Được tạo bởi Blogger.

Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010

Hôm nay là ngày đầu tiên đường phố chính thức khoác lên tấm áo trắng. Chỉ sau một đêm thôi, từ không có chút tuyết nào trở thành tuyết trắng bạt ngàn lóa mắt. Canada mà, có gì đáng ngạc nhiên đâu.

Tối, từ thư viện về nhà, đói, đau đầu, không lạnh nhưng cảm giác chóng mặt buồn nôn như say xe. Trong đầu ong ong, không thể nghĩ gì khác ngoài: "Mình không muốn sống thế này nữa. Mình không muốn sống cuộc đời thế này thêm 5 năm nữa."

Về nhà, nói câu đấy với bạn. "Sống thế này là sống thế nào?" - "Thì không bạn bè, không gia đình, nhàm chán, vô vị, hết ngày này qua ngày khác chỉ đi học, làm bài, học bài, giống nhau. Mà chắc là tại tớ thôi. Không hiểu nếu tớ học tiếp lên cao thì có thay đổi gì không?" - "Sẽ không khác gì đâu" - "Ừ"

Nhưng sau đó là:
- "Tại sao lúc nào nói chuyện với ấy tớ cũng cười nhiều thế?", "Thôi về nhà đi, ấy đã đi lâu quá rồi mà, về đi rồi bao giờ chán thì lại đi tiếp cũng được mà"
- " Này tớ ngủ dậy lúc 9h sáng, ngồi đọc Blog của bạn đến 11h. Đôi khi những điều nhỏ bé cũng làm sáng chủ nhật bớt đi 1 tí cô đơn. Tự dưng muốn nói cảm ơn bạn vì đã viết ra những điều mình nghĩ dễ hiểu và nhẹ nhàng đến thế. Đôi khi đọc tự truyện hay kí của các nhà văn vẫn bị cái cảm giác họ viết với cái tự tôn rằng ta là 1 nhà văn cần phải đưa vào trong sách những ý niệm cao cả và văn học. Những lúc như thế đọc những gì bạn viết nó cảm giác gần gũi và dễ nhận biết rằng đâu là cuộc sống hơn."
- "Em thích gì?" "Để bọn nó tự mua cho em, còn em thích gì anh sẽ mua, rồi gom cả đống lại gửi. Tội nghiệp em bên đó"
- "Yeah, but I had worked for this older man, and once he told me that he had spent all of his life thinking about his career and his work, and...he was fifty-two and it suddenly struck him that he had never really given anything of himself. His life was for no one, and nothing. He was almost crying saying that. You know, I believe if there's any kind of God, it wouldn't be in any of us. Not you, or me...but just this little space in between. If there's any kind of magic in this world, it must be in the attempt of understanding someone, sharing something. (Sigh.) I know, it‘s almost impossible to succeed, but...who cares, really? The answer must be in the attempt. ."

Những câu nói trích từ những người khác nhau, và câu cuối là từ phim "Before sunrise". Lâu lắm mới được xem một câu chuyện tình ngọt ngào theo đúng nghĩa của nó, chứ không phải ngọt kiểu đường hóa học như những bộ phim ăn liền khác.
Thế đấy, bây giờ chuẩn bị đi ngủ, lại đang nghĩ "I've had a great Saturday night with..myself". Có lẽ nếu ra ngoài, đi đâu đó, ngồi với ai đó, mình đã không hài lòng như thế.
Vậy đấy, thế giới của mình vẫn ở quá xa mình. Hay là quá gần nhỉ? Chỉ cần set yahoo status thành available, tức thì sẽ có những người làm mình thấy ấm áp lại. Nên buồn vì yêu thương lúc nào cũng ở quá chừng xa, hay nên vui vì yêu thương lúc nào cũng sẵn sàng ùa vào để lấp đầy những khoảng trống và xoa dịu những bực bội, như một buổi tối thứ 7 này?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét