Được tạo bởi Blogger.

Thứ Năm, 30 tháng 12, 2010

Vì không khí tổng kết năm sôi nổi quá, mình cũng phải bon chen làm một cái cho bằng chị bằng em.

Chẳng hiểu làm thế nào để nhớ lại trong 12 tháng vừa qua mình đã làm gì, gặp gỡ ai, đi những đâu, thấy thế nào nếu không có note trong facebook, ảnh trong facebook và status cũng trong facebook. Có lẽ sẽ chỉ nhớ được những khoảnh khắc, và những cảm xúc của mình trong một giây, chứ không phải những sự kiện được xếp ngăn nắp theo thời gian như thế này. Ngồi đọc lại đống note, cảm xúc đầu tiên là nhớ việc những gì mình viết ra có comment. Từ hồi chuyển sang blogspot, thi thoảng lắm mới có một cái comment ngắn tẹo, nếu không có chức năng stats chắc đã một mực tin tưởng mình bị thế giới lãng quên rồi. Và có một số người bạn, quen từ 360 do đọc các entry mình viết, đi sang facebook, nhưng có vẻ không đi sang blogspot cùng nữa.

Đồng ý với bạn Tim To là khi facebook mất đi thì tình bạn trên facebook cũng sẽ mất theo. Mình chỉ không post note lên facebook nữa, mọi chức năng khác vẫn dùng bình thường, thế mà đã mất liên lạc với kha khá bạn bè rồi. Còn những dòng viết của mình trong năm qua, thì vẫn chỉ có từng đấy nội dung. Cập nhật tình hình đời sống, thể hiện tình cảm trào dâng với ai đó và sắp xếp những suy nghĩ lộn xộn trong đầu chẳng biết nói với ai.

Không thể nhớ được theo thứ tự từng tháng, cũng không thể chia ra theo từng mảng nội dung, nên đành điểm mặt bất cứ cái gì còn đọng lại. Nửa đầu năm, học kì 2 của năm 3, kết thúc suôn sẻ với một lời thở phào hài lòng: “Mình vui vì đã sống và đã yêu sự lựa chọn của mình”, tức là chuyên ngành xã hội học. Từ tháng 1 đến tháng 4 háo hức chuyện được về nhà, trong khi vẫn đánh vật với đống bài vở. Tháng 3 biểu diễn Trống Cơm, thành công hoành tráng. Khoảnh khắc của một nửa mùa đông và 2 tháng mùa xuân là lúc nào nhỉ? Chắc là trong phòng thi, viết đang dừ cả tay và cảm giác não mình đang nhũn rồi chảy ra theo những câu chữ tuôn ra dưới ngòi bút chì.

Mùa hè cũng kết thúc suôn sẻ. Công việc thực tập, đi nghỉ với gia đình, tập tọe học đàn guitar, hẹn hò và gặp gỡ những người cũ và mới, đọc một ít sách, offline TYC, đi rất nhiều các buổi biểu diễn nghệ thuật, triển lãm tranh, tọa đàm, thảo luận đủ thể loại. 4 tháng của mình đã trôi qua không có gì trắc trở, ngoài 2 tháng đầu tức tối chuyện không có ai đi chơi cùng. Khoảnh khắc của 4 tháng ư? Lúc Bi bị bố mẹ mắng mỏ và đánh đòn vì tội đi chơi không khóa cửa, hậm hực khóc, mình đã tắt máy tính xuống nằm cạnh, một lúc sau hai chị em đã lại cười sằng sặc với nhau.

Một phần ba cuối năm, học kì 1 của năm 4, cũng đã kết thúc, chưa đâu vào đâu cả, nhưng chắc là ở trong mức chấp nhận được. Năm nay ai biết mình chỉ học 3 lớp cũng xuýt xoa sao học ít thế. Có lẽ mình học cũng ít hơn thật, con người vốn không có kỉ luật gì hết, không có sức ép là cứ để mặc mình thả trôi. Quay lại chỗ cũ làm, tức cửa hàng ăn South Pacific với vợ chồng người Sơn Nam Trung Quốc quen thuộc. Nhiều lúc nghĩ, giá mình biết tiếng Trung, hoặc họ giỏi tiếng Anh hơn một tí, thì đã thân thiết nhau lắm. Có một hôm, ông chủ bảo mình gọi điện lại cho khách, bảo là món gà của ông ý làm theo kiểu Tứ Xuyên, tức là sẽ cay đấy, có ăn được không. Mình nghĩ thật là rắc rối, những người gọi đồ có mấy ai là khách hàng lần đầu tiên đâu, tất nhiên họ biết điều đó. Mình nhăn nhó, bà vợ cười xòa, kiểu rất đồng minh, nhưng rồi nhún vai bảo, thôi cứ làm như lời ông ý nói đi. Mình khâm phục hai vợ chồng họ, bởi vì cả ngày họ chỉ quanh quẩn trong nhà, người này chỉ có người kia để nhìn, thế mà nói chuyện với nhau vẫn cứ cười nói rổn rảng được.

Năm học này vì ở chung nhà với các bạn của mình, nên một trong những việc đau khổ nhất của 2 năm trước là đi mua đồ ăn đã không còn nữa. Thay vào đó là có xe của anh Tùng đưa đến tận cửa. Mình ăn uống điều độ hơn, phong phú hơn, thay vì một món hai tuần như trước hoặc mì gói triền miên mỗi lần đi học về mệt không muốn nấu. Năm nay vừa ở nhà nhiều hơn, vừa có người nấu cùng, đồ ăn lại nhanh hết hơn, nên 4 tháng vừa qua đấy là lĩnh vực có những bước tiến đặc biệt.

Khoảnh khắc của 4 tháng thu đông là gì nào? Nhất thời chưa thể nghĩ ra. Có thể là một tối ấm áp nào đó, ăn no kễnh bụng, ngồi uống trà, nói lăng nhăng và cười ha hả. Hoặc là lúc mắt sáng rỡ ngồi nghe thầy nói mà cảm nhận rõ nghĩa đen của từ “nhiệt huyết” và cái gọi là “truyền lửa”.

Năm 2010 có lẽ là một năm rất tốt cho bạn bè. Mình gặp nhiều bạn mới, yêu quý và được yêu quý. Những người cũ – người đáng giữ lại vẫn ở lại, mà cũng quá lâu rồi. Gia đình thì ngày càng trở nên mịt mờ và xa cách. Đơn cử như từ hồi sang lại đây đến giờ, mình chưa nói chuyện với chị Giang lần nào.

Năm 2010 mình cũng thỏa mãn được một vài mơ ước nho nhỏ. Nếu như năm 2009 là mốc quyển sách đầu tiên mình dịch được xuất bản, thì năm 2010 là mốc chương trình radio online đầu tiên mình thực hiện được phát sóng. Mơ ước nhỏ hơn, là đánh được một bài bằng đàn guitar, dù đấy chỉ là mấy bài cơ bản kiểu “Happy birthday” và “Nhạc rừng” hay mơ ước nhỏ hơn nữa là bơi sải được vài vòng bể và bơi được 1km trong 1 tiếng.

Cho đến bây giờ, quyết định làm mình hài lòng nhất năm là việc xin tham gia cộng tác với TYC. Những người bạn giống mình một cách kì lạ, một tầm cao mới trong việc nghe và thẩm thấu âm nhạc, được làm việc không công cho một thứ đang dần lớn lên, bắt gặp những tình huống từ những con người thú vị và nhiều khi trùng hợp với mình (dù cái này rất hiếm hoi), tất cả tạo nên một sự gắn bó khăng khít với một tổ chức lâu lắm rồi mình không cảm thấy, trách nhiệm và việc thuộc về một tập thể, dù số lần gặp gỡ chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Rồi thì, mình vẫn mắc những lỗi mình đã mắc. Vẫn ăn nói không suy nghĩ, lười biếng không chịu làm việc, chùn chân trước thay đổi, sợ hãi trước cái mới, từ chối các cơ hội rồi cắn móng tay ghen tị khi thấy người khác sống bận rộn và có ích.

Năm 2011, mình sẽ ra trường. Ôi, mơ đến con số đấy từ năm 2007, lúc mới vào trường, thấy nó xa xôi và mờ mịt, thế mà cuối cùng nó cũng đã đến. Giờ thì thật sự không biết giờ này năm sau mình sẽ đang ở đâu, làm gì, vì hết 4 tháng đầu năm là đời sinh viên của mình sẽ kết thúc. Đi làm hay đi học tiếp, thiết tha với cả hai và chán ghét với cả hai, nên hiện tại thì thấy lựa chọn nào cũng ổn. Chỉ biết là chắc chắn sẽ không ở đây nữa. 4 năm ở vùng đất này đã là quá đủ rồi.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét