Được tạo bởi Blogger.

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

Sáng nay, mở mắt dậy quằn quại trong chăn, nghĩ đến video Ted talk xem hôm qua. Mình tin vào điều gì? Mình rời khỏi giường mỗi sáng vì lí do gì?

Nằm nghĩ linh tinh, nghĩ đến cái này thì có đủ động lực để tung chăn vùng dậy
Anh ơi
Anh làm tặng em một bài thơ
Ừ anh viết
Làm sợi chỉ mỏng khi đợi chờ

Một bài thơ
Những điều đã nói ghép vần lại lần nữa?
Hay sáo điều gì mới
Hay nhắc lại kỷ niệm đã có từ xa xưa?

Anh chẳng biết viết gì
Sợi chỉ mỏng vẫn còn nguyên ở đó
Bao nhiêu ngày nữa cũng chẳng thể phôi pha
Một bài thơ
Chẳng biết viết gì cho hết dạ
Gì cũng thiếu, gì cũng đủ
Không có gì
Có khi mới chính là đôi ta

***

Một nghìn lần nói yêu cũng không hết một đời
Một triệu lần làm thơ cũng chẳng đến một nơi
Một tỷ lần gặp mặt
Cuộc sống vẫn đầy vơi
Mình vẫn như thế thôi
Là may rồi

Mình vẫn thế, dù như thế nghĩa là chẳng là gì
Yêu và sống thành hai đường song song
Không cắt nhau vẫn làm thành mặt phẳng
Euclide bảo
Chỉ có thể là những đường song song

Một ngày qua sáu ngày khác sẽ lại
Bốn tuần qua mười một tháng sẽ phai
Ai trong đời chẳng đôi lần đứng lại
Nhìn sang bên kia mặt phẳng
Vẫn còn ai

Thế đấy, chẳng nhẽ lại nói động lực sống là để được yêu?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét