Được tạo bởi Blogger.

Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010


Có một lần ta trả lời comment của bạn trên facebook. Viết xong rồi, nghĩ đến lúc ngươi đọc, rồi sẽ lại hét lên chì chì chiết chiết ta: “Ấy suốt ngày ngoại tình thôi. Đấy, hơi tí là í a í ới bao nhiêu là người trên facebook ý”. Ta thì sợ gì nghe hét. Nhưng mà ta vẫn kì cụi xóa đi đấy. Rồi ta thở dài, tự nhủ: “Chuyện gì xảy ra thế này, tại sao một người đang ở xa mình nửa vòng trái đất, có lẽ giờ này đang ngủ, rất có thể sẽ chẳng bao giờ biết là mình đã viết thế này, mà càng có thể hơn, cho dù có đọc được cũng chẳng để ý gì, mà lại có sức mạnh điều khiển mình làm điều mình không muốn?”

Người ta gọi như thế là yêu, đúng không ngươi?

Nếu như yêu xa của các bạn là không được ôm, không được hôn, không được nhắn tin chúc ngủ ngon, không được dắt tay nhau đi dạo phố, thì ta chẳng thiếu hụt điều gì trong tình trạng yêu xa của bọn mình. Nhưng rất có thể các bạn người yêu của nhau chỉ nghĩ đến nhau khi thèm hơi ấm, thèm được quan tâm, thèm được nũng nịu. Còn ta, ta nghĩ đến ngươi khi ta một mình thôi, chẳng thèm gì cả. Mà ta một mình nhiều lắm. Đứng trong bồn tắm, ta nghĩ đến ngươi. Ngồi trên bus một mình, ta nghĩ đến ngươi. Trước khi đi ngủ, ta cũng nghĩ đến ngươi.

Ta cũng chẳng nghĩ đến ngươi kèm nỗi nhớ cồn cào như các bạn kia. Thật ra thì những lúc lâu rồi không nói chuyện, ta cũng thèm nghe cái giọng cao chót vót và những tràng cười nắc nẻ của ngươi. Ta hay nghĩ rằng chúng mình thật là buồn cười, chúng mình thật là hiểu nhau, ta thật là may mắn, ngươi thật là có nhiều tính tốt (mà tốt nhất là hầu như lần nào nói chuyện cũng khen ta dễ thương và nói yêu ta) và nhiều nhất, ta dành thời gian để băn khoăn tự hỏi tại sao trên đời này lại có người dành cho mình tình yêu mãnh liệt và bền bỉ như thế.

Biết không, hôm trước trong khi phăm phăm đi bộ đến chỗ làm, ta tưởng tượng ra cảnh ngươi bị tai nạn, bị…chết. Ngay lập tức, ta nhìn thấy cảnh mình đứng trong bếp, khóc, đi vệ sinh, khóc, ngồi trong lớp, khóc, ăn cơm, khóc. Tưởng tượng một lúc thì ta..khóc thật. Ta thấy như một nửa con người mình sắp sửa chết đi. Khổ thế, nếu không ép mình dừng tưởng tượng, thì có lẽ người đi đường sẽ phải trố mắt lên nhìn một đứa con gái chẳng ai làm gì, tai cắm earphone, mà vừa cắm đầu cắm cổ đi vừa quẹt nước mắt nước mũi chảy lùm xùm.

Bọn mình là bạn thân, nhờ? Cái danh từ đó có đủ để miêu tả không? Thường thì bạn thân có nghĩa là bạn tốt, luôn ở cạnh mình, hiểu mình, luôn ủng hộ giúp đỡ mình. Thế còn người biết mình có chuyện cả khi không nhìn mặt và mình đã khăng khăng là không có gì, người biết mình định nói gì đó khi mình chưa hình thành xong ý nghĩ và lời chưa buột ra khỏi miệng, người sợ mình buồn trước cả khi mình kịp buồn, người rất bất đồng với mình ở một số nguyên lý sống cơ bản nhưng bất chấp vô số những lần cãi nhau…ra nước mắt, vẫn yêu mình vì những lý do củ chuối và chẳng hợp lý tí nào, người mình thỉnh thoảng chán ghét đến mức không muốn nhìn mặt, nhưng rồi có những lúc khác, một bài hát vu vơ chẳng liên quan gì cũng làm mình nhớ đến run lên, người mang tất cả những đối chọi đó, nhưng mình vẫn phải thở dài mà tự kết luận, mình yêu…thì gọi là gì hả ngươi?

Gà này, ngươi đã từng bảo, à không, nói rất nhiều lần, là ta chỉ giỏi thở than phiền não. Tất nhiên điều đấy ta công nhận. Ta viết những điều buồn, thiếu, đau, nhớ dễ dàng hơn viết những vui, đủ, êm và hạnh phúc. Có nhiều điều ta yêu mà loay hoay chẳng bao giờ viết được, vì không biết diễn tả thế nào cho đủ tình yêu của mình. Viết cho một tình yêu đã gần 10 năm, và tất nhiên, ta nghĩ, nếu cộng tất cả những gì đã từng viết, phải hơn trăm lần, vô cùng khó. Một điều không mới, không thể lôi ra những cảm xúc cũ, câu nói cũ “cảm ơn bạn đã ở bên cạnh mình”, “rất vui vì bạn đã hiểu mình”, “rất may mắn vì có bạn là bạn”. Với những người đã ở bên cạnh mình lâu đến thế, những điều kia vẫn còn cảm thấy, nhưng nói thế chẳng đủ.

Vì thế, ta cứ vật vã, vật vã, mà chẳng viết được cho xong. Sinh nhật ngươi đã qua gần 2 tuần rồi. Ngươi bảo chẳng biết đến bao giờ bọn mình mới được ngồi cạnh nhau như ngày xưa. Ngồi cạnh nhau và hàn huyên, đi bên nhau và hàn huyên, nằm cạnh nhau và cười rúc rích. Và ngươi sẽ ríu rít lôi lược từ trong túi ra rẽ lại ngôi cho ta, vừa chải vừa càm ràm ta lớn rồi mà chẳng biết chải đầu. Ngươi sẽ lại thỉnh thoảng thỏ thẻ: “Váy này xinh đấy Voi”, “Áo này hợp với quần này á”, hoặc “ Ấy ăn mặc buồn cười thế này à?”. Ngày xưa còn đi xe đạp, lúc nào ngươi cũng tranh đèo ta. Rồi bây giờ, đi xe máy (sau khi đã đủ tin tưởng vào tay lái chưa có bằng), ngươi thích  ngồi sau ta, có khi chỉ để rú lên: “Có cái khe hẹp thế mà cũng cố len qua nữa”

Có thể sẽ rất gần thôi, cái ngày chúng ta sẽ lại được lượn vè vè với nhau và cười nắc nẻ trên đường, như những ngày đi học và đi về cùng nhau dưới những tán cây bằng lăng của sáu bảy năm về trước. Có thể sẽ rất lâu, hoặc chẳng biết đến bao giờ, hoặc chúng ta đã quá khác chính mình của cái thời cấp hai, và những cảm xúc đã trải qua sẽ không quay lại nữa. Ta không biết. Cả việc ngươi thắc mắc là, liệu việc chúng ta có nhau và thấy rất hài lòng đủ đầy đến nỗi không cần thêm tình yêu nào nữa, có ngăn trở hai đứa nuôi dưỡng nhu cầu có người yêu như các bạn gái khác hay không, ta cũng không biết. (Ai mà biết được!)

Chỉ là tối nay, bỗng dưng ta nghĩ là, ta chắc từ bỏ những mơ mộng của mình thôi. Những mơ mộng được ngươi bơm căng chất đầy tạo điều kiện cho phát triển. Nhưng ngươi thấy đấy, dù ngươi lúc nào cũng ở đó để nhắc ta rằng ta có một tình yêu rất sâu sắc và vững vàng dành riêng cho mình, dù ngươi lúc nào cũng ở đó để khi ta thấy mình đang trải qua điều gì đó ta không hiểu, ta bèn gọi tên đó là nỗi nhớ dành cho ngươi, dù cho là như thế, ta vẫn nghĩ là ta không muốn trồng dưa bở, hay gọi theo cách  mĩ miều của ngươi, là nuôi hi vọng và tin tưởng. Ta không có đủ can đảm để tin, vì thế ta sẽ không tin.

Chẳng phải ai cũng như ngươi đâu Gà, nhận ra ta trong một đám con gái na ná, hỏi ta “ấy có đồng ý làm bạn thân của tớ không?”, khăng khăng với ta rằng chúng mình sẽ là bạn thân của nhau, trong khi ta chưa có khái niệm gì, và cũng không hiểu sẽ làm sao, lớn lên cùng ta trong những năm tháng mà thời gian thực sự ở bên cạnh nhau rất ít, để rồi một tối, ở nơi rất xa ngươi, ta nhận ra ngươi có khả năng ép ta làm những điều ngươi muốn, kể cả khi ngươi không hề hay biết.

Như thế người ta gọi là yêu, nhờ Gà nhờ?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét