Được tạo bởi Blogger.

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

Bạn yên ấm trong cái kén của mình. Thỉnh thoảng bạn muốn bò về phía những người thân yêu để được vỗ về. Thỉnh thoảng bạn muốn ngồi một mình, gặm nhấm cái đủ đầy của sự trống rỗng. Thỉnh thoảng bạn muốn tan biến trong một đám đông, nói cười nhộn nhạo để trong phút chốc đánh rơi bản thân mình.

 Đừng, đừng để lòng mình chống chếnh vì những người không đáng.

Bạn chưa bao giờ biết mùi lá rừng mục, mùi đất ẩm, mùi mưa, mùi nấm, mùi của vô số côn trùng và những cây nấm nhỏ trong rừng ôn đới một ngày thu rất giống mùi lá trầu không. Bạn đã phải nhìn ngó quanh quất một lúc, hít lấy hít để cái hương hơi cay cay, trước khi gọi được tên cái hương thơm vừa gần gũi vừa khó nắm bắt đó.

Bạn chưa bao giờ biết quả thông tách vỏ vào mùa thu, cây thông non nhú lên xanh rợn, xinh non và hớn hở với sự sống khi xung quanh cây rừng đang rũ bỏ để chuẩn bị cho một kì chết. Bạn đã rất ngạc nhiên, tại sao lại có sự sống chồi lên vào thời điểm này, rồi nhớ ra đã có lần, bạn cũng thích thú y như thế, một ngày chớm xuân, tuyết bắt đầu tan và bạn nhìn thấy một cây thông non bé xíu, yên ấm nằm sâu trong tuyết.

Bạn cũng chưa bao giờ biết là tình yêu, dù có thể không mang lại hạnh phúc cho người yêu, lẫn người được yêu, thì vẫn là thứ ngọt ngào lan tỏa đến những người xung quanh. Vì chuyến đi đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra nếu không có tình yêu bảng lảng trong sương khói.

Đi rừng Algonquin về, bạn quên hết những bức ảnh, câu chuyện, chỉ còn nhớ ba điều bạn chưa từng biết trước ngày hôm đó. Ngày mà bạn có đủ cả bóng đêm khi mới khởi hành, mặt trời mọc trên đường đi, sương mù sáng sớm, mưa buổi trưa, cầu vồng mé chiều, nắng vớt cuối ngày và bạt ngàn gió rét.

Rồi một chuyến đi nữa. Thành phố Quebec sáng chủ nhật yên ắng kì lạ. Khu phố cổ, chẳng giống ba sáu phố phường của Hà Nội nhộn nhịp mua bán, yên lặng đến mức bạn nghe được tiếng nhạc dìu dịu phát ra từ một quán café ven đường. Bạn cũng quên hết những bức ảnh, câu chuyện, chỉ còn nhớ sự ngạc nhiên của mình khi thấy hai ông bà già ngồi với nhau trên ghế đá ven đường vào một buổi sáng nắng ngọt. Họ trông không giống khách du lịch đang mỏi chân ngồi nghỉ, vậy tại sao họ có thể ngồi bình thản ung dung như thế trong cái lạnh bạn chỉ muốn chạy trốn? Trong quán café, bạn đói ngấu, nhìn ra xung quanh ai cũng bình thản chờ đợi. Đấy có phải là đặc tính của người Pháp, yêu cái đẹp, trọng nghệ thuật, biết cách hưởng thụ và biết kiên nhẫn trước những món ăn ngon?

Bạn thích vườn thú Omega. Nhưng đi trong đó, bạn để ý đến chuyện chẳng liên quan gì đến động vật, là địa hình sống của gấu và sói, những con vật dù không bị nhốt trong chuồng, nhưng cũng không được thả rông chạy loăng quăng như lũ hươu nai, rất khác nhau. Tức là những người xây công viên này đã làm từng loại địa hình riêng đặc trưng cho môi trường sống của từng loại thú. Gấu ở núi rất dốc, sói có những mỏm đá lớn để nằm bò sưởi nắng, và đứng hếch mõm tru dưới trăng. Bạn nhận ra điều đó, vì ngày xưa đã từng phải xây những loại chuồng khác nhau cho từng loại thú khi chơi Zoo với em trai.

Đừng hoài nghi những điều mình tin, ngay cả khi tất cả những người xung quanh nói ngược lại.

Thật ra thì bạn không quên tất cả. Thật ra thì hình ảnh của phố cổ, của em trai chỉ vụt lên trong một phép so sánh thoáng chốc. Những ngạc nhiên, bất ngờ, thú vị của bạn, cũng không phải trọn vẹn cảm xúc. Bạn nói dối, bạn chẳng quên những câu chuyện. Bạn nhớ rất rõ mình đã gặp những người khiến bạn phải hoài nghi sâu sắc những nguyên tắc sống cơ bản của mình.

Bạn chưa bao giờ là người của đám đông (đấy là bạn bạn bảo thế). Thế sao bạn vẫn thấy gờn gợn khi bị gạt ra ngoài lề, và trào lên cảm giác muốn về với những người bạn biết là của mình, yêu mình và chấp nhận mình?

Bạn chưa bao giờ là người giỏi gây sự chú ý. Thế sao bạn vẫn thấy tủi tủi khi bị mang ra so sánh, khi cảm thấy một ánh mắt đang quét từ đầu đến chân để đánh giá mình là loại người nào, và tất nhiên ánh mắt được rút lại một cách đắc thắng, và chỉ muốn bỏ đi, quay về với bốn bức tường và những bản nhạc không lời của mình?

Mỗi chuyến đi, ngắn hay dài, đều nên khiến người ta nhận ra, hoặc thay đổi, hoặc nắm chắc hơn điều gì đó trong bản thân mình. Bạn nhớ là sau ba ngày, mỗi ngày ngồi trên xe ít là bốn tiếng, nhiều là tám tiếng, ăn uống ngủ nghỉ với ba con người khác, bạn đã thèm ăn táo, uống sữa, được ngồi một mình, nghe nhạc và nói chuyện với những người sẽ khẳng định với bạn bạn không phải là một đứa bộp chộp, đáng ghét, vô duyên, lôi thôi, béo ú và xấu xí.

Hoang mang về bản thân mình là cảm giác khó chịu, dù đấy tất nhiên là phản ứng phụ nên biết trước sẽ đến sau những chuyến đi. Nhưng bạn sẽ cố gắng để không khó chịu nữa.

Nào, hãy phớt đi, hãy lờ đi, hãy mặc kệ đi. Hãy bình thường đi.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét