Được tạo bởi Blogger.

Thứ Sáu, 22 tháng 10, 2010

Nào, sẽ viết về hôm nay một cách chân thành, thật thà và thẳng thắn. Đúng ra là hôm qua, vì bây giờ đã sang thứ 7 được một tiếng rồi. Chỉ là còn quá tỉnh táo để ngủ, nằm xuống đầu óc sẽ quay mòng mòng, ý tứ và lời lẽ nhảy tứ tung, rồi sẽ lại bò dậy mở máy ra gõ. Khi người ta không muốn ngủ, mà cũng không muốn nghĩ, không muốn nói chuyện với ai, thì người ta làm gì? Người ta viết lăng nhăng về bản thân mình.

Sáng tỉnh dậy nhờ tiếng chuông báo thức của điện thoại. Vẫn chưa dứt giấc mơ, khoảnh khắc mở mắt ra vẫn còn thấy nhân vật trong mơ đang tan, nên hơi bay bay lật đật mặc áo. Nhà vệ sinh có người, lại lon ton vào phòng, mặc quần áo sẵn đi học. Đang loay hoay sắp xếp sách vở thì anh Tùng gõ cửa: “Dậy đi học đi cưng” – “Em dậy rồi mà”. Cũng thích, mấy buổi chiều cuối tuần có người canh chừng để gọi mình dậy đi làm sau lần mệt quá ngủ quên bỏ làm luôn mấy tuần trước.

Sáng anh Tùng cũng đi học cùng giờ nên khỏi phải đi bus, được đi nhờ xe, đỗ ngay gần cửa lớp học, không phải ì ạch băng qua cầu gió vù vù trong cái lạnh -5 độ của ngày gần cuối tháng 10. Lớp ba tiếng, ba bạn làm bài thuyết trình hôm nay khá chán, vì các bạn dí mũi vào tờ giấy đọc chính tả những câu văn đã viết sẵn. Chứng kiến cảnh các bạn không biết mở powerpoint thành slideshow, không biết copy paste cái link vào thanh address để mở khi nó không phải hyperlink, mà kì cạch gõ từng kí tự một, kể cả dấu hỏi dấu gạch của một dòng link dài ngoằng đã ghi sẵn từ nhà, và gõ mổ cò, những kí ức về chuyện sinh viên trường trầm trồ trước những thao tác word và excel đơn giản quay lại đầu. Mình ngồi hí hoáy viết ra sau vở gạch đầu dòng những tính xấu của sinh viên Canada mà mình đã biết, trong đó có dốt IT (trong khi bạn nào cũng có một, hoặc một vài cái máy tính), kém chính tả lẫn ngữ pháp, và hơi ít lòng cảm thông với người khác, nghĩa là các bạn thường nói về mình, nghĩ đến mình, và chẳng mấy khi thích thú với những người không liên quan đến các bạn.

Quyển vở nào của mình đằng sau cũng chi chit những ghi chép vu vơ như thế. Thỉnh thoảng đang ngồi trên bus, tự nhiên nghĩ ra cái gì hay, chẳng tìm được mảnh giấy nào đành viết lên lòng bàn tay. Đã bao nhiêu lần tự nhủ phải ghi có hệ thống vào một quyển thôi, đã mua và mang theo người rồi, nhưng cuối cùng vẫn viết mỗi nơi một ít. Viết ra rồi quên, chẳng mấy khi dùng lại được, vì khi đọc lại phần không hiểu lúc đó mình đang nghĩ gì, phần đã hết hứng. Nhưng thế vẫn hơn để cả đống bùng nhùng trong đầu.

Đi về, nhà sộc mùi nước mắm kho thịt. Vũ và anh Tùng đang lụi cụi trong bếp làm thịt kho và hoa lơ xào bò. Mình vào phòng, thay quần áo, chat một lúc, đọc mail, đến khi xong xuôi thì bò ra ăn. Chat với anh, bảo anh là “Em mệt đầu với những cái em đang học lắm. Lúc nào lên lớp cũng phê phán, chỉ trích, rồi về nhà lại làm đúng những thứ mình vừa phê phán chỉ trích. Học càng nhiều càng thấy phẫn nộ với cuộc đời. Mà không thoát ra được, chỉ thấy bị mắc kẹt. Mấy nhà xã hội học nổi tiếng chẳng ai thọ cả”. Để nghe lại được những câu an ủi cũ: “Dũng cảm lên em!”. Anh cũng đang cần nhiều can đảm dũng cảm, nói với em cũng là nói với mình. Em sợ cái nhỏ thì anh sợ cái lớn. Nhưng rồi cứ động viên nhau như thế, dắt díu nhau đi như thế, rồi cũng qua.

Chiều đi làm. Tuần sau là reading break, được nghỉ cả tuần. Bus đầy chặt các bạn hồ hởi tay vali tay túi về nhà. Lúc đấy chỉ thấy mừng là không bị lỡ bus, chẳng nghĩ gì. Cắm earphone vào tai, nghĩ tiếp về bài thơ lúc buổi trưa, đã mở word ra gõ câu đầu rồi mà chưa nghĩ ra được câu tiếp. Yogurt is sweet, strawberry is sour.

Ở chỗ làm vẫn là những công việc cũ. Tối nay cũng bán được, không đến nỗi ế ẩm, cũng không đông khách đến nỗi không có thời gian ngồi xuống. Rất ngưỡng mộ hai vợ chồng chủ nhà hàng đó, vì họ vẫn có chuyện để kể, vẫn cười và nói với nhau hằng ngày. Cả hai chẳng mấy khi ra khỏi nhà, chẳng gặp gỡ ai ngoài những khách hàng thoáng qua, đã bao nhiêu năm rồi người này chỉ có người kia làm bạn, thế mà vẫn có khả năng cười với nhau. Thật là giỏi. Đi về, ngồi co ro cúm rúm chờ bus, nhớ lại cảnh chiếc bus buổi chiều đầy chặt những đôi tay tất bật vừa kéo vừa đẩy vừa lôi hành lý để về nhà. Tự nhiên có gì cấn cấn ùn lên. Không còn nhỏ đủ để thấy tủi thân và khóc, nhưng vẫn chưa lớn đủ để dửng dưng ơ hờ. Trong tuần tới, Peterborough sẽ heo hút trở lại, bus sẽ chạy thưa hơn và những tán cây bắt đầu sám đen lại ở Trent sẽ đứng bơ vơ một mình. “Hà Nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ, tôi vội vã trở về…” giọng Quang Dũng vang lên trong mp3. Không đau, không nhức, không xót, không hờn. Nhưng vẫn có gì đó cợn lên, cảm giác mình bị bỏ lại khi mọi người đều có chỗ để trở về, chắc chẳng bao giờ quen được. Muốn nó bung ra một cái, nhói một cái, khóc một trận đã đời cho xong. Nhưng mà nỗi nhưng nhức mỏi mỏi thì chẳng làm người ta khóc được.

Lần đầu đi George North từ downtown về nhà, thay vì West Bank như mọi khi, nên giật dây quá sớm, lúc xuống rồi mới ngỡ ngàng nhận ra còn xa mới đến chỗ mình. Đi bộ, đi bộ, đã gần 9h tối, đèn đường vàng, trống vắng, nước mũi chảy ròng ròng. Gió thốc, nhưng không có bụi mù. Đi bên cạnh sông, trăng gần tròn, chưa sáng vằng vặc, nhưng cũng đủ làm sông lấp lánh lên một chút. Tự hỏi đã bao giờ mình yêu thành phố này chưa? Đã bao giờ mình yêu thành phố nào chưa? Hà Nội có thể là gọi là yêu không, hay đấy chỉ là tình cảm tự nhiên bất cứ ai cũng có với quê hương mình? Nếu Hà Nội chỉ là một thành phố lạ, chắc gì mình đã không ghét? Xét cho cùng, người ta có thể yêu một nơi họ không có bất kì sợi dây tình cảm nào với con người ở đó không?

Về nhà, ăn mì Thượng Hải mang từ nhà hàng về, Vũ đang ngồi uống trà, nghe nhạc trong phòng khách. Ngồi ăn và bắt đầu nói lung tung về Bi và hỏi về chị bạn. Ăn cơm xong lôi phim ra xem. Pha một cốc mocha, một quả đào và một quả chuối. Sleepless in Seattle, sản xuất 17 năm về trước. Cái thời chưa có điện thoại di động, chưa có Window 95, máy tính là một cục to đùng với màn hình đen sì và chữ trắng, nhân vật nữ chính già già tầm 25-30 trở lên, thậm chí có cả nếp nhăn trên mắt, mặc những cái quần rộng lùng thùng và tóc tết hai bên. Thời đấy, cốt truyện cũng không có gì khác, thậm chí cả lời thoại cũng đoán trước được, nhưng mà cuối phim, thay vì hôn nhau, hai nhân vật chính chỉ nắm tay cười mủm mỉm. Thế là đủ để biết chúng ta đã quay lại nước Mỹ cách đây 17 năm.

Rồi Tom và Jerry, các bản guitar đơn giản có thể tập đánh, một vài video ngẫu nhiên trên youtube, nhạc không lời, rồi…giải tán. Chỉ là có một lúc, hơi bất ngờ, mình bảo: “tớ vẫn chưa buồn ngủ, hay là xem tiếp phim nữa”, bạn bảo: “thôi, bây giờ tớ chỉ muốn ngồi trong yên lặng”. Câu trả lời không liên quan lắm, nhưng bất ngờ ở chỗ, mình đã làm được việc “ngồi trong yên lặng” một cách thoải mái và đơn giản. Chắc tại mình đã nói quá nhiều trong khi xem phim, lúc đầu muốn tìm phim gì xem để khóc, cuối cùng lại ngồi cười sằng sặc. Nhưng mà cũng lâu lắm rồi không làm cái việc rất chi khó khăn đó, là ngồi cùng ai đó trong một căn phòng và yên lặng.

Hôm nay nhận được tin nhắn offline từ hai tình yêu phương xa. Một người bảo: "tớ  chỉ sợ thể hiện tình cảm nhiều quá sẽ làm ấy sợ chạy mất dép" và một người bảo "dạo này làm từ 9h sáng đến 9h tối, hôm nay thứ 6 mà cứ tưởng thứ 5". Mình thích những tin nhắn kiểu thế, vu vơ, đơn giản lẫn phức tạp, nói để nghĩ hoặc nói chỉ để nói, nhưng đi thẳng từ trái tim ra bàn phím.

Thế là hết ngày thứ 6. Bài cần nộp cho thầy vẫn chưa thèm làm.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét