Được tạo bởi Blogger.

Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010

Céline: So often in my life I've been with people and shared beautiful moments like travelling, or staying up all night and watching the sunrise, and I knew those were special moments. But something was always wrong. I wished I’d been with someone else. (They both laugh.) I knew that what I was feeling, exactly what was so important to me, they didn't understand. But I'm happy to be with you. You couldn't possibly know why a night like this is so important to my life right now, but it is...This is a great morning.
Jesse: It is a great morning. Do you think we have others like this? (Céline smiles.) What?
Celine: What about our rational, adult decision?
Jesse: Oh, yeah. Yeah. I know what you mean about wishing somebody wasn't there though, It‘s just, usually, it‘s myself that I wish I could get away from. Seriously, think about this. I have never been anywhere that I haven't been. I've never had a kiss when I wasn't one of the kissers. You know, I've never, um, gone to the movies, when I wasn't there in the audience. I've never been out bowling, if I wasn't there, making some stupid joke. That's why so many people hate themselves. Seriously. It’s just they are sick to death of being around themselves. Let‘s say that you and I were together all the time, then you'd start to hate a lot of my mannerisms. The way...the way every time that we would have people over...I'd be insecure, and I'd get a little too drunk. Or...the way I tell the same stupid pseudo-intellectual story again, and again. Y'see, I've heard all those stories...So of course I'm sick of myself. But being with you...it‘s made me feel like I was somebody else. I mean the only other way to lose yourself like that is...you know, dancing...or alcohol...or drugs or stuff like that.
Céline: Fucking?
Jesse: Fuh... Fucking? Yeah. That's one way. Yeah. (Swallows breath, turns away.)
Céline: (Turning towards Jesse and whispers.) Do you know what I want?
Jesse: What?
Céline: (Flips hair gently behind her neck and whispers again.) To be kissed.


[This is a kind of breath-taking beautiful scene. I love the idea of "being with you makes me lose myself". I love Celine's whispering voice "to be kissed". I love the vague feeling "You couldn't possibly know why a night like this is so important to my life right now, but it is". I guess I see myself so much in them. I see my life philosophy. I see my dream. I see my hope. It's like watching a deeply repressed dream of mine I've had for a very very long time, since my sub-consciousness has started picking up clues of what I want to do with my life, but I've never admitted this dream out loud to myself.
Love is about connection. Life is about moments. Death is ambiguous, just like everything else, and somehow magical. Im fueled with inspiration to wait, not for THE other half, but someone with whom I can feel truly connected too. Not someone who is similar to me, but who makes me feel whole]

 p/s: First time ever Im convinced that a movie sometimes can tell a story better than a book. The conversations would be too lengthy no matter how much wits and passion are put in, without the music, the background, lights and darkness, real honest facial expression. Throughout the whole movie, there's not one "love" and "miss" but those two words are inflicted everywhere, even in the sunlight shone through Celine's hair.
Hôm nay là ngày đầu tiên đường phố chính thức khoác lên tấm áo trắng. Chỉ sau một đêm thôi, từ không có chút tuyết nào trở thành tuyết trắng bạt ngàn lóa mắt. Canada mà, có gì đáng ngạc nhiên đâu.

Tối, từ thư viện về nhà, đói, đau đầu, không lạnh nhưng cảm giác chóng mặt buồn nôn như say xe. Trong đầu ong ong, không thể nghĩ gì khác ngoài: "Mình không muốn sống thế này nữa. Mình không muốn sống cuộc đời thế này thêm 5 năm nữa."

Về nhà, nói câu đấy với bạn. "Sống thế này là sống thế nào?" - "Thì không bạn bè, không gia đình, nhàm chán, vô vị, hết ngày này qua ngày khác chỉ đi học, làm bài, học bài, giống nhau. Mà chắc là tại tớ thôi. Không hiểu nếu tớ học tiếp lên cao thì có thay đổi gì không?" - "Sẽ không khác gì đâu" - "Ừ"

Nhưng sau đó là:
- "Tại sao lúc nào nói chuyện với ấy tớ cũng cười nhiều thế?", "Thôi về nhà đi, ấy đã đi lâu quá rồi mà, về đi rồi bao giờ chán thì lại đi tiếp cũng được mà"
- " Này tớ ngủ dậy lúc 9h sáng, ngồi đọc Blog của bạn đến 11h. Đôi khi những điều nhỏ bé cũng làm sáng chủ nhật bớt đi 1 tí cô đơn. Tự dưng muốn nói cảm ơn bạn vì đã viết ra những điều mình nghĩ dễ hiểu và nhẹ nhàng đến thế. Đôi khi đọc tự truyện hay kí của các nhà văn vẫn bị cái cảm giác họ viết với cái tự tôn rằng ta là 1 nhà văn cần phải đưa vào trong sách những ý niệm cao cả và văn học. Những lúc như thế đọc những gì bạn viết nó cảm giác gần gũi và dễ nhận biết rằng đâu là cuộc sống hơn."
- "Em thích gì?" "Để bọn nó tự mua cho em, còn em thích gì anh sẽ mua, rồi gom cả đống lại gửi. Tội nghiệp em bên đó"
- "Yeah, but I had worked for this older man, and once he told me that he had spent all of his life thinking about his career and his work, and...he was fifty-two and it suddenly struck him that he had never really given anything of himself. His life was for no one, and nothing. He was almost crying saying that. You know, I believe if there's any kind of God, it wouldn't be in any of us. Not you, or me...but just this little space in between. If there's any kind of magic in this world, it must be in the attempt of understanding someone, sharing something. (Sigh.) I know, it‘s almost impossible to succeed, but...who cares, really? The answer must be in the attempt. ."

Những câu nói trích từ những người khác nhau, và câu cuối là từ phim "Before sunrise". Lâu lắm mới được xem một câu chuyện tình ngọt ngào theo đúng nghĩa của nó, chứ không phải ngọt kiểu đường hóa học như những bộ phim ăn liền khác.
Thế đấy, bây giờ chuẩn bị đi ngủ, lại đang nghĩ "I've had a great Saturday night with..myself". Có lẽ nếu ra ngoài, đi đâu đó, ngồi với ai đó, mình đã không hài lòng như thế.
Vậy đấy, thế giới của mình vẫn ở quá xa mình. Hay là quá gần nhỉ? Chỉ cần set yahoo status thành available, tức thì sẽ có những người làm mình thấy ấm áp lại. Nên buồn vì yêu thương lúc nào cũng ở quá chừng xa, hay nên vui vì yêu thương lúc nào cũng sẵn sàng ùa vào để lấp đầy những khoảng trống và xoa dịu những bực bội, như một buổi tối thứ 7 này?

Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010

Compared to The Half-blooded Prince movie:


  1. I was less disappointed. I guess I have learnt to lower my expectation.
  2. Plots are closer to those in the book. Less invented details supposedly to be ridiculous, especially when Ron is portrayed. I don’t think that does justice to him. I don’t like cheap humour.
  3. Emotions are expressed better. This part is dense with loss and grief, death and terror. It is the dark time of history. Even though actors’ ability to “act out” characters’ feelings are nothing compared to other famous actors, they do a better job than themselves in the previous movie.
  4. Ginny still has very little room for herself. She appears only twice, and once in a quite provoking posture and initiates a kiss. It’s understandable how fans are puzzled at Harry’s choice of love. Rowling says little about Ginny in her books, and in the films, they make her little than a girl always showing up for a kiss.
  5. Music is less colourful. I think Nicholas Hopper is a much better choice. Too bad he decided not to compose music for this piece.
  6. It leaves me think about war. Rowling draws heavily from the Holocaust and Nazi regime to depict this war, especially in the part dealing with Muggle and getting rid of Mugblood. It’s terrifying to think that it actually happened before, not too long ago. And now they are talking about war again, between North and South Korea. Haven’t humans suffered enough?

Funny how after watching a movie like that, my worries and problems seem so trivial and my life so boring. When I was young, I often wondered what the characters would do after their conflicts and troubles are solved. Would they live a normal life again? Were their stories worth telling if they were just of ordinary people?
I don't think I'll watch any other movie with Daniel Racliffe in it. As his face is attached to Harry's image in my mind, I can't stand watching him change into other characters. I won't be able to let my precious little world of wizards and the boy I dearly love dissolve into nothingness, as if Harry is just another illusion and the one who plays him can be any one else.
My admiration for J.K Rowling and her imagination only grows deeper every time I think about her story. Probably some day, I will also have my story to tell.

  1. To have time to read, write, think and discuss, itself is a luxury.
  2. That thought ran across my mind when I was on the bus, as usual. These days, most interesting ideas come when I am either on a bus or in a shower, because otherwise Im constantly interrupted by facebook. Bad concentration, I know. That’s why instead of taking West bank bus, I took George North, which is 3 times longer for me to get home, just to afford a period of time to think.
  3. I talked to my cousin two days ago. Even though I missed him, I started getting irritated after 10 minutes. He is too friendly to be categorized a relative, and too responsible a friend. So, he is more than both combined together. He came when I called. He was there for my birthday when no one would. He concerned about me, watched me, and did what he could to make sure I wouldn’t get hurt. But still, we can’t talk with each other for very long before he said: “Im just asking about your plan, Im not arguing with you” and I said: “There’s no point asking and answering, because no matter what, I won’t be able to convince you and you’ll still enforce upon me your conviction.”
    He always thinks of me as a day-dreamer, and I hate that. He was telling me about his job, how his girlfriend grows impatience as she wants him to change to another job, and how his current job won’t be enough to secure a good family life in future. “A good family life”, in his definition, is a house and a car. He asks about mine, what do I set as goals I need to achieve to prepare for my own family later? I’ve never thought of a house and a car. I just think about how I’ll teach my children, from time to time. I’ve never thought of a husband, either. Family, in my mind, just consists of me and my children. It doesn’t mean I don’t want, or don’t need a husband, it just means a man is too hard for me to imagine, or to set standard upon.

    So, as always, my cousin sighed at my answer (I didn’t see him, I just knew). He asked his irritating questions, just for the sake of asking them and made me succumb to his beliefs. “Do you think you can make good money with your degree here?” “Do you think you will waste all the knowledge you’ve acquired there here?” “You think you’ll teach your children, no, women in Vietnam have no power, that’s their husband and his family’s business”, “How can you afford a good life? What kind of job can provide you that?” I hate it when people try to force their beliefs on me, try to make me live their ways, or try to make me admit that Im wrong. Even my parents never do that.

    But then, I realize that we have grown too different. What we believe in, of course, have never been the same, but they’ve become too far apart. It’s like in summer, I found myself having nothing to say when I met old friends. I don’t know what they know, don’t care what they care, sometimes don’t even understand their language. It’s like when my mom says, “I can’t read what you write”. Sometimes I write in English precisely because I don’t want her to read, but many times, I just express myself better. I was amazed, but didn’t find it funny when a friend pointed out that a sentence in Vietnamese I wrote actually is a translation of my own thought in English.
  4. Then, on the bus, I thought about how people who love me, maybe one day won’t understand me anymore, as we no longer share the same beliefs, ideas and even language. People who understand me, sadly, don’t love me enough. How the adopted country, may someday feel like home, and home may feel alien. Am I changing while everything stays the same, or am I merely a part of the changing world?

Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2010

Hermione: How does it feel, Harry? When you see Dean with Ginny.
Harry: Oh, uhm.
Hermione: I know. I see the way you look at her. You’re my best friend
(Half-blood prince movie, part 6 of the Harry Potter series)

A nice thing about watching a movie alone is that you can replay a scene you like, and listen to the same conversation again and again. Indulge yourself in beautiful words and be lost in the sobering of a girl watching the guy she likes kissing another.
                                                             * * *
A quiet Saturday night, I spent time in my room reading 2 books. For a moment, I thought to myself: there is nothing as exciting as to begin a book, and nothing as satisfying as to finish a book. I felt fulfilled.

I came to the conclusion that I'll never get enough of Harry Potter. Tears still fell down, even though it was the second or third time watching the movie, and even more times reading the book.

I couldn't help but dazzling at the question: "How does it feel to be stripped of all love?" A few people who love Harry dies after another. He didn't know love, got to know some, and be deprived of it. How strong must he be, not to hate this life and give up? How much pain can a human suffer from before he loses his mind?

At the same time, I wondered if I have missed out many things by virtue of staying in my room on a Saturday night. After 4 years, I still know nothing about life of a young Canadian. I have shared house with them, but I never really occupy a visible spot, I was a mere audience. I watched them, but maintain a distance so far and firm that they didn't even care to attempt to bring me back in.

                                                           * * *
In 1973, the year "How people change" was published, homosexuality was perceived by psychologist as a psychic problem, something people can fix if they are willing enough to resist temptation. In 1997, the year "Sleepless in Seattle was produced, when a father went out, he gave his son the restaurant's phone number to contact him in emergency case, because no one had a cell phone or even had a clue what it is. In 1999, when I was ten, I often closed my eyes and dreamt about something I can put all my favourite songs into, in an order I like and don't have to change tapes and CDs to look for just one particular song.

In 2010, an explicit discrimination against homosexuality can be charged as a criminal act. A cell phone with no other function than to call and send text message is considered backward. And I have a mp3 player.

Time is really something, isn't it? Not only technologies, but also beliefs, ideas and the clear-line between right and wrong, moral and immoral, healthy and sick also change. That opens up a full range of possibilities. There's no need to accept what we don't like, we can work out together to change it.

                                                         * * *
When I don't like a feeling, I'll send it away.



Hanoi’s timezone is UTC plUs seven
When the sUn rise to U, in my sky it is hidden
The distance of UTC minUs five
And UTC plUs seven
Is big as Pacific Ocean
Are U sleeping now?
.
Under two difference skies
Covers two difference minds
U and I
In the night
Talk like many years go by
Are you sleeping now
In UTC minUs five?
.
Hanoi has rain all the sUmmer
Like it misses U all the spring
And want to flood out the aUtUmn to bring
U
Back to home before snowing

U and U and U
Me and Me and Me
Dreaming about the day we're free
The day we'll got the key
To this life
As we want to be
Together, maybe

Mình thích câu "Are you sleeping now?"

Thứ Năm, 18 tháng 11, 2010


Có những buổi tối như thế này, ngẩng đầu lên thấy những bông tuyết tơ đầu mùa bám vào cửa kính xe, vài giây sau tan thành nước. Nhưng sẽ có những bông khác rơi, cứ đều đặn và thanh thản thế thôi, tan ngay khi chạm đất, nhưng sẽ nhuộm trắng vạn vật vào sáng mai. Nhịp thở của thời gian, chỉ có thể lắng nghe, chẳng có cách nào ngăn trở được.

Về nhà thấy có một nồi chè khoai môn gừng. Đã rất no, nhưng nuốt ực một ngụm, cũng thấy bụng ấm ran lên. Vừa nuốt chè vừa nghĩ: “Tại sao không phải là mình?”

Rồi mở yahoo, thấy có thư từ Hà Nội. Không đến nỗi mừng quá hét lên, cũng không đến nỗi thích chí cười ha hả. Nhưng có cái gì êm êm, dịu dịu khẽ len lỏi, như những bông tuyết đầu tiên vẫn đang chầm chậm rơi và khẽ đậu xuống mặt đất ngoài kia.
Thư mở đầu bằng “chào ấy” và kết thúc bằng “yêu ấy”.

Tự nhiên muốn gọi điện cho vài người. Chính xác là hai người thôi. 9 rưỡi sáng ở Hà Nội, có lẽ hai người đó một đang ngủ, một đang ở chỗ làm. Không biết có thể ngồi hàn huyên được không. Bao nhiêu lần rồi, đã muốn gọi cho người này người kia, rồi cuối cùng không gọi vì không chắc người mình đang nghĩ đến có muốn nói chuyện với mình hay không.

Thỉnh thoảng, rất cần có điều gì đó để được nhắc rằng, ở đâu đó có người đang nghĩ đến mình. Dù đã tự bảo, có về hay không cũng chẳng khác nhau nữa. Dù đã nghe “Hà Nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ” và không trào lên mong mỏi muốn “vội vã tìm về” nữa. Nhưng mà, cảm giác là một con diều đứt dây chẳng phải lúc nào cũng dễ chịu. Rất nhiều khi, như buổi tối này, muốn có chỗ buộc mình lại. Đã rất muốn bảo với bạn là, thỉnh thoảng, hãy nhắc cho tớ nhớ tớ đã bỏ lại rất nhiều tình yêu sau lưng, ở một nơi mang tên là Hà Nội.

Thỉnh thoảng, hãy nhắc cho tớ nhớ là tớ vẫn có một chỗ mềm trong tim, khi chạm vào có thể nhói lên, và tớ sẽ biết là tớ vẫn chưa thôi nhớ.

Cảm giác ngọt ngào nhất trên đời, phát hiện ra hồi mười lăm tuổi, đấy là biết chắc, ở ngoài kia có người đang đợi mình.

Kết nối yêu thương có thư, mở ra chỉ có một dòng. “Mun à, gần đây tao với mày trở nên xa cách quá.” Quá ngắn để làm một chương trình hoàn chỉnh. Chỉ là một câu nói vu vơ. Tưởng tượng ra một cô bé nào đó, ngồi một mình trong đêm, và gõ một câu vu vơ gửi vào trống rỗng. Không phải những tình yêu bay bướm dông dài. Không phải là những nỗi nhớ cồn cào day dứt. Một câu thôi, nhói lên một cái. Được là đầu kia của trống rỗng, để nhận được những cảm xúc vụt lên như thế, chẳng cần hoặc chẳng biết nói cho ai, kể cũng dịu lòng.

Ngày mai sẽ đi học, rồi sẽ học bài, dọn nhà, nấu cơm. Hôm trước mang laptop đến cho bà Marg xem ảnh đi chơi Quebec, bà đã 81 tuổi rồi, bảo thật là kì diệu khi một cái hộp (cái ổ cứng ngoài) bé thế mà chứa được nhiều ảnh hơn rất nhiều cuốn album cộng lại.
-         What are these photos placed on?
-         They are on memory.
-         Memory? No, I mean, what is the physical space they’re on?
-         I don’t know. In the camera, they are on a memory card.

Kí ức. Những bức ảnh ở trên một cái thẻ nhớ mỏng mảnh, có thể dễ dàng bẻ gẫy bằng hai ngón tay, và những bức ảnh được chứa trong kí ức vốn lộn xộn và dễ phai, cái nào bền vững hơn?

Đến sáng mai, buổi tối hôm nay còn lưu dấu chút nào không? Cả cái mong muốn được nhớ cứ thỉnh thoảng trồi lên rồi phải đè xuống nén cho chặt này nữa?

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

Why am I finding myself in the same position I used to be 4 years ago? Terrified by the prospect of a GRE (which I am now scoring less than half), the time strain, all the paper work of an application, and most stressful, the process of figuring out my dream, my ambition, my future, my desire.
So I have completed half of the application form for a PhD in Asian religion, Cornell University, in the US. The rest of course will be worked on for the next 2 months.
I am interested, but confused. I am inspired, but afraid. I am excited, but worried.
I like the pressure, strange as it may sound, but this morning, I told myself, I am craving for unsettlement again, the feeling of something new and strange, of solitude and absolute loneliness in an unfamiliar environment.When was the last time I cried?
Ahead of me lie at least 3 papers to write, 2000 pages to read, 2 books to translate.
Do I really want to spend another 5 years in school? What if half way through, I find out that I don’t like it? Can I just walk away? Can I just leave? Will there be any penalty? Will they put me in jail because I would have spent 3 years worth of scholarship or whatever funding I may get?
Can’t believe I would feel this again. So uncertain, yet eager at the same time. Once again I want to reach out for something I like. Or am I just seeking a place to hide, to run away from the responsibility of joining the work force and live like an adult?
Such an intense state I almost feel like crying..Why is my heart racing just thinking about this?
Avirl Lavigne's singing to me, again and again:
I couldn't tell you why she felt that way,
She felt it everyday.
And I couldn't help her,
I just watched her make the same mistakes again.

What's wrong, what's wrong now?
Too many, too many problems.
Don't know where she belongs, where she belongs.

p/s: A side note, love is always interesting, even if it is not for me.And mom just called and said she misses me. So unusual, because my family don't usually express feelings in words. It's just, by the time I wake up in the morning, she's already gone to bed. Her physical work during the day is too much for a woman approaching 50. I really should wake up earlier. Im already dreaming of announcing the news to her. Imagine this: "Mom, Im going to US to do a PhD". She wants me to go home, I know. For me, now, really, going home or not is no longer a big deal. Either way makes no difference to me, as long as I can find something meaningful to live my life for.

Thứ Bảy, 13 tháng 11, 2010

Tận hưởng nốt những ngày cuối cùng của mùa thu, những ngày cuối cùng của năm còn có nắng ấm và những con đường – không – phủ - đầy – tuyết


                                                                              ***
Nếu bạn đến từ một nơi xa xôi nào đó, bạn sẽ rất hay được dân địa phương hỏi thích gì nhất ở vùng đất của họ. Anh Joe , một người Canada ở Việt Nam được hỏi: “anh thích ăn gì,  anh thích đi đâu”, thì tôi, một người Việt Nam ở Canada, mỗi khi gặp người lạ, cũng được hỏi: “how do you like Canada so far?”, “do you like living here?”. Tôi biết, khi hỏi thế, họ muốn được nghe khen. Tôi hay quấy quá đáp cho xong, nói bất cứ cái gì hiện lên trong đầu, ví dụ như: “Mùa thu ở Canada đẹp tuyệt vời, mỗi tội mùa đông lạnh quá.”

Thế nhưng trong một thứ bảy đẹp trời thế này, câu hỏi đó trồi lên trong đầu tôi. Sống ở đây ba năm rồi, đã đến xấp xỉ 10 thành phố, tôi yêu điều gì nhất ở mảnh đất này? Một cách  nghiêm túc, chân thành và sâu sắc?

Canada là đất nước của dân nhập cư. Những người chủ thực sự, những người da đỏ đầu tiên sinh sống ở đây đã bị đánh bại, đô hộ và đồng hóa bởi dân da trắng quá lâu rồi. Vì thế, Canada không có nền văn hóa dị biệt. Những món ăn của họ cũng là món ăn của người Ý, người Mỹ, người Anh, người Pháp. Những ngày lễ của họ, như lễ Tạ Ơn, Halloween, Giáng Sinh.. cũng là ngày lễ của những niềm tin phủ trùm một vùng rộng lớn thế giới phương Tây. Người Canada tự hào đất nước mình là một thể khảm, trong đó mọi sự đa dạng đều được tôn trọng, và hòa hợp với nhau, chứ không như Mỹ, là một cái bình đun chảy mọi nguyên liệu trong nó để tạo ra một chất hỗn hợp gọi là “Mỹ”.

Vì thế, chẳng dễ gì để tìm được một điều đặc trưng cho Canada để gọi tên tình yêu của mình.

Có thể là cảnh thiên nhiên chăng? Đất nước rộng thứ hai thế giới, có nguồn nước ngọt cũng thứ hai thế giới, và nếu bạn không dừng lại nhường đường mà cố tình đâm chết một chú nai vàng ngơ ngác nào đó trót nhởn nhơ chơi gần đường quốc lộ, bạn có thể bị đi tù mọt gông. Không có gì dễ hơn việc ngưỡng mộ, sửng sốt, trầm trồ và yêu tha thiết cảnh vật ở nơi này. Những ngày mùa đông đi học về muộn, tôi và tuyết dưới chân tôi được tưới đẫm trong ánh trăng. Trăng mênh mông và tuyết cũng mênh mông. Nhìn lâu, thứ ánh sáng đó sẽ lay động như một chất lỏng màu hổ phách huyền hoặc. Và tuyết thì lấp lánh trắng. Tôi có thể nói mãi về những trảng hoa dại vàng rực, bồ công anh trắng muốt khi xuân tới, những cây táo dại trĩu trịt quả để bọn sóc lóc chóc chạy đuổi nhau dưới gốc vào mùa hè, và những đồi cây đỏ cháy lên như một dải lửa vào mùa thu. Về dòng sông chảy dài như mái tóc và bầu trời xanh đến khó hiểu. Về một ngày đông lặng gió, những bông tuyết to và xốp rơi chầm chậm, xoay xoay trong không gian, đặt lên má lên môi lên đuôi mắt tôi những nụ hôn lạnh buốt và ngọt lịm.

Có thể là những công trình kiến trúc công cộng chăng? Khi một người già chống gậy lên xe bus, bác lái xe sẽ xì hơi gì đó và sàn xe hạ thấp xuống. Nếu đó là một người ngồi xe lăn, bác sẽ rời khỏi ghế lái, đẩy người đó đến hàng ghế đầu có thể gập lên, cài khóa an toàn cẩn thận, rồi mới quay về chỗ. Nhà vệ sinh công cộng lúc nào cũng có một buồng to gấp đôi những buồng còn lại để dành chỗ cho người đi xe lăn, và bên cạnh các bậc thang bình thường bao giờ cũng có những đường dốc. Đèn giao thông, không phải tất cả, nhưng ở những khu phố đông người đi bộ, có tiếng chim hót khi đèn xanh bật lên để những người khiếm thị nhận ra được tín hiệu qua đường. Một xã hội nhân văn là xã hội nghĩ đến những đối tượng thiệt thòi khi xây dựng các công trình công cộng. Không biết đến bao giờ, các kiến trúc sư ở Việt Nam mới nghĩ đến việc xây một đường dốc cạnh những bậc thang?

Có thể là con người Canada chăng? Mới hôm qua ngồi trên bus, tôi nghe cuộc trò chuyện giữa một chú bị Down và một vài bạn sinh viên. Chú rất nhiệt tình bắt chuyện, vì thế các bạn kia, dù có vẻ hơi chậm hiểu những gì chú nói, vẫn vui vẻ đáp lại. Thử tưởng tượng một người đàn ông rõ ràng có vấn đề về đầu óc, cố bắt chuyện với người lạ trên xe bus ở Hà Nội, bao nhiêu người sẽ nói chuyện, thậm chí chỉ là đáp lại ông như một người bình thường? Những người lạ tôi gặp, như đi cùng bus, bác thu ngân trong nhà ăn của trường, thường là những người lớn tuổi hơn, nhưng bạn cùng nhà cũ cũng hay gọi tôi bằng những danh từ ngọt ngào. Bạn có thể không vui không, khi được gọi là honey, sweetheart, pretty, babe và darling? Thỉnh thoảng, phải xách nặng khi đi một mình, vẫn có những bàn tay chìa ra san sẻ gánh nặng với tôi. Và những bà cụ đáng yêu mà tôi có may mắn quen biết, chẳng bao giờ tiếc một cái ôm rất chặt và câu “I love you” khi chào tạm biệt. Tôi biết mình đã quay trở lại Việt Nam khi đưa tay ra ôm những người bạn của mình và chỉ nhận lại được một cái vòng qua vai, hờ hững.

Mà không, có lẽ điều tôi thích nhất ở đây, là như buổi sáng này, tôi đọc được hai bài viết hay và vội vã gửi email cho cô giáo để nói về những suy nghĩ của mình. Trong lớp, tôi cũng có thể tự do nói về những câu chuyện xảy ra với mình, hoặc người mình quen.  Thậm chí cả tính lười biếng và cái thói nước đến chân mới nhảy chưa bao giờ sửa được tôi cũng nói với thầy (sau rất nhiều lần khất không nộp bài và phớt lờ email của thầy), để được nhận lại một cái cười xòa và câu an ủi: “không sao, ai cũng có lúc thế cả mà”. Tôi thích việc được thả mình ngồi đọc đến vài giờ một chủ đề nào đó tự dưng nảy ra trong đầu (như tại sao đàn ông da trắng yêu phụ nữ châu Á chứ ít đàn ông châu Á yêu phụ  nữ da trắng), được viết bài luận so sánh Chiếc khăn gió ấm và Hey there Delilah (để thấy được lý tưởng tình yêu trong hai nền văn hóa), được băn khoăn về những quá trình dẫn đến con người mình như này, rồi nó sẽ dẫn tiếp đến đâu. Và tôi được nói ra, bởi vì lúc nào cũng có người lắng nghe những thắc mắc kiểu như vậy.

Có lẽ là thế chăng, việc được đọc những gì tôi thích, xem những gì tôi muốn và làm những điều tôi tin, là thứ sẽ không đất nước nào, dù có nền văn hóa tương đồng đến mấy, có thể mang lại. Không phải những điều có sẵn, mà là những gì đất nước này đem đến cho tôi. Thế đấy, người ta chẳng bảo là “I don’t love you for who you are, but for who I am when Im with you” còn gì.
                                                                           ***
Tự dưng dạo này thấy đâu đâu người ta cũng nói về grad school. Cũng đã có lúc nghĩ: “I love school too much to be parted with it.”. Cái không biết bao giờ cũng đáng sợ, nhất là khi “cái đó” lại là tương lai của mình. Nhớ đến một câu của Giao, không phải dành cho tôi, nhưng tôi rất thích: “I won’t buy you gift. I share with you my Việt Nam. Go. Return.”

Go. Return.

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

4h chiều. Ngồi trong phòng ngó ra cửa sổ, tự nhủ: “Ở ngoài kia còn có mây trắng trời xanh”. Trời xanh thật, và nắng thì vàng thật. Bất chấp cái lạnh, mở cửa sổ thò đầu ra hít thở một chút. Rồi đóng lại, thở dài, cái máy sưởi đã lại lạch cạch đánh lửa rồi rùng rùng chạy như một cái máy giặt cũ.

Hôm qua, sau khi nấu cơm, ăn cơm, uống chocolate nóng, rửa bát, mình bỗng có cảm hứng gửi thiếp tặng bạn bè. Có lẽ sau khi tiêu thụ một cốc chocolate thì người ta thực sự trở nên ngọt ngào hơn. Mình luôn tin là, nếu không thật lòng quan tâm đến ai đó thì không nên tỏ ra là mình quan tâm, còn nếu có, thì hãy cho họ biết. Tự nhiên nhìn thấy một cái thiếp có hình hai cốc café, liên tưởng đến hai cốc chocolate nóng vừa uống, bèn gửi cho bạn. Vừa gửi xong, có người hớn hở cảm ơn, rồi đoạn hội thoại như sau diễn ra.

Bạn: Này, cậu tập uống café đi
Mình: Tại sao?
Bạn: Just a thought. Anh Tùng tập cho cậu uống rượu thì tớ sẽ tập cho cậu uống café.
Mình: Thôi, nghỉ đi. Cứ thế thì tớ ở cùng nhà với ai hút thuốc sẽ tập hút theo à?
Bạn: Im

Ngồi một lúc, tự dưng băn khoăn: “Có phải người ta luôn  muốn chia sẻ những điều mình thích với người họ yêu quý không?”. Nghe rất cơ bản, nhưng trong lúc đấy, thấy nó như một định luật mới mẻ về tâm lý con người mình vừa khám phá ra.

Đi xa, cách duy nhất để giữ liên lạc, và để chia sẻ với những người thân yêu là qua các mạng xã hội. Thế là mẹ, từ một người không biết tắt mở máy tính, dù vẫn sợ động vào nó như người ta sợ động vào một thứ quái gở không thể hiểu nổi và không bao giờ biết khi nào sẽ đùng đùng giận dữ và tắt ngóm sau một cái chạm tay khẽ, đã biết mở yahoo, skype, facebook và blog. Thế là mình, dù chán ghét việc suốt ngày phải nghĩ ngợi nên cho những ai đọc note đến mức đoạn tuyệt với chức năng này của facebook, vẫn phải gửi blogspot cho một số người mình cần họ biết mình đang ra sao.

Hôm đến Montreal, ghé thăm Noelani, bạn cứ xuýt xoa tiếc rẻ là nếu mình ở lại thêm một ngày nữa thôi là sẽ gặp được người yêu của bạn sắp đến thăm. Những cô bạn, hoặc những ông anh yêu quý mình, luôn dẫn người yêu đến gặp mình. Hồi lớp 11, Thanh còn viết thiếp là: “Vân biết tại sao Thanh lại dẫn Tú đến nhà Vân không? Vì Thanh rất quý Vân đấy.” Có nhớ vụ đấy, một thằng bé bị bạn gái nằng nặc bắt chở đến nhà mình, rồi đứng ở cửa nhẫn nại chờ hai đứa con gái tán chuyện với nhau. Anh trai và chị gái cũng ra mắt người yêu với mình đầu tiên, trước tất cả mọi người trong nhà và có thể trước cả bạn bè thân. Có thể chỉ là muốn giới thiệu cho biết, nhưng mình thích nghĩ là, những người yêu thương mình muốn chia sẻ với mình một phần trái tim của họ.

Người ta luôn thích được cùng đọc một quyển truyện, cùng nghe một bản nhạc, cùng thưởng thức một bộ phim với người nào đó họ yêu quý. Đã bao giờ bạn xem xong một bộ phim, một mình nhé, kết luận là nó rất hay, rồi thầm ước giá như mình vừa xem nó với ai đó chưa? Giờ thì quá muộn rồi, bạn đã xem xong, và bạn chẳng mấy khi xem lại một bộ phim hai lần.

Sáng chủ nhật đó ở khu phố cổ thành phố Quebec, trong khi ba người bạn đang ríu rít chụp ảnh, mình đi tản bộ ra xa xa, rồi đứng lặng người trước hai cụ già tóc bạc phơ phơ trước gió, đang nắm tay nhau ngồi trên ghế đá. Khu phố cổ này tràn ngập khách du lịch, mà phần lớn là dân châu Á da vàng mũi tẹt, cũng như ba sáu phố phường Hà Nội nhan nhản tây da trắng mũi cao. Trông hai cụ không giống khách du lịch đang ngồi nghỉ chân lấy hơi để rồi vội vã thưởng ngoạn những khoảnh khắc. Công viên cây lá vàng rực, một bên là dòng sông Montmorency ngút ngàn, xa xa là những dãy núi xanh mờ, một bên là những tòa lâu đài cổ. Phố yên đến nỗi nghe thấy tiếng chim bồ câu gù, và tiếng dương cầm vọng ra từ một quán café nhỏ nào đó. Sáng chủ nhật, phố yên. Trước mắt mình, hai ông bà cụ thảnh thơi như thể họ có cả một ngày để ngồi đây sưởi nắng. Hay là thế này, trong tiếng lóc cóc vó ngựa của những chiếc xe chở khách đi quanh phố, mình thấy tình yêu hóa thân vào vĩnh cửu..

Lúc đó, mình đã không mảy may nghĩ rằng, mình muốn có ai đó ở cạnh lúc này để cùng chứng kiến một điều kì diệu của cuộc sống. Có lẽ, mình đã quá quen với việc gặm nhấm mọi cảm xúc một mình, hoặc nếu đáng, sẽ ghi ra để bạn bè đọc sau. Mình đã không còn là con bé mười tám tuổi ba năm trước, đã trốn ra rừng thông ngồi khóc một mình. Ngày thứ hai đến Canada, ở khu cắm trại dành cho sinh viên quốc tế, không chịu nổi cảnh ai cũng có người đi cùng, còn mình thì lầm lũi, trong khi mọi người ăn sáng, mình đã bỏ đi. Ý nghĩ “giá có anh ở đây” khi đứng trước mặt nước mênh mông trong vắt cũng thỉnh thoảng trồi lên, lăn ra ngoài dưới dạng nước mắt. Nhưng cũng đã quá lâu rồi.

Phải rồi, đã quá quen, nên một câu nói đơn giản về café mới làm mình ngạc nhiên và chợt “nghĩ ra” một định luật cơ bản. Đã quá quên rồi, cái sự thật nhỏ nhoi là ở đâu đó, ở một nơi nào đó, vẫn có ai đó muốn chia sẻ điều họ thích với mình. 

Mà, ở ngoài kia vẫn là mây trắng trời xanh.

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

Few days ago, I watched a Ted talk (which I couldn’t find again to paste a reference link here) about “people don’t buy what you do, they buy why you do it”. The message is to put forward beliefs and motivation, in business and general life, before you advertise your products and call for actions. The presenter, who I can’t remember name either (Im very bad at remembering name, at least compared to ideas), emphasizes that when we can ascertain our beliefs and talk about it, we have the power to appeal to people who share the same view. And those who are willing to “be there” to support the vision, often are the best adapters leading to change in society.

As a result, lately I have been questioning myself about what I truly and strongly believe in. What are the principles that govern my life? What do I consider right and wrong? What do I use to make sense of my present, past and future?

Not easy questions. It’s hard to come up with an answer; it is even harder to decide which one is THE answer. A lot of what I believe in come from outside, from family, school, friends and societies I have lived in. There is hardly one that I come up with on my own, actually none. I am no way a great thinker who innovates ideas for the sake of originality. For example, I believe children should take care of their parents when they are weak and old. And this is of course the main principle of Confucian discourse which influences the whole area of South East Asia. Another example, I believe women should be able to enjoy rights granted to men such as the right to make important decision (not trivial ones like what grocery to buy for a day), as well as share their assumingly “women’s work” with men. This attitude, no wonder, is what I get from my education in Canada. Less important and more personal beliefs include: people who care about me should remember my birthday, if I try very hard for a job, and better than everyone who applies, I should get it, and if a guy is interested in a girl, he is supposed to take the daunting responsibility of making a move first, rather than the other way around. These are all influenced by the media, like books, movies and newspapers, as well as what people around me consider right.

So, there is nothing genuinely mine. Sure, but is there something I more strongly believe in than others? Something I can share in case someone casually asks: “What do you so dearly believe that no one can cast a doubt on?”

Last night, I watched Le Fabuleux Destin d'Amélie Poulain  (The fabulous destiny of Amelie Poulain). It is a French movie produced in 2001. It is beautiful. My heart was racing towards the end of the movie, not because the couple finally found each other and kissed, but because suddenly I felt like life is so beautiful. Not a heavy moral message like: “do a little good to everyone will make a big change”, as in common stories about a introverted, shy and sometimes socially awkward girl all of sudden decided to go out help people and in the end received her own reward. Not a love story about two outcasts who have been in love with each other in dream, and reunited in a kiss that each of them find himself/herself in the other. Not the heart-breaking scenes of France, a country famous for its romantic features. Not the unusual harmonic rhythm of Yann Tiersen's music. Well, actually, all of those elements contribute to the beauty of the movie. But I was moved deeply by the ordinary of it. And I realized, as I have realized before, only by loving something that you can make it beautiful. Or to put it differently, love beautifies even the smallest and most trivial.

There, a principle I strongly believe in I can eventually formed in words: “Beauty lies in the ordinary”.

And that is what I have struggled to explain my strong attachment to some literature works. An idea runs across the TED talk is about appealing to people sharing the same view. All books and novels I love for a lifetime have the same principle. Harry Potter, Doraemon, and almost all Nguyen Ngoc Tu’s works, they are about the beauty discovered in ordinary people. That’s the surface, deep down under is the author’s great love for life.

If Im not mistaken, I have thought about it since I was in grade 5. I have once told myself: “The job of a writer is to make normal things beautiful”. Then, I was surprised to discover, in my first year university, that Simmel said that same thing about art (Art is to separate something from the background and bring it forward). And finally, yesterday, I was able to make it a principle, one that I have been struck by and have followed all the time. I just didn’t realize that I have. Such a long way to come to term with oneself. More than 10 years, since I first felt the glimpse, till the day I fully understood and confirmed a belief.

So if I write, I will strive to bring forward, to put it on the table, to focus attention, to make others see the beauty in the ordinary.

p/s: That movie also made me realize that I'd rather watch a movie alone, especially if I really like it. Activities like reading and watching movies, sometimes listening to music if not in complete solitude, are to shared with a special someone, who understand and share my taste, not just random people.
Sáng thứ 7. Bên ngoài đang một độ. Nắng chiếu xiên qua cửa sổ, làm cái chân bàn bỗng dưng lấp lánh một cách kì lạ. Sau hai ngày âm u mưa mưa tuyết tuyết, căn phòng rộng thênh thang lại được thắp sáng bởi một vạt nắng ngắn tẹo teo in trên tường.

Ngồi một mình trên giường, laptop trên đùi, xung quanh tuyệt đối yên tĩnh. Tôi nghĩ về một câu hát thị trường, hình như của Mỹ Tâm hay Đoan Trang: “Chỉ muốn tan vào với nhau”, rồi đến câu thơ Dệt tầm gai của Vi Thùy Linh tôi nghe nhẩn nha trong hơi thở của mình mấy hôm trước: “Em yêu anh cuồng dại/ Yêu anh đến tan cả em ra.”, rồi lan man nghĩ đến Xa cách của Xuân Diệu: “Gần hơn nữa thế vẫn còn xa lắm.” Cái cảm giác muốn tan chảy thành nước, muốn gần nữa, gần nữa, và ôm chặt đến bao nhiêu cũng chưa đủ, tôi đã từng trải qua. Ngay lúc này, nó đang trở lại. Nhưng không phải với một con người, mà với một giai điệu. La Valse d’Amelie của Yann Tiersen, nếu Xuân Diệu muốn cắn xuân hồng vì quá yêu, thì tôi muốn ngấu nghiến giai điệu này. Một cảm giác quá vật chất, tôi cồn cào muốn ôm trọn, muốn hòa nhập, muốn trở thành một phần của thể xác mình. Hay không thể chịu nổi.

Tôi thỉnh thoảng tự hỏi tại sao bỗng dưng mình lại thích nhạc không lời, khi nó không phải là một phần của văn hóa tôi lớn lên và hằng ngày tiếp xúc. Tất nhiên một nguyên nhân là vì chương trình Blue Night trên TYC, một kiểu online radio podcast xen kẽ những bài viết và những bản nhạc không lời đã được chọn lọc qua đôi tai thẩm thấu âm nhạc rất hợp gu với tôi của người làm chương trình. Nhưng có lẽ cũng vì tôi đã đến tuổi để nghe thể loại âm nhạc này.

Có một bạn học cùng lớp từng phát biểu: “Âm nhạc cũng là suy nghĩ.” Tôi đã nhớ câu nói đấy, nhưng không thực sự hiểu ý của bạn cho đến khá lâu sau, khi tôi yêu âm nhạc vì âm thanh và những giai điệu, chứ không phải vì ca từ và những nhịp phách nữa. Khi nghe một bản nhạc có lời, bạn được bảo cho biết mình cần phải cảm thấy thế nào. Nếu đó là nỗi lòng của một cô gái bị người yêu phụ rẫy, bạn được lựa chọn trong mớ cảm xúc của buồn bã, hờn ghen, tuyệt vọng, hoặc bất cần. Bạn có thể thấy những điều mình đã từng trải qua đang được hát lên, nhưng bạn sẽ chẳng thể nghĩ đến tình yêu nước chẳng hạn, khi cô gái vẫn đang hát về chàng trai của trái tim mình.

Có rất nhiều cái bỗng dưng xảy ra khi tôi thả mình trôi theo những giai điệu. Bỗng dưng tôi rớt nước mắt. Bỗng dưng tôi cười phá lên. Bỗng dưng tôi giật mình, bài này nghe lí lắc vậy, mới hôm qua mở ra nghe buổi sáng để bắt đầu ngày mới, mà sao hôm nay buồn vậy ta? Bỗng dưng tôi nhớ đến những thanh âm thao thiết khi ở giữa một đám đông ồn ào. Bỗng dưng tôi mở mắt sau một đêm dài, co quắp lại như con tôm, quấn thật chặt ba lớp chăn quanh mình, hụt một cái sau giấc mơ đầy những dịu dàng rồi quay trở lại thực tại chỉ thấy mình một mình trong căn phòng mới lờ mờ sáng, lạnh và trống hoác. Chênh vênh, tôi ghét chênh vênh. Rồi bỗng dưng tôi quờ tay mở máy tính, tìm đến đúng một bản nhạc, một giai điệu thích hợp hơn mọi từ ngữ để tự lấp đầy mình.

Chắc là tôi đã đủ lớn để không cần ai bảo cho biết mình phải cảm thấy thế nào.

Chẳng bản nhạc nào có một nội dung được định sẵn. Khi những bài hát có lời là sự thể hiện kết hợp của nhạc sĩ, ca sĩ, rồi nhạc công để truyền đến bạn một nội dung nhất định, thì nó vẫn mãi mãi là sản phẩm của người khác. Bạn thấy hay vì bạn tìm thấy một phần của mình trong bài hát đó, giống như những người có tâm hồn đồng điệu thường cùng nhìn thấy cái đẹp trong mớ hỗn độn là tầm thường với người khác. Nhưng một bản nhạc, không có lời, cũng là một phần của bạn. Khi nghe nó, bạn mang vào những âm giai ấy kí ức, kỉ niệm, suy nghĩ, cảm xúc của mình. Bạn là một phần của sự sáng tạo trong đó. Bạn sẽ khó xúc động hơn, chắc vì thế mà những người trẻ ít nghe nhạc không lời hơn những người lớn tuổi. Cả một miền mênh mông, cái nào cũng có thể nhặt đem về làm của mình. Dễ gây hoang mang lắm. Nhặt cái gì, nhặt ở đâu, người nghệ sĩ chẳng dắt tay bạn. Họ không chỉ lối. Có lẽ họ chỉ thổi lên trong bạn thôi thúc muốn nhặt thôi. Vì thế mà, nhạc không lời khó thích hơn, nhưng đã thích thì sẽ khó từ bỏ hơn. Cái gì đã trở thành của mình sẽ ở lại với mình.

Rời xa cái máy tính ba ngày, trong gần 3000 file trong thư mục nhạc của tôi, tôi chỉ nhớ những bản nhạc không lời của mình. Phải rồi, những bản nhạc không lời của tôi. Như những giấc mơ của tôi, có thể người trong mơ chẳng phải của tôi, như những bản nhạc không lời không bắt nguồn từ tôi. Nhưng những điều người trong mơ đã làm cùng tôi, thì sẽ giống như những kí ức một bản nhạc không lời gợi lại cho tôi. Và cả cảm giác hụt hẫng sau giấc mơ cũng là của riêng mình tôi, người nhạc sĩ sẽ chẳng bao giờ biết.

Bên cạnh vệt nắng của một sớm thứ 7, con bé tôi đắm chìm trong tiếng phối âm của những loại nhạc cụ cũng chẳng biết rõ và băn khoăn về cảm giác muốn tan chảy sự tồn tại của mình trong một bản nhạc không lời.

Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010

Morning. It was -7 degree when I woke up. Didn't want to go to class, but since I have only 2 classes a week, I can't afford missing one.

There is an article we read this week that titled: "Trip to Hanoi: Building international consciousness" which is about American activists came to Vietnam during the world to observe and report and demonstrate their solidarity. Well, at one point, my professor said: "It is the first war that the American lost and now the relationship between them and the Vietnamese are just normal as any other country" (as compared to Cuba and China)

That was quite a moment. Being what I am, growing up in a family sometimes can be considered pro-colonialism, saying things like we should have let the Americans stay, we could have been much better off, especially with individual (like my uncle) fiercely opposes communist ideology to the extent that Im always in doubt of what I have known about the war. That sentence was a confirmation from the other side, from an outsider, from the West, from people who are not biased. I didn't feel extremely proud, but quite marveled (and could feel my classmates marveling) at my country. My professor also said: "I don't know if many French people go to Vietnam to visit the battles they lost, but traveling to former colony is quite common." Never has the word "lost" sounded that sweet.

Afternoon. I met my professor first time this term, after many emails full of apologies and excuses, I had lived with guilt for days after days. I have been very lazy, indeed. Sometimes his reproachful face appeared in my dream. And I was anxious to anticipate a "I have enough with you" kind of conversation.

But it turned out fine. He was very reassuring, and as inspiring as usual. I felt bad that he had to take the bus all the way from Toronto just to meet with me for 2 hours, then take it back, and he is over 70 (I guess). Every time I talked to him, I was overwhelming with the openness of a vast ocean of knowledge. There is so much to learn and to understand. We can move from sociology of religion to philosophy, cosmology, psychology of religion, we can do as much as I am capable of. As a result, I went to the library and got a full bag of books, one of them is Kim Vân Kiều, with the verses in Vietnamese and an English translation in proses. I decided to check the book out when my eyes caught the verse: "Hai bên cùng liếc, hai lòng cùng ưa". I liked it.
My life is in order again. Would have a day free of guilt again.

Evening. I expected to visit Marg. She is an old lady I've been friend with for almost 3 years. She loves me, as far as I can tell. Last Saturday, I canceled a gathering with her, because Linh and anh Tuấn made bánh bèo, actually 3 different kinds of those, and that was more than enough to seduce me into staying home.

Adrian told me she didn't believe him when he told her I didn't come. She went out to the hallway and called out my name to look for me. She really has difficulty walking, even standing up from a chair, so it's not funny to imagine her going all the way and getting disappointed because I wasn't there. But yeah, I spent almost 5 hours with the two of them yet still didn't get bored. We all said non-sense stuff to each other, which means whatever came to mind, me, a 81 years old grandmother and a 37 single man. I just love her old language, all the phrases she still uses since she was a little girl, her life story, and how it was in winter without electric heat and sometimes even hot water in "the olden days" (in her words)

When she told us about how she met her husband, that he wrote a letter to her even before she was aware of his existence, it was such a beautiful love story that it almost brought tears to my eyes. Probably also because of the atmosphere, she was really living the past, and I was on the ride with her. The present, to people like her, doesn't mean much anymore. They live with the past, live by it and live thanks to it. Then once again, I realized how each and every ordinary life can contain striking, moving, heart-touching story, as long as you know how to listen. Living an interesting life is paying full attention to each and every encounter, isn't it? Because we are humans.
We just stopped when all of us got too tired, plus Adrian needs to work early tomorrow. By the end of the evening, I won a Rummikub game (it's a fun table game) and Marg has told us about a band playing in that retirement home this afternoon the third time. Adrian and I laughed wholeheartedly as if we had never heard about it.

And here I am, sleepy but happy. In a cold bright room.