Được tạo bởi Blogger.

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

4h chiều. Ngồi trong phòng ngó ra cửa sổ, tự nhủ: “Ở ngoài kia còn có mây trắng trời xanh”. Trời xanh thật, và nắng thì vàng thật. Bất chấp cái lạnh, mở cửa sổ thò đầu ra hít thở một chút. Rồi đóng lại, thở dài, cái máy sưởi đã lại lạch cạch đánh lửa rồi rùng rùng chạy như một cái máy giặt cũ.

Hôm qua, sau khi nấu cơm, ăn cơm, uống chocolate nóng, rửa bát, mình bỗng có cảm hứng gửi thiếp tặng bạn bè. Có lẽ sau khi tiêu thụ một cốc chocolate thì người ta thực sự trở nên ngọt ngào hơn. Mình luôn tin là, nếu không thật lòng quan tâm đến ai đó thì không nên tỏ ra là mình quan tâm, còn nếu có, thì hãy cho họ biết. Tự nhiên nhìn thấy một cái thiếp có hình hai cốc café, liên tưởng đến hai cốc chocolate nóng vừa uống, bèn gửi cho bạn. Vừa gửi xong, có người hớn hở cảm ơn, rồi đoạn hội thoại như sau diễn ra.

Bạn: Này, cậu tập uống café đi
Mình: Tại sao?
Bạn: Just a thought. Anh Tùng tập cho cậu uống rượu thì tớ sẽ tập cho cậu uống café.
Mình: Thôi, nghỉ đi. Cứ thế thì tớ ở cùng nhà với ai hút thuốc sẽ tập hút theo à?
Bạn: Im

Ngồi một lúc, tự dưng băn khoăn: “Có phải người ta luôn  muốn chia sẻ những điều mình thích với người họ yêu quý không?”. Nghe rất cơ bản, nhưng trong lúc đấy, thấy nó như một định luật mới mẻ về tâm lý con người mình vừa khám phá ra.

Đi xa, cách duy nhất để giữ liên lạc, và để chia sẻ với những người thân yêu là qua các mạng xã hội. Thế là mẹ, từ một người không biết tắt mở máy tính, dù vẫn sợ động vào nó như người ta sợ động vào một thứ quái gở không thể hiểu nổi và không bao giờ biết khi nào sẽ đùng đùng giận dữ và tắt ngóm sau một cái chạm tay khẽ, đã biết mở yahoo, skype, facebook và blog. Thế là mình, dù chán ghét việc suốt ngày phải nghĩ ngợi nên cho những ai đọc note đến mức đoạn tuyệt với chức năng này của facebook, vẫn phải gửi blogspot cho một số người mình cần họ biết mình đang ra sao.

Hôm đến Montreal, ghé thăm Noelani, bạn cứ xuýt xoa tiếc rẻ là nếu mình ở lại thêm một ngày nữa thôi là sẽ gặp được người yêu của bạn sắp đến thăm. Những cô bạn, hoặc những ông anh yêu quý mình, luôn dẫn người yêu đến gặp mình. Hồi lớp 11, Thanh còn viết thiếp là: “Vân biết tại sao Thanh lại dẫn Tú đến nhà Vân không? Vì Thanh rất quý Vân đấy.” Có nhớ vụ đấy, một thằng bé bị bạn gái nằng nặc bắt chở đến nhà mình, rồi đứng ở cửa nhẫn nại chờ hai đứa con gái tán chuyện với nhau. Anh trai và chị gái cũng ra mắt người yêu với mình đầu tiên, trước tất cả mọi người trong nhà và có thể trước cả bạn bè thân. Có thể chỉ là muốn giới thiệu cho biết, nhưng mình thích nghĩ là, những người yêu thương mình muốn chia sẻ với mình một phần trái tim của họ.

Người ta luôn thích được cùng đọc một quyển truyện, cùng nghe một bản nhạc, cùng thưởng thức một bộ phim với người nào đó họ yêu quý. Đã bao giờ bạn xem xong một bộ phim, một mình nhé, kết luận là nó rất hay, rồi thầm ước giá như mình vừa xem nó với ai đó chưa? Giờ thì quá muộn rồi, bạn đã xem xong, và bạn chẳng mấy khi xem lại một bộ phim hai lần.

Sáng chủ nhật đó ở khu phố cổ thành phố Quebec, trong khi ba người bạn đang ríu rít chụp ảnh, mình đi tản bộ ra xa xa, rồi đứng lặng người trước hai cụ già tóc bạc phơ phơ trước gió, đang nắm tay nhau ngồi trên ghế đá. Khu phố cổ này tràn ngập khách du lịch, mà phần lớn là dân châu Á da vàng mũi tẹt, cũng như ba sáu phố phường Hà Nội nhan nhản tây da trắng mũi cao. Trông hai cụ không giống khách du lịch đang ngồi nghỉ chân lấy hơi để rồi vội vã thưởng ngoạn những khoảnh khắc. Công viên cây lá vàng rực, một bên là dòng sông Montmorency ngút ngàn, xa xa là những dãy núi xanh mờ, một bên là những tòa lâu đài cổ. Phố yên đến nỗi nghe thấy tiếng chim bồ câu gù, và tiếng dương cầm vọng ra từ một quán café nhỏ nào đó. Sáng chủ nhật, phố yên. Trước mắt mình, hai ông bà cụ thảnh thơi như thể họ có cả một ngày để ngồi đây sưởi nắng. Hay là thế này, trong tiếng lóc cóc vó ngựa của những chiếc xe chở khách đi quanh phố, mình thấy tình yêu hóa thân vào vĩnh cửu..

Lúc đó, mình đã không mảy may nghĩ rằng, mình muốn có ai đó ở cạnh lúc này để cùng chứng kiến một điều kì diệu của cuộc sống. Có lẽ, mình đã quá quen với việc gặm nhấm mọi cảm xúc một mình, hoặc nếu đáng, sẽ ghi ra để bạn bè đọc sau. Mình đã không còn là con bé mười tám tuổi ba năm trước, đã trốn ra rừng thông ngồi khóc một mình. Ngày thứ hai đến Canada, ở khu cắm trại dành cho sinh viên quốc tế, không chịu nổi cảnh ai cũng có người đi cùng, còn mình thì lầm lũi, trong khi mọi người ăn sáng, mình đã bỏ đi. Ý nghĩ “giá có anh ở đây” khi đứng trước mặt nước mênh mông trong vắt cũng thỉnh thoảng trồi lên, lăn ra ngoài dưới dạng nước mắt. Nhưng cũng đã quá lâu rồi.

Phải rồi, đã quá quen, nên một câu nói đơn giản về café mới làm mình ngạc nhiên và chợt “nghĩ ra” một định luật cơ bản. Đã quá quên rồi, cái sự thật nhỏ nhoi là ở đâu đó, ở một nơi nào đó, vẫn có ai đó muốn chia sẻ điều họ thích với mình. 

Mà, ở ngoài kia vẫn là mây trắng trời xanh.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét