Được tạo bởi Blogger.

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

Vừa bôi Vaseline intensive care xong và bây giờ mặt – sau một ngày phơi ra gió – đang xót điên người.

Ngày hôm nay chạm vào 10 thứ thì 9 thứ giật điện. Một điều đáng ghét nữa của mùa đông. Có lúc tiếng điện còn kêu tách một cái và chắc là suýt phát ra tia lửa.

Mới mua được ba cái áo khoác, một cái quần mặc ở nhà và một cái áo phông, trong đó có 2 cái áo khoác mua được với giá rẻ kinh hồn, có lẽ là còn rẻ hơn mua ở VN nữa. Sung sung sướng sướng!

Tuy nhiên bây giờ thì đang đau đầu điên lên!

Vừa nãy bắn ra khỏi vị trí ngồi và vội vã rời khỏi căn phòng có một đôi trẻ. Ở bên cạnh những người mới bắt đầu yêu, đang yêu và sẽ yêu thú vị mà đôi khi cũng thật mệt. Thú vị với tất cả những ánh mắt, giọng điệu, tiếng cười và quá trình của một tình yêu mới nhen nhúm. Nhưng mà mệt vì…nhiều lúc thấy mình đúng là người thừa và vô duyên. Trốn vào phòng thì bị họ gọi ra, nhưng ngồi cạnh họ lâu lâu một chút lại thấy mình nên biến đi cho thế giới được là trọn vẹn của hai người.

Về phòng của mình, đóng cửa và ấn bừa vào một bài trong 7 album của Kevin Kern mới down được. Tiếng piano tràn khắp phòng và lại thấy mình được bao bọc. Không biết mình sẽ thế nào nếu cứ phải trải qua hết ngày này đến ngày khác với bao nhiêu con người xung quanh và không có thời gian ngồi một mình để nghe nhạc không lời?


Lúc ngồi trên bus, trong gần 2 tiếng đã nói chuyện rất vui với một người lạ. Xuống xe, hai bạn đi cùng mắt hấp háy hỏi "có ai xin số của ai không?". Không, không có ai xin. Cũng không có ý định cho nếu được hỏi. Những câu chuyện tự thân nó thú vị và có quyền được nhớ, không cần phải đi kèm với một bước tiến nào khác. Mình hoàn toàn có thể yêu quý một câu chuyện mà chẳng biết gì về tác giả hay nhân vật của câu chuyện đó.

Dù sao thì, ngày mai, cũng nên làm việc gì tử tế và có ích một tí thôi.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét