Được tạo bởi Blogger.

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010

Nhồi gà tây
      1. Cuộc hội thoại qua Skype của mình với mẹ diễn ra thế này:
-         Bên đấy đã lạnh rồi hay sao mà con mặc áo khoác thế?
-         Vâng, bây giờ bên ngoài đang 5 độ  mẹ ạ.
-         Đã thế rồi cơ à? Ở nhà vẫn 30 độ nóng như mùa hè.
-         Ồi, tại trong phòng con cũng lạnh nữa.
-         Các phòng khác có lạnh không con?
-         Nói chung là trên gác thì ấm hơn. Chắc là phòng con lạnh nhất.
-         Sao lại thế? Sao con lại lấy phòng lạnh nhất?
-         Thì lúc bàn nhau ai lấy phòng nào, không ai chịu ở phòng này nên con ở thôi.
-         Sao những người khác không chịu mà con lại phải chịu thế?
-         Ôi mẹ ơi, nếu mà cứ không ai chịu ai thì cũng chẳng bao giờ sống được với nhau cả. Như hồi năm ngoái cũng đi xem nhà cùng nhau, cuối cùng con thì không muốn trả nhiều tiền, bọn nó thì chê phòng tối và ẩm thấp, nên lại ai đi đường nấy.
-         ……..Ừ, thôi thế cũng được.
Mình biết là mẹ sẽ nói thế, bởi vì nếu lúc nào mình có nhường nhịn người khác quá đáng, chỉ có thể đổ tội vì mình là con của mẹ thôi.

2. Cái này rất buồn cười. Mình có hai cô bạn, một cô vừa có bạn trai, một cô vừa suýt có bạn trai. Hai cô đã thông báo tin này với một vẻ rụt rè quá mức cần thiết, cứ như là trẻ con lấy tiền đi mua kẹo rồi vừa sợ hãi vừa ăn năn day dứt thú tội với mẹ. Mặc dù đã ra sức trấn an hai nàng rằng, mình có đủ nội lực để vượt qua những cú sốc như thế này, rằng mình có thể sẽ hơi hẫng hụt một tí, nhưng không đến mức phát điên lên khi nghĩ rằng hai nàng giờ đây có mối bận tâm lớn đến nỗi rất có thể sẽ xao nhãng mình.

Nhưng mình đã phá ra cười sằng sặc, khi cả hai nàng, đã hơn hai lần, hoặc khẩn khoản thanh minh rằng việc có người yêu sẽ không ảnh hưởng gì đến tình bạn sâu đậm của mình và các nàng, hoặc gãi đầu gãi tai rằng đã rất bức bối khi  nghĩ rất có thể việc có một bạn con trai bước vào cuộc đời của nàng làm mình bỗng dưng…trăn trở về chuyện yêu đương.

Dù sao thì sự lo lắng hơi bị thừa thãi của hai nàng cũng làm mình hỉ hả, khi biết mình có sức mạnh khiến một vài người cảm thấy tội lỗi khi họ san sẻ bớt tình yêu cho một nhân vật khác

3. Cuối cùng thì mọi chuyện cũng diễn ra suôn sẻ hơn những điều làm mình khổ sở suốt tuần vừa rồi. Buổi thuyết trình, thật ra là cộng giảng với cô giáo và một đứa khác nữa, dài ba tiếng, cũng đã xong. Những lúc không thoải mái và mất tự tin, mình nói tiếng Anh dở tệ, nhìn xuống thấy bọn trong lớp nhíu mày. Nhưng dù sao thì cũng đã qua. Quyển sách của Weber đọc mãi không xong, thầy viết email hỏi thì lờ đi không trả lời. Gom góp chút can đảm cuối cùng, viết lại, thì thầy đã bảo là đừng có lo quá, không đọc được thì ta chuyển sang quyển khác thôi. Mình chưa bao giờ hết ngạc nhiên với sự khoan dung các thầy cô dành cho mình. Cái bệnh không khép mình được vào kỉ luật, không ai thúc vào mông thì không chịu làm việc, chẳng biết đến bao giờ mới sửa được

4. Dạo này gặp mọi người hay hỏi tốt nghiệp rồi định sao. Thực sự là những tấm gương xung quanh mình, chưa có ai ra trường ở lại mà có được một sự nghiệp thuyết phục. Mọi người cứ vật vờ bám trụ, hoặc bằng những công việc dạng lương tối thiểu, hoặc bằng cách học tiếp. Mình chẳng có gì níu kéo ở chốn này, ngoại trừ môi trường học tập và nghiên cứu. Mình đã nghĩ rằng mình thực sự không muốn rời đi, một buổi chiều ngồi trong thư viện. Bên ngoài là sông xanh, những ngọn đồi thoai thoải nắm tay nhau đã sắp trụi hết lá và trời sâu thăm thẳm. Xung quanh là tiếng sột soạt của bút chạy trên giấy, tiếng gõ bàn phím lạch cạch, và mình không thể không cảm thấy một không khí học tập cực kì gấp gáp, cứ như thể không đọc nhanh lên, nghĩ nhanh lên, thì những điều quý giá trong sách kia sẽ tuột qua kẽ tay mất. 

Về nhà rồi, mình sẽ bị tách khỏi thế giới ăm ắp tài nguyên  ý tưởng, không được gặp những người mà mỗi lần nói chuyện xong, mình lại thấy hừng hực quyết tâm muốn đọc và biết thật nhiều hơn nữa. Sẽ không có việc cứ mở máy và click chuột là có thể đắm chìm trong vô vàn những khám phá, nhận xét, phê phán và tranh luận. Rất có thể, não mình sẽ bị mòn đi. Nói chuyện phiếm, các bạn bảo có tiền ở Việt Nam đầu tư đi mua đất là đỡ mất nhất. Nghĩ đến tiền mấy mảnh đất của bố mẹ chuyển thể thành 4 năm đại học của mình, chắc bố mẹ không coi đấy là một kiểu đầu tư, vì chỉ có lỗ hoặc may lắm là hòa. Chắc giống một sự lựa chọn của nghĩa vụ yêu thương hơn.

5. Thứ hai này là lễ Tạ Ơn ở Canada. Cái thành phố này đã heo hút lại càng thưa thớt. Hôm qua các bạn cũng làm một bữa tối đúng kiểu truyền thống: gà tây, khoai tây nghiền, sa lát trộn, nước táo ép, rượu vang đỏ, bánh táo và bánh bí ngô, kem tươi và kem chocolate. Thỉnh thoảng nghĩ trong mấy năm ở đây, trong khi các bạn học và làm được bao nhiêu món tây, thì mình vẫn chưa bao giờ có mong muốn và thực sự nhúng tay làm bất cứ món ăn nào không phải đồ Việt.

Không như mọi năm, nhìn thấy chúng bạn vẫy tay chào nhau cuối ngày thứ 6 để về nhà tụ họp trong những ngày lễ thế này, mình trào lên cơn tủi thân ghê gớm khi tự nhủ họ có nhà để về, họ có thể về nhà, còn mình thì không. Hoặc đã quen đến mức trơ ra rồi, hoặc do khá mãn nguyện với hoàn cảnh của mình hiện tại. Đã hết những lần đi mua thức ăn 2 tuần/lần rồi đau khổ lê lết xách hai túi và đeo một ba lô đầy chặt lội trong tuyết ngập lút mắt cổ chân. Đã hết luôn những ngày định xuống bếp nấu cơm nhưng vì đang có người ở đó nên ngại xuống, ăn bánh mì uống nước lọc đi ngủ cho qua bữa. Có một buổi tối mở cửa ra, thấy nhà im lìm trống rỗng và thấy buồn buồn, tự hỏi mình sao thế này khi nhớ ra những năm trước, mình đã luôn mong được ở một mình, rất thích chí khi mở cửa ra và thấy căn nhà trống hoác không có ai.

Dù là rất nhiều lúc bực mình khi nghe các bạn cùng nhà nói về mình như thể một đứa nhàn rỗi, thừa thãi thời gian, chỉ suốt ngày ngồi trong phòng chat và nghe nhạc, mà cũng lười biếng không chịu vận động. Dù là rất nhiều lúc khó chịu khi bị đối xử như trẻ con, bị bắt nạt trắng trợn vì tất cả những người còn lại vào hùa với nhau theo kiểu cả vú lấp miệng em. Dù là đôi khi, chỉ là đôi khi thôi, cũng thấy gợn gợn buồn khi mọi người đi đánh cầu lông với nhau, đùa cười vui vẻ, mình ở lại một mình vì không biết chơi và tất nhiên không đủ can đảm để bị lôi ra làm trò cười. Nhưng mà, được sống cùng những người mình yêu quý, và có một mái nhà đủ ấm áp để lúc ngồi trong đó một mình, thấy trống trải, thế là đủ để mình thấy biết ơn trong ngày lễ Tạ Ơn rồi.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét