Được tạo bởi Blogger.

Thứ Tư, 1 tháng 9, 2010

Sân bay Nội Bài – Hà Nội, 10h sáng ngày 31/8

Sân bay Hà Nội có lẽ là sân bay nhỏ nhất trong tất cả các sân bay mình từng đến. Trong khi những sân bay khác số cửa lên tới vài trăm, thì ở Nội Bài cửa cao nhất hình như là mười mấy. Thỉnh thoảng lại nghĩ giá nước mình giàu hơn, sân bay mình to hơn thì đã có chuyến bay nối thẳng từ Canada về đây, đỡ phải ghé lại bao nhiêu trạm dừng khác cho nhọc mệt.

Lần đầu tiên đi Canada, mình có hẳn một đoàn tiễn đưa hoành tráng đi theo. Có các bác bạn bè bố mẹ, họ hàng nhà mình, vài đứa bạn thân. Hình như đến 3, 4 ô tô đầy chặt. Lần thứ 2, có 4 người, là bố mẹ, anh Huy và người yêu cũ. Lần thứ 3, chỉ có bố mẹ. Rất có thể đến lần thứ 4, thứ 5, thứ 6..mình sẽ chỉ đi một mình. Một khi những chuyến đi trở nên quen thuộc, nuối tiếc sẽ vơi đi.

Ngồi trong phòng chờ một mình, lúc nào chẳng là một mình, cắm mặt vào quyển truyện. Chốc chốc dừng lại, nghĩ về những điều sắp đến và những điều sắp qua. Bước chân lên máy bay, quá nhiều thứ sẽ vụt biến mất. Quần áo thơm giòn mùi nắng, những ngày mưa dầm rả rích từ sáng đến đêm, những chiều đi làm về mệt nghe mùi cơm đang sôi thơm lừng khi vừa bước chân vào nhà, những sáng nằm ườn nghe ông gọi dậy và dỗ dành đi ăn sáng. Có quá nhiều thứ sẽ biến mất sau một cái hẫng người khi máy bay chúi đầu cất mình khỏi mặt đất. Bạn bè, người thân, yêu thương, chăm sóc, một cuộc sống đầy đủ và được bao bọc. Thay vào đó sẽ là những phút sung sướng rồi ghi chép như điên khi đọc được một ý tưởng hay, những buổi BBQ ngoài trời, camping trong rừng qua đêm. Thay bằng lượn lờ trên con Super Cup của ông, hòa mình vào dòng người đôi khi điên khùng khi cố chen chúc để thoát khỏi một ngã tư hỏng đèn tín hiệu, sẽ là những ngày chờ bus, đi bus và muốn phát điên khi thấy một xe đi vụt qua trước mặt.

Hình như năm nào mình cũng đi vào ngày cuối cùng của tháng 8. Những lần trước, mình cứ đi mà không biết điều gì còn đang đợi. Sợ hãi nhiều hơn hăm hở. Lần này mình biết rõ những điều sẽ thay thế cho nhau. Khi biết điều gì đó sắp vuột khỏi tay thì lại rối rít cố giữ cho thật chắc. Những ngày yêu Hà Nội nhất là những ngày sắp rời xa Hà Nội. Có thể giống như một người sắp chết bỗng thấy mọi đường nét của cuộc sống kì ảo và rõ nét hơn. Mình sắp đi khỏi nơi này và thấy Hà Nội đáng yêu cả trong những lúc cáu bẳn nhất.

Có lẽ mình sẽ chẳng bao giờ quen với việc rời nhà.
Sẽ chẳng bao giờ ra đi bình tâm và thanh thản.
Quay trở lại quyển truyện thôi, khéo lại khóc mất. Mấy ngày trước khi đi hay rơi nước mắt vì những điều nhỏ nhặt, cứ nghĩ khóc như thế là đủ cho mấy tháng tới rồi chứ..
Bỏ lại yêu thương sau lưng có bao giờ là dễ dàng đâu. Kể cả khi biết rõ có những yêu thương khác đang chờ đợi.


Sân bay Hong Kong, 3h chiều ngày 31/8

Mình đang ngồi ở sân bay HK, vừa nôn xong (một điều đã không xảy ra nhiều năm rồi). Thật là kinh khủng. Không biết tại ăn phải mì chất lượng kém của VN Airline hay vì sáng bị gọi dậy sớm, hay vì ngồi trên máy bay đọc sách. Chỉ biết là lúc máy bay đang chòng chành chuẩn bị hạ cánh, mình biết là sắp không ổn rồi nhưng cố kiềm chế. Đã nghĩ là có thể nhịn được đến khi xuống sân bay và tấp vào nhà vệ sinh gần nhất. Nhưng không kịp. Điều an ủi duy nhất là mình đã không làm mất cảnh quan môi trường công cộng. Chỉ kịp bụm tay vào mồm, trợn mắt lên quay sang bác ngồi bên cạnh. Bác này người TQ, hiểu ra vấn đề ú ớ quay lại định gọi tiếp viên, nhưng không kịp. May bác ý nhanh trí lôi cái túi nôn ở ghế ra đưa cho mình. Lại biếu luôn mình cả gói giấy ăn trong khi mình quờ quạng bằng một tay tìm giấy ăn trong túi. Lúc đứng lên, con bác ý (thật sự không rõ là gái hay trai) còn cố hỏi: ok? với vẻ quan tâm thực sự.

Mình đã dừng lại ở HK rất nhiều, hình như đây là lần thứ 5, nhưng chưa bao giờ bước ra khỏi sân bay. Mình đã từng ngồi trong phòng chờ máy bay sáng rực đầy kính này, khóc, ăn một thứ quả hoặc bánh gì đó mẹ đưa cho, viết những dòng nức nở, hình như thế. Còn trên đường về, HK là chặng dừng sau chuyến bay vượt đại dương rất dài, 12-15 tiếng. Là nơi đầu tiên mình nhìn thấy nhiều người châu Á sau những năm tháng dài nhìn dân da trắng đến ngán mắt, là nơi mình được bùi ngùi nhìn thấy những thứ thân quen, như cái thói quen chen hàng, và đôi khi nghe thấy giọng tiếng Việt loáng thoáng. Mình đã luôn thèm nghe giọng con trai Bắc, vì đó là điều mình hoàn toàn thiếu. Ở Peterborough có con gái HN và con trai lẫn con gái SG, nhưng một giọng như giọng bố, giọng ông, giọng em trai, giọng những thằng bạn, anh bạn..thì không có.

HK với mình là dấu hiệu đầu tiên của NHÀ, trên quãng đường về, và là điểm cuối cùng của NHÀ mình dừng lại trước khi sang bờ kia của Thái Bình dương.

Lại đang cảm thấy mình bắt đầu một hành trình mới toanh, lại không biết đi tiếp về đâu, trong khi đây đáng lẽ là chặng cuối cùng trong cái hành trình đã bắt đầu 3 năm trước. Lúc ở trên máy bay nghĩ quyền quyết định là ở mình cả mà, sao lại cứ phải mặc định quyết định là khó khăn và mình chưa chắc đã được chọn điều sẽ làm mình hạnh phúc?

À, lúc nãy khi máy bay cất cánh, đã có vài giọt nước mắt lăn ra. Không nghĩ đi đến lần thứ 3 rồi mà vẫn khóc. Không khóc chứ nhờ? Chỉ là vài giọt nước mắt lăn ra thôi. Mình đang rời mảnh đất của tình yêu để đến với mảnh đất của giáo dục, của tri thức. Nghĩ đến thế và tự dưng thấy có nước trôi ra, cứ như là chực sẵn ở đấy rồi.

Sông, những con đường, cánh đồng lúa xanh, những mái nhà..nhỏ dần rồi mất hút trong màn mây trắng xóa. Nhắm mắt lại, bỏng rát.


Sân bay Vancouver, 7h tối ngày 31/8

Mình chưa bao giờ hết thích thú chuyện di chuyển giữa các múi giờ, bởi vì nó rất giống đi ngược thời gian. Mình rời HK lúc 6h chiều ngày 31, rồi lại đến Vancouver lúc 5h chiều ngày 31. Vượt qua Thái Bình Dương, mình lại đang ở thời điểm mình đã trải qua lúc trước, tất nhiên là ở hai vị trí rất xa nhau.

Cũng như sân bay HK, mình đã dừng lại ở Van vài lần, nhưng chưa bao giờ ra ngoài. Cũng giống Hong Kong, Van có cả biển và núi. Nếu như HK là chặng cuối của châu Á, thì Van là chặng đầu của châu Mỹ. Thật ra chỉ đến khi về đến Peterborough, mình mới hoàn toàn có cảm giác mình đã quay lại Canada. Còn Vancouver, thật ra ở đây nhiều dân Hồng Kong đến nỗi người ta hay gọi đùa nó là Hong-couver.

Vừa nãy máy bay đỗ lại giữa Alaska. Mình ngủ vật vờ, hai chân tê cứng vì không vận động mười mấy tiếng, lúc tỉnh dậy thấy lao xao lao xao, có tiếng người ho sặc sụa, quang cảnh khá dáo dác. Mình cứ tưởng mặt nạ dưỡng khí sắp sửa rơi ra rồi. Tự nhiên mở cửa sổ lên thì thấy máy bay đang đứng dưới mặt đất, xung quanh tuyết trắng xóa. Lúc sau nghe thông báo là đang dừng ở Alaska. Mình tưởng dừng tiếp nhiên liệu hay gì đó, mà chẳng hiểu ở trên tuyết không có đường băng thì sẽ cất cánh kiểu gì. Rồi bay lên lúc nào không biết. Mở mắt lần tiếp theo thì thấy đang là là mặt biển, đoạn này thì tưởng chuẩn bị lôi áo phao ra nhảy dù xuống biển. Nhưng không, máy bay đỗ xuống sân bay của một hòn đảo này đó. Rồi một toán người đi lên và hành khách được yêu cầu ngồi im tại chỗ không nhúc nhích. Trí tưởng tượng tiếp tục được phát huy tích cực, mình nghĩ ngay đến người ta phun thuốc sát trùng, hoặc là tìm tội phạm chạy trốn. Nhưng cũng không nốt. Ngó thấy một anh đeo ống nghe tim phổi. Chắc là có ai đó bị ốm nên mới phải hạ cánh khẩn như vậy.

Và tất lẽ dĩ ngẫu, mình đã lỡ chuyến bay đến Toronto lúc 4 rưỡi. Hình như máy bay đáp xuống lúc 5h kém 15. Và giờ thì mình chuẩn bị phải bay đến Edmonton, rồi mới từ đó bay về Toronto. Lúc đứng xếp hàng chờ đến lượt làm thủ tục, mình thấy bảo hoặc sáng mai bay và tối nay ngủ lại ở đây, hoặc đêm khuya nay bay. Thế đấy, cuối cùng thì mình không phải chờ lâu lắm, nhưng lại thêm một chặng đường nữa. Vậy là mình dừng lại 5 sân bay trong chuyến đi này.

5 chặng dừng và trên dưới 40 tiếng vạ vật. Đang tự hỏi tại sao mình phải đi xa thế. Thật ra không có khái niệm là mình đang ở châu Mỹ đâu. Mỗi lần nghĩ đến châu Mỹ vẫn hay tưởng tượng ra những người thổ dân ở vùng Nam Mỹ, với nhiều hình thù vẽ trên xương sống, cái giáo và mũ lông chim. Như kiểu Canada và châu Mỹ là 2 khái niệm không liên quan đến nhau trong đầu mình. Mà mới nghĩ ra là, đây là điểm xa nhất mình có thể đi. Kể ra trái đất cũng không đến nỗi to khó tưởng tượng. Đường kính của nó, trong trường hợp của mình là một đầu Ca một đầu Việt dài 14 ngàn km. Tại sao mình lại chọn điểm xa nhất để đi như thế nhờ?

Lúc nãy mình xếp được 2 cái vali lên xe đẩy một cách nhẹ nhàng và hiên ngang nhớ. Xời. Mấy ông to béo đứng ở đấy mà chẳng ông nào ra giúp gì cả. Nhưng mình đã bê được lên, xếp gọn gàng tử tế để è cổ ra đẩy. Tự thấy là mình siêu phết, 2 vali mỗi cái 20 cân, 1 cái balo to đeo sau lưng và một túi nhỏ đeo bên vai, đi phăm phăm nhanh hơn mấy người khác. Mùi đầu tiên chào mừng mình khi đặt chân lên Canada, vẫn như mọi khi, là mùi nước hoa và mùi mỡ rán của đồ ăn nhanh. 2 loại mùi này in đậm trong đầu mình với tư cách là những mùi đặc trưng nhất của đất nước này.


Sân bay Edmonton, 9h tối ngày 31/8


Chuyến bay từ Vancouver đến Edmonton khá ngắn, chỉ hơn một tiếng. Điều duy nhất mình nghĩ đến là hi vọng sân bay này nhỏ, vì nếu không sẽ không kịp thời gian để lên chuyến bay đi Toronto đã sắp giờ. Máy bay từ Van hoãn một tiếng, nên thay vì có tiếng rưỡi để chuyển máy bay thì mình chỉ có hai mươi phút. Nếu lại lỡ chuyến bay này nữa thì mệt mỏi lắm.

Rất may, đúng là nó nhỏ thật. Mình là một trong những hành khách cuối cùng phi lên máy bay, và vừa ngồi yên vị thì máy bay khởi hành. Chưa có chuyến đi nào chật vật như lần này. Buồn ngủ rũ ra như tàu lá. Ngồi trên máy bay, ngồi chờ ở sân bay, đứng xếp hàng làm thủ tục, giá được ngả lưng xuống nằm một lúc thay vì cứ ngoẹo đầu ngủ gật rồi lại co quắp hết bên này đến bên kia thì tốt. Thật ra nếu bị lỡ chuyến mà được ngủ trên một cái giường êm và không phải trả tiền thì tình hình cũng không đến nỗi quá tệ.

Sân bay Toronto, 6h sáng ngày 1/9

Mình chưa bao giờ dừng lại sân bay này lâu, vì cả 2 lần trước đến đây đều có người chờ sẵn để đón. Lần này tự đi một mình. Lại 2 tay kéo 2 vali, vai đeo balo và túi xách.

Lúc máy bay chuẩn bị đáp xuống, thấy phía chân trời đang dần ửng hồng. Giống hệt ấn tượng đầu tiên của mình về một ngày thu ở Canada 3 năm trước. Nắng vàng rộm. Khởi đầu tươi đẹp của một tháng 9 dịu dàng.

Những con đường vẫn rộng và nhiều ô tô như thế. Bác lái xe bus từ sân bay về bến xe Greyhound rất dễ thương, thỉnh thoảng bác hát một mình, toàn gọi mình là my darling, my baby, young lady. Thật ra mình chưa bao giờ hết thích nghe người khác gọi bằng những danh từ êm ái như vậy, và mỗi lần nghe đều ngoác miệng ra cười. Trên quãng đường từ chỗ đỗ xe đến bến Greyhound, có một bạn thấy mình lặc lè kéo 2 cái vali to tướng đã kéo giúp một cái. Người tốt cũng chẳng đến nỗi hiếm lắm.

Năm nay mình sẽ lên Toronto nhiều hơn, và nhất là sẽ đi một mình. Tự nhủ là mình sẽ cố gắng hiểu rõ thành phố này hơn. Không phải bằng cách đi bus, hay ngồi trong ô tô phóng vù vù qua những con đường. Toronto từ trước đến nay trong đầu mình chỉ là chỗ để đi chợ mua mấy nguyên liệu châu Á không tìm được ở Peterborough, hoặc đi ăn phở khi anh Tuấn hứng lên muốn chở đi, hoặc mua sắm khi chị Trang nổi máu thèm mua sắm. Vụt qua tầm mắt là những con hồ to hơn cả nước Việt Nam mình, những cây cầu, bảo tàng, nhà thờ, những cánh chim bồ câu. Mùa đông dài đằng đẵng của xứ sở này cũng là một cản trở, vì chắc mình không lang thang được nhiều, nhưng đặt cố gắng mỗi lần lên đây đi thăm một địa điểm chắc là làm được đấy nhỉ.

Peterborough, nửa đêm ngày 1/9

Thế là cuối cùng mình cũng đến được một nơi để dừng chân. Xuống bus Greyhound, 2 cái taxi duy nhất đứng ở đó đã có người lên. Điện thoại thì không dùng được. Mình đứng ngó một lúc cuối cùng đành quyết định sẽ đi bộ. Một minh chứng rõ rệt cho sự heo hút của Peterborough là không có cái taxi nào đi loăng quăng trên đường để vẫy. Không có điện thoại coi như xong.

Mình vừa lôi vừa kéo vừa đẩy. Thật ra 2 cái vali không mệt bằng cái balo có laptop nặng trịch ở trên vai. Đau và mỏi đến phát ho. Mọi khi toàn đi bus, không nghĩ là đoạn đường dài thế này. Mình ì ạch như con sên, cứ chốc chốc lại dừng lại, đứng nhăn nhó, mỗi lần qua đường phải hì hục nhất từng cái vali xuống lòng đường, rồi lại hì hục nhấc lên và tiếp tục kéo.

Có rất nhiều người nhìn mình, có ánh nhìn tò mò, có ánh nhìn ngạc nhiên, có ánh nhìn thương cảm. Tất nhiên rồi, một đứa con gái bé tí (theo tiêu chuẩn số đo Canada thì mình bé xíu), ì ạch vật lộn với một mớ hành lý to tổ chảng trên đường nắng chang chang. Cuối cùng, khoảng gần một nửa chặng đường thì có một bác đang đi ngược chiều nhìn mình và bảo “để bác giúp cháu một tay”.

Thật ra có những thứ mình nghĩ là không làm được chẳng qua vì mình có quyền không làm. Nhưng khi lựa chọn đó không còn nữa, nghĩa là mình bắt buộc phải làm, thì đấy lại là chuyện khác.

Kéo 2 cái vali và vác 1 cái balo to uỵch như thế, đi bộ giữa trời nắng chang chang như thế để làm gì? Có ai ngợi khen là mình đã vượt qua chính mình, chiến thắng bản thân và lập nên một kì tích không? Không, tất nhiên là không. Dù rõ ràng với mình việc đấy khó khăn hơn ngồi đọc vài quyển sách nghìn trang và viết một bài luận được cho là xuất sắc. Chẳng qua vì không còn lựa chọn nào khác. Phải làm. Đấy là câu trả lời cho câu hỏi tự dưng tấy lên và nhưng nhức suốt những tiếng đồng hồ đằng đẵng ngất ngư trên máy bay. Tại sao mình phải đi xa thế, điểm xa nhất mình có thể đi, là đầu kia của đường kính thế giới? Cái này mình đã trả lời hồi lớp 11 rồi, nhưng đã quên mất trong đống bùng nhùng gọi là tương lai, mong muốn, sở thích, trách nhiệm và khả năng. Đấy, chính là việc kéo vali đấy, phát biểu thành lời là tự ép bản thân vào những giới hạn, để xem mình có thể chịu được đến đâu.

Lang thang mãi, rồi cũng có chỗ để dừng lại, tạm gọi là nhà ở cách xa nhà nửa vòng trái đất. Những nơi như sân bay không phải là chỗ dừng chân, mà chỉ là điểm nối để đi tiếp những chặng đường mới. Mình lại phải đối mặt với một đống bừa bộn. Lại những công việc cũ theo trình tự cũ. Sắp xếp, dọn dẹp. Phòng mới rộng, hình như là căn phòng rộng nhất mình từng thuê, cạnh bếp và biệt lập với các phòng khác. Điểm bất lợi lớn nhất là nó rất xa WC, và mùa đông có lẽ sẽ lạnh. Điểm bất lợi thứ nhì là không có tủ quần áo. Lúc chiều nghĩ sẽ để quần áo trong vali thay vì bỏ tiền ra mua một cái tủ giấy, vì cũng không ở đây lâu, nhưng mà buột thốt lên: mình thực sự không thích sống tạm bợ tí nào..

Chỉ là ở trọ, vì thế không muốn bỏ quá nhiều công sức cho nó. Minh sẽ rời đi sớm thôi. Nhưng cả cuộc đời này, chẳng phải cũng chỉ là một lần ở trọ dài hay sao?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét