Được tạo bởi Blogger.

Thứ Ba, 7 tháng 12, 2010

5 rưỡi sáng tỉnh giấc vì tối qua đi ngủ lúc 12 rưỡi, sau một ngày sản xuất được một bài luận và đọc xong một quyển sách. Hậu quả của việc ngủ lúc 3h là cứ ngủ sớm hơn giờ đấy sẽ không thể ngủ liền mạch 7, 8 tiếng nữa. Hôm đi ngủ từ 10h thì tỉnh dậy lúc 2h. Ngủ từ 12h thì tỉnh dậy lúc 5h, mắt mở thao láo, thế đấy!

Tối qua trong thư viện đã nghĩ là: “Mỗi ngày một quyển sách. Tại sao mình còn cần ăn nữa cơ chứ? Nếu ăn chữ mà no bụng thì chắc đã béo lắm rồi.”

Điều kinh khủng và cũng tốt đẹp nhất khi làm việc với một ông giáo sư đã về hưu, dành hơn 50 năm cuộc đời cho đọc, viết và nghiên cứu, đấy chính là nói về cái gì thầy cũng biết, chủ đề gì thầy cũng đã đọc qua và có sẵn vài quyển sách trong đầu liên quan đến chủ đề đấy. Giống như thầy Dumbledore lôi vài kí ức có sẵn trong đầu ra cho vào cái chậu Tưởng Ký, mỗi lần mình cố gắng hoàn thành một loạt sách xong xuôi thầy của mình lại lôi trong đầu ra ngay một loạt khác. Mình cứ bơi bơi ra mà đọc, đối đầu với những sách mới, to, dày, ngày càng khó và hung hãn hơn.

Chiều qua có một khoảnh khắc bị choáng ngợp bởi những việc mình đang và sẽ phải làm, tự nhiên đầu óc bay lượn lung tung, không thể tập trung vào bài đang viết được, thế là đành lôi ra một tờ giấy, gạch đầu dòng chi chit việc này việc nọ, còn phải nhóm lại những việc nào thuộc lĩnh vực nào của cuộc đời. Sau khi viết xong và ngắm nghía thì thấy những việc mình cần làm cũng chỉ gói gọn trong một trang A4 thôi. Ngồi thêm một lúc nữa thì bình tĩnh trở lại, tâm tưởng không nhảy loi choi từ cái này sang cái kia nữa. 

Tiếng piano của Giovanni Marradi tràn đầy căn phòng trống. Con bé mình ngồi trên giường, quấn chăn, ôm laptop bên cạnh cái đèn vàng gõ gõ, trời còn tối mịt và hoàn toàn lặng im. Nhiều khi mình thấy âm thanh có thể chạm đến mình bằng những cảm giác rất vật chất, nhất là giọng nói và tiếng nhạc rất hay khiến mình cảm thấy như được ve vuốt và bao bọc.

Lại một lá thư nữa “vì quá bận, em xin rút khỏi đội Cầu Vồng”. Nói chung mình thấy “bận”  và “cạn cảm xúc” là những lý do quá thông dụng và dễ nói đến nỗi nó chẳng có tí tính hợp lý nào. Dĩ nhiên là có lúc người ta bận thật và vô cảm thật, nhưng nếu còn tha thiết, người ta sẽ ở lại và chờ đợi đến lúc mình lại cảm thấy có nhu cầu được nói và chia sẻ. Đáng lẽ nên thành thật hơn, nói là “em đã chán” hay “em đã hết hứng thú” chẳng hạn? Mình cũng hay nghĩ đến cái ngày chính mình sẽ ở trong vị trí đó, chắc anh Hói sẽ lại phải cáng đáng hết mọi thứ, có thể lúc đầu sẽ hơi lộn xộn một chút, nhưng rồi đâu sẽ vào đó thôi. Vắng mợ chợ vẫn đông cơ mà. Nhưng có một điều chắc chắn là mình sẽ ra đi lặng lẽ, vì mình rất khó chịu khi thấy những câu tiếc nhớ, níu kéo không nói thì lạnh lùng nhưng ai cũng biết nói ra chẳng để làm gì cả.

Hai hôm liền mơ thấy chủ đề cưới xin, có bầu, chắc tại dạo này lên facebook thấy các bạn chụp ảnh cưới và xì xầm chuyện cưới hỏi nhiều quá. Trong khi các bạn hí hớn đi chụp ảnh hoa cải, áo dài, và xuýt xoa vì mấy cái gió 17 độ, thì mình đang chết vùi ở cái xó này, dưới bầu trời u ám xám xịt và cái lạnh -17 độ. Nhưng mình cũng chẳng mong được như các bạn, vì thấy chụp ảnh lên có mỗi mấy mét vuông hoa mà cứ vài người một góc, tạo dáng những kiểu giống nhau chán quá. Bây giờ mình muốn gì nhỉ? À, mình muốn được trải qua Giáng Sinh cuối cùng này trong không khí của một gia đình Canada và cảm nhận sự thiêng liêng của ngày lễ quan trọng nhất năm với những người Kito. Năm một ở Toronto, năm hai và ba cắm mặt gói đồ ăn Trung Quốc ở nhà hàng South Pacific. Mà năm nay là năm cuối rồi….

0 nhận xét:

Đăng nhận xét