Được tạo bởi Blogger.

Thứ Năm, 16 tháng 12, 2010

Tự nhiên đang ngồi cắm cúi đọc đọc viết viết thì ngửi thấy mùi kem nẻ.
Cái loại kem ở trong hộp tròn tròn màu xám xám, dạng trong trong, có cái mùi không ngọt kiểu hương hoa hay vị quả như những thứ mình đang dùng bây giờ.
Không phải là nhớ, mà là ngửi thấy. Trong một khoảnh khắc nhắm mắt lại vì quá mệt mỏi.
Biết thừa là ảo giác, ngay sau khi nhận ra mình đang ngửi thấy cái gì.
Cũng giống ảo giác nghe thấy có người gọi tên mình lúc chập chờn ngủ.
Hoặc là lúc ngước lên bắt gặp hoa phượng trong cái thiếp, giật mình tưởng phượng ở ngoài cửa sổ.
Có lẽ giác quan con người có khả năng hiện thực hóa những thứ họ quá khao khát, trong những giờ phút khi sự tỉnh táo của não bộ bị đánh bại bởi giấc ngủ hoặc cơn mỏi mệt.
Thể nào lát nữa ngủ cũng bị bóng đè cho xem.
Lần đầu tiên kể từ ngày quay lại đây thèm về nhà thế này.
Sau người yêu cũ, đồ ăn, gia đình, lại có thêm một lí do nữa để mình thèm về nhà đến muốn khóc.
Hóa ra là thế đấy, đại diện cho buổi tối mùa đông ở nhà không còn là ngô nướng, gió mùa, mặt hồ Tây lạnh băng, mà là mùi kem nẻ.
Đến bao giờ thì sự cồn cào mới quẫy đạp tung trời lần nữa để mang đến cho mình một nỗi nhớ chân thật kiểu thế này? Thứ tiếp theo sẽ là gì? Còn gì xa xôi và bị phủ vùi trong quên lãng kĩ hơn cái mùi kem nẻ dính dính nhờn nhờn mẹ hay đè ra bôi vào những buổi tối mùa đông hồi mình còn bé, bôi vào má đỏ chót xót ran đến mức phải nhảy tưng tưng, có khi còn chảy nước mắt...
Một thứ nghi thức cũ kĩ của tối mùa đông những ngày đã xa lắm rồi

0 nhận xét:

Đăng nhận xét