Được tạo bởi Blogger.

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

Facebook có chức năng mới là hiện lên góc tay phải những bức ảnh có tag bạn bè mình. Thật là tai hại, vì một bức là tiền đề để dẫn đến việc lang thang đến rất nhiều bức khác. Tôi xem ảnh từ năm 2007, 2008 của hai người bạn đang ở cùng nhà  Trông ai cũng trẻ. Mới hai, ba năm, vẫn kiểu tóc đó, nước da đó, nụ cười đó, mà dấu ấn thời gian chan chứa trên khuôn mặt. Chẳng phải nếp nhăn, chẳng phải đuôi mắt, chẳng phải tóc bạc. Hai ba năm với những người trẻ thì có nhiều nhặn gì. Khoảng cách từ 18 lên 21 là mấy chốc. Thế mà....thế mà…tôi đang tự hỏi hồi đó em trông thế nào?

Em biết không, em dũng cảm hơn tôi nhiều. Tôi đã nghĩ thế một chiều lóc chóc đi bộ một mình trên con đường lá vàng lạo xạo dưới chân. Ngày trước em cũng đi con đường này. Tôi cũng nghĩ thế khi sáng nay trong lớp, cô giáo nói là “Traveling is not always about pleasure. It can be very stressful, when you are anxious before the unknown”. Tôi cũng nghĩ thế, một thoáng chốc, tôi ngồi một mình trong phòng, trước máy tính và lúc lắc đầu tự nhủ: “Mình là một đứa chết nhát.”

Ngày đó em đã nhắm mắt lao vào một thế giới em chẳng biết tí teo nào. Em đã đeo đuổi nó không ngừng nghỉ. Em đã sống cùng ước mơ của mình, ăn ngủ với nó, buồn vui với nó, khóc cười cùng nó. Em run sợ trước những điều, những người em không biết sẽ ra sao. Em khiếp đảm nghĩ đến ngày mình phải rời xa những điều thân thuộc. Cơn sợ hãi đó lớn đến nỗi em không định hình, không gọi tên được nó. Nhưng cuối cùng em vẫn đi. Một phần vì em không biết cái gì đang chờ đợi mình.

Dĩ nhiên sau đó em trả giá cho cái sự không biết, trả giá cho lần đầu tiên bị bóc ra khỏi vòng tròn ấm áp quen thuộc, trả giá cho việc phải rời xa tất cả những gì em gọi là yêu thương. Bằng rất nhiều nước mắt, chắc chắn rồi. Thỉnh thoảng những người bạn ở đây vẫn nhắc lại và trêu tôi về cái ngày em khóc lóc trong phòng nằng nặc đòi bố mẹ cho tiền về. Bằng rất nhiều hoang mang, rợn ngợp, sợ hãi, căng thẳng, cố gắng và thất vọng của chính em và những người kì vọng vào em. Tôi không biết tôi có trưởng thành hơn em ngày đấy không, em bé ạ. Nhưng tôi biết em đã dũng cảm hơn tôi.

Bởi vì đến bây giờ, tôi vẫn chưa có đủ can đảm để dấn thân vào những điều mình không biết một lần nữa. Một lần như em, làm điều mình tin là đúng, mặc kệ bất cứ hậu quả gì. Tôi thấy mình sợ đủ thứ. Cứ mỗi lần đối mặt với một quyết định, mỗi lần được cho một cơ hội thử thách mới, tôi lại sợ mình sẽ không hoàn thành. Tôi còn sợ bị từ chối, sợ làm người khác thất vọng, sợ không vượt qua được thất bại của mình. Có lẽ tôi sợ vì tôi biết nhiều hơn em. Tôi biết bị đắm chìm trong một đống hỗn mang quấn chặt lấy mình, vùng vẫy cỡ nào cũng không thoát ra được nó ra sao. Tôi biết thiết lập lại sự thoải mái và hòa nhập với một môi trường mới với tôi khó khăn và mất thời gian đến thế nào. Ngày xưa, với cái vô tư và ngờ nghệch của em, với cái lý tưởng “có quyết tâm là làm được” một thời, em đã không để nỗi sợ lấn lướt mình. Còn tôi bây giờ thì….

Em biết sao nữa không, em yêu nhiều và thoải mái với những tình cảm của mình hơn tôi. Ngày hè, tôi về nhà, lật giở lại những trang giấy em viết, tôi ngạc nhiên tại sao em ngày đó thể hiện tình cảm chân thành và cởi mở đến thế. Sao em dễ yêu và hạnh phúc với những tình yêu của mình như thế? Tôi không chắc bây giờ tôi có được người yêu ít hơn em không, nhưng tôi biết chắc tôi ít yêu người hơn em. Tôi chẳng còn bao giờ có thể tự nhiên lại gần một câu bạn đứng một mình ở hành lang, bắt chuyện và nói cười lí lắc về một cô bạn cậu đang thích - như em đã từng làm được nữa. Tôi đi qua mọi người, cúi đầu trước mọi người, lảng tránh ánh mắt của mọi người. Thỉnh thoảng tôi ngạc nhiên khi có một bà lão đi ngược đường mỉm cười với mình. Có lần tôi đã băn khoăn khi cậu bạn cùng nhà - bỗng dưng - gọi tôi ra ăn sữa chua cùng. Tôi đã quên mất rằng, em ngày xưa, chính em ngày xưa đã khóc nấc lên trước mặt cả lớp và chẳng ngại ngùng chút nào về điều ấy. Đã bao nhiêu lần tôi rất muốn giơ tay ra ôm một ai đó, muốn thốt lên rằng mình đang rất muốn được dựa vào một bờ vai, rồi kìm nén lại để cúi mặt xuống mà quên mất rằng em đã chẳng bao giờ ngại ngùng mà giơ tay ra sờ lên trán một người bạn đang mệt, phải không nhỉ?

Chúng ta vẫn giống nhau, tôi phát hiện ra khi đọc những dòng em viết, ở chỗ luôn sợ tình cảm của mình trao đi mà không được nhận lại. Chúng ta không dám gieo mầm tình yêu ở những chỗ đất cằn. Chẳng bao giờ. Không ai lại gần tôi, vì thế tôi cũng không lại gần ai cả. Em ngày đó, nhìn ra sự tương đồng trong tất cả những người em trò chuyện. Còn tôi bây giờ, nhìn thấy sự khác biệt trong những người tôi không trò chuyện. Không biết có khi nào tôi có lại sự thoải mái của em, để ở bên cạnh một người vì cái cá nhân của họ, mà không bị ngăn lại bởi ngôn ngữ, giới tính, tuổi tác. Em biết không, nhiều lúc tôi thèm muốn chết những mối quan hệ mới, những người bạn mới, những cá nhân khác mình. Nhưng nhìn đi nhìn lại quanh quẩn, tôi tự bao quanh mình bằng những người bạn gần giống tôi. Nhưng bảo tôi thay đổi, lao vào những môi trường mới, gặp gỡ những người khác, thì hoặc tôi không biết tìm ở đâu, hoặc tôi chẳng biết làm thế nào. Em có biết không, hay việc làm bạn với mọi người và yêu quý mọi người với em quá đơn giản, đến nỗi em chẳng biết phải khuyên tôi sao nữa?

Còn gì nữa nhỉ, em ơi, tôi ghen tị với em vì ngày đó, khi em nhớ, em có chỗ để níu nỗi nhớ của mình vào, cho nó một bến đậu, một hình ảnh, một mùi hương, một cảm giác để quay về. Có quá khứ để tìm về là một điều hạnh phúc, người ta bảo thế. Hồi đó em bất mãn với thực tại, em khát khao quá khứ, em đau đáu muốn trở về. Em viết về hoa sữa, cốm non, mưa nhiệt đới, về sự trống rỗng khi đứng trước một cảnh đẹp nhưng người mình muốn chia sẻ lại không có. Em viết về tất cả những mô tuýp nhớ quen thuộc đấy bằng một nỗi nhớ thật, bởi vì đúng là em thèm những điều ấy thật. Tôi không thế. Tôi chẳng nhớ những điều người ta đã nói mãi đấy nữa. Đi qua trăng tròn tháng tám, tôi không thèm bánh nướng bánh dẻo. Đi qua mùa thu, tôi không thèm hoa sữa. Đi qua heo may, tôi không thèm hơi ấm. Đi qua tiếng mưa rơi, tôi không thèm sắc vàng vọt của ánh đèn cao áp từ cửa sổ nhà mình nhìn ra.

Nỗi nhớ của tôi không có chỗ để bấu víu. Nhiều lúc tự hỏi có còn nhớ hay không, tôi giật mình. Có lẽ là có, chắc chắn là có. Chỉ có điều, nó không còn mãnh liệt, quay quắt, cụ thể và gọn gàng như em. Nỗi nhớ của tôi đã lặn xuống sâu, thỉnh thoảng trồi lên như màn sương bảng lảng, chẳng nắm bắt được. Thời gian vừa là kẻ thù, vừa là đồng minh của nỗi nhớ. Nó làm nỗi nhớ gắt gao hơn trong tâm khảm, nhưng cũng mờ dần đi trong hình ảnh. Tôi đã trải qua cái thời kì nhớ bằng những điều có sẵn, rồi thời kì ghép nỗi nhớ của mình vào những điều có sẵn. Nhiều lúc tôi muốn gắt lên: “Tại sao mọi người không có cái gì khác để yêu à? Tại sao lúc nào cũng là Hà Nội Hà Nội Hà Nội? Tại sao google Hà Nội lúc nào cũng chỉ ra hoa sữa, lá vàng rụng, gánh hoa rong, ông già tập thể dục bên Hồ Gươm, Tháp Rùa, cầu Long Biên, áo dài, tắc đường và bún chả?”
Tôi chẳng có cái hạnh phúc được miêu tả nỗi nhớ của mình dễ dàng như em. Nhiều lúc muốn khóc, tôi không thể nghĩ về người yêu và bạn bè, những bữa cơm tối và những câu trách mắng ở nơi xa ấy. Tôi mở nhạc không lời. Tôi nghe đi nghe lại một giai điệu nào đó cho đến khi nước mắt chảy ra ào ạt. Tôi khóc chẳng vì lý do nào cả. Nước mắt ở trong lâu quá thì cần trào ra, vậy thôi.

Tôi không biết tôi có đang sống tốt hơn em đã từng sống hay không, có vui nhiều hơn em đã từng vui hay không. Nhưng có một điều tôi biết chắc, nếu được chọn lại, em vẫn chọn để trở thành tôi, đúng không em?


Thằng Bờm đổi quạt lấy xôi
Em đổi em để lấy tôi làm gì?

(À, vì có quá nhiều bạn nhầm lẫn nên tớ phải chú thích vào đây là 2 câu trên là thơ của tớ, trong một bài thơ dài hơn đang viết dở, chứ không phải ca dao hay trích dẫn của ai đâu :)) Những gì tớ post lên, mà không đề nguồn, tức là của tớ các bạn ạ)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét