Được tạo bởi Blogger.

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010


 Sáng bơi xong rời khỏi gym lúc 12:02, đứng đợi bus sẽ đến lúc 12:10. Tuyết điên cuồng xoay lắc trong cuộc chơi không thể ngừng lại giữa hai đầu trời và đất. 12:12 phút, bus lạnh lùng đi qua, trên xe đã đầy người. Đứng thêm một lúc, nghĩ bụng chắc nên đi bộ ra thư viện, vì đó là điểm lên bus đầu tiên, bác lái xe sẽ không thể bỏ mình lại như thế này. Xe tiếp theo sẽ đến lúc 12:30. Đang ì ạch đạp tuyết thì một chiếc bus khác lừng lững bò tới, sớm hơn dự tính10 phút. Không dám chạy vì sợ trơn ngã, còn cách mục tiêu khoảng 10m thì chiếc này lại lặng lẽ quay đầu đi. Bus (đáng lẽ phải đến) lúc 12:30 không đến. Chờ thêm 20 phút nữa, đến 12:50 mới có một chiếc khác ló dạng. Vậy là đứng chờ gần một tiếng dưới bầu trời trắng đục, ướt nhẹp, đói ngấu, lạnh cóng, đầu đau như bị búa gõ. Sau gần một tiếng bị vô số những bông tuyết vừa ướt vừa to chọc thẳng vào mắt làm tối tăm mặt mũi, cuối cùng cũng được về nhà.
Bạn đã từng bảo không thể tưởng tượng được cái lạnh dưới 0 nó thế nào. Ừm, biết nói sao nhỉ. Đó là khi mỗi hơi thở hít vào đều làm phổi mình buốt rát. Đó là khi mỗi bước chân dẫm xuống đều đau nhói như nàng tiên cá bị ngàn mũi kim châm lúc mượn đôi chân người. Đó cũng là khi những đầu ngón tay sẽ đỏ tấy, sưng phồng, và chỉ chạm vào nhau cũng quá sức chịu đựng. Để thoát ra khỏi tình trạng đó, phải để tay vào nước ấm, không nóng không lạnh, ngâm thật lâu, để máu lưu thông trở lại. Bạn thử để tay vào một chậu đá khoảng mười phút xem. Đó là cái lạnh nhức nhối, khiến cơ thể co rút lại trong đau đớn. Muốn ngừng thở, ngừng di chuyển và ngừng sống..
Nhà không có ai. Mất điện. Nghĩa là không có đèn, không có sưởi, không có bếp, không có mạng. Vẫn đói, lạnh, ướt và đau đầu. May sao còn chút nước nóng sót lại đủ để tắm. Tắm xong lại may sao anh Tùng về. Hai anh em rủ nhau ra ngoài ăn rồi đi chợ. Bão tuyết có kèm sấm, không biết có chuyện gì xảy ra mà bị cắt điện. Siêu thị đóng cửa. Hàng ăn đóng cửa. Tuyết ngập đường. Đèn giao thông không sáng, bà con đỗ lại ở ngã tư, theo luật ai đến trước đi trước, cứ thế tuần tự mà tiến, bật cười nghĩ lại cảnh ngã tư Lê Thanh Nghị hỏng đèn ngay lập tức các loại xe cộ quyện chặt vào nhau như một mớ tóc kết của những người bị bắt đồng. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.
Cùng với những đợt tuyết trắng trời trắng đất của ngày đầu tháng 12 là cảm giác Giáng Sinh đã ở ngay trước cửa. Thành phố nhỏ, không khí Giáng Sinh cũng lặng lẽ. Bốn giờ chiều trời sập tối. Năm giờ chiều trăng sao sáng lung linh. Đi bus từ trường về nhà sẽ thấy những ngôi nhà một tầng chăng đèn kết hoa, thảm cỏ giờ đã bị phủ trắng làm nền cho những hình tuần lộc, ông già Noel, những ngôi sao và thiên thần. Thế là lễ Tạ ơn đã qua. Halloween cũng đã qua. Ấn tượng duy nhất còn sót lại của lễ Tạ Ơn tháng 10 (thay vì tháng 11 của Mỹ) là câu nghe lỏm được trên bus, giữa câu chuyện của hai người già: “Lễ Tạ Ơn năm nay là lần đầu tiên tôi không được ở cạnh các con. Ai cũng bận bịu quá.” Ấn tượng duy nhất còn sót lại của Halloween là cảnh một cậu trai say sưa vạch quần tè ngay bến xe bus downtown. Còn Giáng Sinh, đối với một người không có gia đình, không có bạn bè, cũng không có tiền để đi chơi xa, chẳng có ý nghĩa gì hơn ba tuần không phải đi học.
Còn một quyển sách phải đọc rồi viết bài review nộp thứ 6 này. Sau đó sẽ là vài quyển sách nữa và vài bài phải nộp nữa, trước khi kết thúc học kì mùa thu của năm cuối cùng đại học. Buổi tối ngồi trong phòng gõ lạch cạch thỉnh thoảng nhìn xuống thấy móng tay mình tím ngắt. Bỗng dưng nhận được tin nhắn trong facebook của bạn hỏi thăm, rồi nghĩ đến lá thư mình đã phải chờ rất lâu, đến tận tháng 12 mới được mở. Chú bảo viết một bài báo tết đi, chú mới nhận làm ở chỗ này, chẳng thích đâu, nhưng nhỡ con có muốn về nước làm việc. Đấy, cái người hôm cuối tháng 8 mình đến chào, lúc lên xe quay lưng rồi còn nói với theo: “Muốn phát triển thì đừng có quay lại đây.”
Hôm qua được thầy khen một câu qua email mà sướng âm ỉ cả buổi tối. Chẳng biết bao giờ mới hết thích làm một đứa học trò ngoan. Còn hôm nay, đúng là một ngày đẹp trời.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét