mắt
Tuyết vẫn rơi miên man
Em nhớ mặt hồ nhòa mưa
Như mắt em nhòa nước.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét