Được tạo bởi Blogger.

Thứ Ba, 14 tháng 12, 2010


-          Tại sao bạn có nhiều thời gian thế?
-          Tại sao bạn không đi chơi đâu dịp Noel?
-          Tại sao bạn có ít bạn bè người nước ngoài vậy?
-          Tại sao trông bạn chẳng thay đổi gì?
-          Tại sao bạn không có bạn trai?
-          Tại sao tại sao và tại sao?

Tớ rất thường được nghe những câu hỏi kia, chủ ngữ có thể thay đổi từ bạn thành “ấy, mày, chị, em” và câu hỏi có thể được đặt ra vòng vo hơn, thường được biểu lộ dưới dạng ngạc nhiên và thắc mắc một cách chân thành. Các bạn sẽ dẫn vào câu hỏi bằng: “Tại sao tớ bận thế này mà Rain đi du học lại rảnh thế?”, “Bạn em cũng đi du học mà nó thế này thế kia?”.

Và tớ, cũng thường xuyên được nhắc nhở, bằng cách này hay cách khác, là những bạn xung quanh tớ, giống hoàn cảnh của tớ, đều đã đi qua ngót nghét 10 nước, nói được vài thứ tiếng, làm rất nhiều hoạt động, có cực nhiều bạn bè, và học vẫn rất siêu.

Có sung sướng không, khi cứ chốc chốc lại được nhắc rằng mình thực sự là một thất bại? (so với những người khác)

Tớ sẽ tự hỏi: “Mình có thích có nhiều bạn không?” – “Có thể có, có thể không. Đã từng cố và giờ đã quen. Thế giới của mình nó vẫn nằm đâu đó xa tít tắp. Mình vẫn là một đứa mắc kẹt giữa khoảng cách địa lý và trái tim.” – “Thế là thất bại rồi, khi không thể mang tâm trí mình đến nơi thân thể mình ở.”

Tớ sẽ tự hỏi: “Mình có thích đi du lịch không?” – “Không phải cái kiểu ngắm cảnh, chụp ảnh, ăn một bữa rồi về” – “Mình có muốn được như các bạn, đi khắp nơi khắp chốn, chụp ảnh up facebook không?” – “Không có tiền, không có điều kiện, sẽ có lúc mình đi, nhưng không phải kiểu du lịch hời hợt” – “Thế tại sao vẫn phải dằn vặt khi không làm được những gì người khác làm, thế chẳng phải là thất bại hay sao?”

Tớ sẽ tự hỏi: “Mình có thích làm nhiều hoạt động không?” – “Không tìm thấy cái gì phù hợp” – “Hay là lười?” – “Cả hai”

Tớ tự nhủ: “Mỗi người có điểm xuất phát khác nhau”, rồi “Hạnh phúc là biết tự trân trọng và hài lòng, vì xét cho cùng chẳng có tiêu chuẩn nào bao nhiêu thành công mới là đủ” và tớ bắt đầu cố ép mình tống cái dằn vặt về sự kém cỏi của bản thân ra ngoài.

Tớ chợt nhận ra rằng, lúc nào tớ cũng chuẩn bị sẵn sàng tâm lý để từ bỏ các mối quan hệ, à không, gọi là từ bỏ bạn bè, vì tớ chẳng bao giờ có “mối quan hệ”, không thể từ bỏ cái mình không có. Một người bạn bận rộn với quá nhiều những quan tâm khác, sau vài lần cố gắng, tớ buông xuôi và chấp nhận mình chẳng còn ý nghĩa gì với bạn ý, tớ cũng không muốn tiếp tục làm đầu nhận của những sự quan tâm theo thói quen, hoặc theo logic “đã từng thì bây giờ phải có”. Tớ nhanh nhẩu xóa đi những người tớ tin không quan tâm đến tớ đang nghĩ gì và cảm thấy thế nào khỏi những phương tiện liên lạc duy nhất của tớ là yahoo và facebook. Tớ không muốn tiếp tục chia sẻ với những người tớ đã chia sẻ rất nhiều, rồi lại thất vọng bởi họ chẳng hiểu tớ, và có lẽ không bao giờ có khả năng hiểu.

Rồi tớ nhận ra tiếp rằng, tớ cảm thấy bồn chồn kinh khủng khi chuyển status ở yahoo thành available. Tớ không thể để thế được quá 20 phút. Cảm giác như mình tơ hơ phơi bày giữa chợ. Tớ không muốn ai nhìn thấy mình. Và cái sự bồn chồn khi phải xuất hiện trước mặt người khác trong thế giới ảo chỉ là một biểu hiện khác của cái ngại, cái sợ, cái lười phải hiện diện trước mặt người khác trong thế giới thật.

Tớ nói về việc tớ muốn ra chào tạm biệt một bạn, nhưng cuối cùng không ló đầu ra khỏi phòng vì ở ngoài kia có người. Bạn tớ bảo: “đấy là biểu hiện của tự kỉ”. Tớ không biết bạn tớ có nghiêm túc không, nhưng đấy là lần đầu tiên từ “tự kỉ” làm tớ rúng động thực sự. Tớ biết bệnh đấy chỉ ở trẻ nhỏ, thường do bẩm sinh, người ta không thể “bị mắc” tự kỉ, không thể “trở thành” tự kỉ, nhưng tớ cũng biết có điều gì đó rất không bình thường đã tụ lại. Tớ đã thay đổi theo một chiều hướng rất xấu.

Tất nhiên tớ cũng những thay đổi tốt. Nhưng cái việc tự dứt mình ra khỏi thế giới bao quanh, rút lại đằng sau cánh cửa, chỉ thấy an toàn khi làm người vô hình và niềm vui duy nhất là những thứ xa đến mức có thể coi như không có thật, xấu đủ để tối qua tớ đi ngủ với ý nghĩ “mình thật sự là đồ bỏ đi”

Tớ học một ít tâm lý học thôi, nhưng đủ để biết là các loại rối nhiễu tâm lý (disorder) chỉ được coi là bệnh cần can thiệp khi bệnh nhân khó chịu với tình trạng của mình. Thế nên nếu tớ bằng lòng làm một đồ bỏ đi, hay như một người bạn của tớ đã từng miêu tả, tớ ngồi bó gối trong căn phòng tối, run rẩy sợ hãi nhưng lại cứ khăng khăng “mặc kệ tôi, tôi ở đây vẫn tốt chán”, nếu tớ thấy tình trạng của mình hoàn toàn bình thường, lúc đấy tớ ổn.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét