Được tạo bởi Blogger.

Thứ Năm, 18 tháng 11, 2010


Có những buổi tối như thế này, ngẩng đầu lên thấy những bông tuyết tơ đầu mùa bám vào cửa kính xe, vài giây sau tan thành nước. Nhưng sẽ có những bông khác rơi, cứ đều đặn và thanh thản thế thôi, tan ngay khi chạm đất, nhưng sẽ nhuộm trắng vạn vật vào sáng mai. Nhịp thở của thời gian, chỉ có thể lắng nghe, chẳng có cách nào ngăn trở được.

Về nhà thấy có một nồi chè khoai môn gừng. Đã rất no, nhưng nuốt ực một ngụm, cũng thấy bụng ấm ran lên. Vừa nuốt chè vừa nghĩ: “Tại sao không phải là mình?”

Rồi mở yahoo, thấy có thư từ Hà Nội. Không đến nỗi mừng quá hét lên, cũng không đến nỗi thích chí cười ha hả. Nhưng có cái gì êm êm, dịu dịu khẽ len lỏi, như những bông tuyết đầu tiên vẫn đang chầm chậm rơi và khẽ đậu xuống mặt đất ngoài kia.
Thư mở đầu bằng “chào ấy” và kết thúc bằng “yêu ấy”.

Tự nhiên muốn gọi điện cho vài người. Chính xác là hai người thôi. 9 rưỡi sáng ở Hà Nội, có lẽ hai người đó một đang ngủ, một đang ở chỗ làm. Không biết có thể ngồi hàn huyên được không. Bao nhiêu lần rồi, đã muốn gọi cho người này người kia, rồi cuối cùng không gọi vì không chắc người mình đang nghĩ đến có muốn nói chuyện với mình hay không.

Thỉnh thoảng, rất cần có điều gì đó để được nhắc rằng, ở đâu đó có người đang nghĩ đến mình. Dù đã tự bảo, có về hay không cũng chẳng khác nhau nữa. Dù đã nghe “Hà Nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ” và không trào lên mong mỏi muốn “vội vã tìm về” nữa. Nhưng mà, cảm giác là một con diều đứt dây chẳng phải lúc nào cũng dễ chịu. Rất nhiều khi, như buổi tối này, muốn có chỗ buộc mình lại. Đã rất muốn bảo với bạn là, thỉnh thoảng, hãy nhắc cho tớ nhớ tớ đã bỏ lại rất nhiều tình yêu sau lưng, ở một nơi mang tên là Hà Nội.

Thỉnh thoảng, hãy nhắc cho tớ nhớ là tớ vẫn có một chỗ mềm trong tim, khi chạm vào có thể nhói lên, và tớ sẽ biết là tớ vẫn chưa thôi nhớ.

Cảm giác ngọt ngào nhất trên đời, phát hiện ra hồi mười lăm tuổi, đấy là biết chắc, ở ngoài kia có người đang đợi mình.

Kết nối yêu thương có thư, mở ra chỉ có một dòng. “Mun à, gần đây tao với mày trở nên xa cách quá.” Quá ngắn để làm một chương trình hoàn chỉnh. Chỉ là một câu nói vu vơ. Tưởng tượng ra một cô bé nào đó, ngồi một mình trong đêm, và gõ một câu vu vơ gửi vào trống rỗng. Không phải những tình yêu bay bướm dông dài. Không phải là những nỗi nhớ cồn cào day dứt. Một câu thôi, nhói lên một cái. Được là đầu kia của trống rỗng, để nhận được những cảm xúc vụt lên như thế, chẳng cần hoặc chẳng biết nói cho ai, kể cũng dịu lòng.

Ngày mai sẽ đi học, rồi sẽ học bài, dọn nhà, nấu cơm. Hôm trước mang laptop đến cho bà Marg xem ảnh đi chơi Quebec, bà đã 81 tuổi rồi, bảo thật là kì diệu khi một cái hộp (cái ổ cứng ngoài) bé thế mà chứa được nhiều ảnh hơn rất nhiều cuốn album cộng lại.
-         What are these photos placed on?
-         They are on memory.
-         Memory? No, I mean, what is the physical space they’re on?
-         I don’t know. In the camera, they are on a memory card.

Kí ức. Những bức ảnh ở trên một cái thẻ nhớ mỏng mảnh, có thể dễ dàng bẻ gẫy bằng hai ngón tay, và những bức ảnh được chứa trong kí ức vốn lộn xộn và dễ phai, cái nào bền vững hơn?

Đến sáng mai, buổi tối hôm nay còn lưu dấu chút nào không? Cả cái mong muốn được nhớ cứ thỉnh thoảng trồi lên rồi phải đè xuống nén cho chặt này nữa?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét