Được tạo bởi Blogger.

Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

Đường đi học
Ngày đầu tiên đi học. Bước vào OC (Otonabee College) lại thấy cái mùi quen thuộc, chẳng hiểu nó là hỗn hợp của những thứ mùi gì, có thể là mùi đồ ăn từ cafeteria phả ra, mùi giấy mới mực mới, mùi gỗ mùi lá cây, mùi mồ hôi tổng hợp..nhưng từ hồi mình đến đây tới giờ, lúc nào cũng vẫn cái mùi đấy, đặc trưng cho OC không thể tìm thấy ở nơi nào khác.

Vào lớp ngó quanh, thấy những gương mặt quen thuộc. Học đến năm 4 rồi thì tất nhiên phải nhận ra những gương mặt quen, dù có người nhớ tên người không. Lại cái cảnh ngồi không biết làm gì chờ thầy đến. Bọn xung quanh rủ rỉ trò chuyện, hỏi han nhau về hè vừa rồi. Vì mắt không biết nên dừng lại ở đâu, nên nhìn xuống đất. Bỗng dưng nhận ra các bạn gái trong lớp không hề đi giày cao gót.

Xã hội học nên lớp hơn hai mươi đứa chỉ có một thằng con trai. Lớp học theo kiểu thảo luận nên ngồi theo vòng tròn, mọi người đều nhìn được nhau chứ không phải tất cả hướng lên thầy trên bục giảng. Dưới gầm bàn toàn là xăng đan, giầy bệt, giầy thể thao, dép xỏ ngón, tuyệt đối không có đôi giầy cao gót nào.

Đợt hè vừa rồi đi xe máy cũng hay để ý chân của các chị trên đường. Không những các chị đã đi làm mà cả các bạn sinh viên cũng đi guốc hay giày có gót. Có thể chỉ ba phân thôi, nhưng chắc chắn là có gót. Cũng trong đợt hè đó, mình bị ăn mấy trận tổng sỉ vả của bác vì tội không đi giày cao gót đi làm, rồi được bác tống cho cả một túi giày cao gót đủ màu đủ kiểu trong nỗ lực cải thiện hình ảnh của đứa cháu gái nhếch nhác. Thế nên càng chú ý đến chân của phái đẹp trên đường Hà Nội hơn.

Có thể vì Peterborough là một thành phố nhỏ. Có thể vì Trent là một trường đai học nhỏ. Có thể vì trường có quá nhiều con gái, và con trai thì rất ít bạn hot (theo nhận xét chung của các bạn gái). Cũng có thể vì người Canada nói chung ít đi giày cao gót. Có thể vì đã là mùa thu, thời tiết đủ lạnh để xỏ chân vào tất và giầy. Có thể vì phần lớn sinh viên phải đi bus, và loẹt quẹt đôi giầy nhọn hoắt chẳng có lợi gì khi phải đuổi theo bus hoặc đu đưa theo nhịp xe phanh. Có thể vì rất nhiều lý do, nhưng kết quả cuối cùng là hơn hai chục đôi chân dưới gầm bàn, không đôi nào ngự trên giày cao gót.

Mình nhìn thấy những mái tóc nâu nhuộm màu bạch kim. Mình nhìn thấy những sợi mi cong vút mascara và kiểu mặc áo lớp trong lớp ngoài rất đặc trưng của thời trang Bắc Mỹ. Những điều đã rất quen, thậm chí quen đến nỗi mình không nhận thức được cho đến khi nhớ ra rằng ở Việt Nam người ta rất khác. Ví dụ như những đôi giầy cao gót chẳng hạn.

Có một vài người lớn và cả bạn bằng tuổi bảo mình là đến tuổi thì phải đi giày cao gót, đó là lẽ tự nhiên. Hay ít ra đi làm phải đi giày cao gót. Và ông anh họ yêu quý đã từng hỏi rất thật thà rằng: “tại sao em không thích đi giày cao gót khi nó làm mình đẹp hơn?”. Người yêu của anh không bao giờ xỏ chân vào cái gì cao dưới năm phân, nên anh chỉ biết lắc đầu khi mình nói: “em không muốn khó chịu chỉ để tuân theo định nghĩa về cái đẹp của người khác.”

Và thế là mình nhận ra mình đang hít thở bầu không khí tự do của đời sinh viên ở một thành phố nhỏ của Canada. Không để ý đến ai và không ai để ý đến mình. Không ai phán xét một cái áo cũ hay trầm trồ cái váy mới. Thật là dễ chịu.

Một khởi đầu dễ chịu. Nắng dễ chịu, gió dễ chịu. Tiếng chim xáo xác bên ngoài dễ chịu. Lớp học có một bên tường là kính, nhìn ra ngoài, lá cây đung đưa như múa. Trời xanh dễ chịu.

Ngồi nghe thầy nói về khóa học, những chủ đề, bài tập. Lớp tên là “Sociology of everyday life”, học về cảm xúc. Thế đấy, cái gì cũng có thể nhìn qua lăng kính xã hội học, kể cả những thứ trừu tượng như yêu ghét căm hờn. Một khi học được cách nhìn thế giới theo kiểu này, nó sẽ ở nguyên đó, không bao giờ mất, và người ta cũng không quay lại cách nhìn cũ được nữa. Dù sao thì, cũng thấy hứng khởi khi nghĩ đến đống công việc trước mặt. Vào thư viện, khệ nệ bê một chồng sách về. Không có gì thích thú bằng xếp đầy những chồng sách bao quanh mình để chờ đọc.

Trên đường về cũng không nhìn thấy đôi giày cao gót nào. Thật là dễ thương!


0 nhận xét:

Đăng nhận xét