Được tạo bởi Blogger.

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

Sáng thứ 7. Bên ngoài đang một độ. Nắng chiếu xiên qua cửa sổ, làm cái chân bàn bỗng dưng lấp lánh một cách kì lạ. Sau hai ngày âm u mưa mưa tuyết tuyết, căn phòng rộng thênh thang lại được thắp sáng bởi một vạt nắng ngắn tẹo teo in trên tường.

Ngồi một mình trên giường, laptop trên đùi, xung quanh tuyệt đối yên tĩnh. Tôi nghĩ về một câu hát thị trường, hình như của Mỹ Tâm hay Đoan Trang: “Chỉ muốn tan vào với nhau”, rồi đến câu thơ Dệt tầm gai của Vi Thùy Linh tôi nghe nhẩn nha trong hơi thở của mình mấy hôm trước: “Em yêu anh cuồng dại/ Yêu anh đến tan cả em ra.”, rồi lan man nghĩ đến Xa cách của Xuân Diệu: “Gần hơn nữa thế vẫn còn xa lắm.” Cái cảm giác muốn tan chảy thành nước, muốn gần nữa, gần nữa, và ôm chặt đến bao nhiêu cũng chưa đủ, tôi đã từng trải qua. Ngay lúc này, nó đang trở lại. Nhưng không phải với một con người, mà với một giai điệu. La Valse d’Amelie của Yann Tiersen, nếu Xuân Diệu muốn cắn xuân hồng vì quá yêu, thì tôi muốn ngấu nghiến giai điệu này. Một cảm giác quá vật chất, tôi cồn cào muốn ôm trọn, muốn hòa nhập, muốn trở thành một phần của thể xác mình. Hay không thể chịu nổi.

Tôi thỉnh thoảng tự hỏi tại sao bỗng dưng mình lại thích nhạc không lời, khi nó không phải là một phần của văn hóa tôi lớn lên và hằng ngày tiếp xúc. Tất nhiên một nguyên nhân là vì chương trình Blue Night trên TYC, một kiểu online radio podcast xen kẽ những bài viết và những bản nhạc không lời đã được chọn lọc qua đôi tai thẩm thấu âm nhạc rất hợp gu với tôi của người làm chương trình. Nhưng có lẽ cũng vì tôi đã đến tuổi để nghe thể loại âm nhạc này.

Có một bạn học cùng lớp từng phát biểu: “Âm nhạc cũng là suy nghĩ.” Tôi đã nhớ câu nói đấy, nhưng không thực sự hiểu ý của bạn cho đến khá lâu sau, khi tôi yêu âm nhạc vì âm thanh và những giai điệu, chứ không phải vì ca từ và những nhịp phách nữa. Khi nghe một bản nhạc có lời, bạn được bảo cho biết mình cần phải cảm thấy thế nào. Nếu đó là nỗi lòng của một cô gái bị người yêu phụ rẫy, bạn được lựa chọn trong mớ cảm xúc của buồn bã, hờn ghen, tuyệt vọng, hoặc bất cần. Bạn có thể thấy những điều mình đã từng trải qua đang được hát lên, nhưng bạn sẽ chẳng thể nghĩ đến tình yêu nước chẳng hạn, khi cô gái vẫn đang hát về chàng trai của trái tim mình.

Có rất nhiều cái bỗng dưng xảy ra khi tôi thả mình trôi theo những giai điệu. Bỗng dưng tôi rớt nước mắt. Bỗng dưng tôi cười phá lên. Bỗng dưng tôi giật mình, bài này nghe lí lắc vậy, mới hôm qua mở ra nghe buổi sáng để bắt đầu ngày mới, mà sao hôm nay buồn vậy ta? Bỗng dưng tôi nhớ đến những thanh âm thao thiết khi ở giữa một đám đông ồn ào. Bỗng dưng tôi mở mắt sau một đêm dài, co quắp lại như con tôm, quấn thật chặt ba lớp chăn quanh mình, hụt một cái sau giấc mơ đầy những dịu dàng rồi quay trở lại thực tại chỉ thấy mình một mình trong căn phòng mới lờ mờ sáng, lạnh và trống hoác. Chênh vênh, tôi ghét chênh vênh. Rồi bỗng dưng tôi quờ tay mở máy tính, tìm đến đúng một bản nhạc, một giai điệu thích hợp hơn mọi từ ngữ để tự lấp đầy mình.

Chắc là tôi đã đủ lớn để không cần ai bảo cho biết mình phải cảm thấy thế nào.

Chẳng bản nhạc nào có một nội dung được định sẵn. Khi những bài hát có lời là sự thể hiện kết hợp của nhạc sĩ, ca sĩ, rồi nhạc công để truyền đến bạn một nội dung nhất định, thì nó vẫn mãi mãi là sản phẩm của người khác. Bạn thấy hay vì bạn tìm thấy một phần của mình trong bài hát đó, giống như những người có tâm hồn đồng điệu thường cùng nhìn thấy cái đẹp trong mớ hỗn độn là tầm thường với người khác. Nhưng một bản nhạc, không có lời, cũng là một phần của bạn. Khi nghe nó, bạn mang vào những âm giai ấy kí ức, kỉ niệm, suy nghĩ, cảm xúc của mình. Bạn là một phần của sự sáng tạo trong đó. Bạn sẽ khó xúc động hơn, chắc vì thế mà những người trẻ ít nghe nhạc không lời hơn những người lớn tuổi. Cả một miền mênh mông, cái nào cũng có thể nhặt đem về làm của mình. Dễ gây hoang mang lắm. Nhặt cái gì, nhặt ở đâu, người nghệ sĩ chẳng dắt tay bạn. Họ không chỉ lối. Có lẽ họ chỉ thổi lên trong bạn thôi thúc muốn nhặt thôi. Vì thế mà, nhạc không lời khó thích hơn, nhưng đã thích thì sẽ khó từ bỏ hơn. Cái gì đã trở thành của mình sẽ ở lại với mình.

Rời xa cái máy tính ba ngày, trong gần 3000 file trong thư mục nhạc của tôi, tôi chỉ nhớ những bản nhạc không lời của mình. Phải rồi, những bản nhạc không lời của tôi. Như những giấc mơ của tôi, có thể người trong mơ chẳng phải của tôi, như những bản nhạc không lời không bắt nguồn từ tôi. Nhưng những điều người trong mơ đã làm cùng tôi, thì sẽ giống như những kí ức một bản nhạc không lời gợi lại cho tôi. Và cả cảm giác hụt hẫng sau giấc mơ cũng là của riêng mình tôi, người nhạc sĩ sẽ chẳng bao giờ biết.

Bên cạnh vệt nắng của một sớm thứ 7, con bé tôi đắm chìm trong tiếng phối âm của những loại nhạc cụ cũng chẳng biết rõ và băn khoăn về cảm giác muốn tan chảy sự tồn tại của mình trong một bản nhạc không lời.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét