Được tạo bởi Blogger.

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010

Sau rất nhiều tháng ngày suy nghĩ, đắn đo, cân nhắc và lượn lờ xem giá trên các trang web bán đồ điện tử, cuối cùng tôi cũng mua một cái ổ cứng di động. Và tôi cực kì hài lòng thấy những dữ liệu quý giá của mình từ giờ được giữ an toàn trong cái thiết bị ấy. Phim, ảnh, bài viết, thư từ, nhạc nhẽo.. những kỉ niệm, kí ức, suy nghĩ và tình cảm đã được số hóa, cất gọn vào góc tủ và được đảm bảo sẽ không mất đi.

Tôi đã đứng tim nhiều phen với cái laptop Compaq C500 3 năm tuổi. Cứ đang chạy bình thường, bỗng dưng một hôm nó không lên nữa. Hoặc đang chạy nó tắt phụt, và không chịu thức dậy nữa. Tôi sẽ toát mồ hôi cạy cục người sửa hộ hoặc hì hục cài lại Win. Lần nào cũng sợ những kỉ niệm, kí ức của mình sẽ biến mất vĩnh viễn.

Thật ra để ở đó cũng chưa chắc tôi đã giở ra xem lại thường xuyên. Tôi chỉ muốn ngoài trí nhớ của mình, những gì tôi đã từng trải nghiệm sẽ được giữ lại dưới dạng hình ảnh, âm thanh, chữ viết. Để một ngày tôi giở ra và gật gù, đã có thời mình sống như thế..

Thế nên mỗi lần cái máy không lên nữa tôi lại thấy cùng cực. Tôi sợ mọi thứ sẽ hóa ra hư không và vĩnh viễn không thể lấy lại được. Tôi vốn là một đứa thích lưu giữ quá khứ. Có một đợt máy hỏng nhiều, tôi cứ tắt máy đi là lại nơm nớp lo sợ không biết ngày mai bật lại nó có lên nữa không, hay sẽ như hôm kia hôm kìa, lúc tắt đi còn bình thường thế mà hôm sau hí hửng bật thì không thể nào khởi động được nữa.

Hôm đó tôi đi ngủ với nỗi nơm nớp thường trực đó, và nghĩ, giá cảm giác đó cũng đến nhưng không phải với laptop, mà với những người thân yêu của mình. Tôi được nếm trải cảm giác chết đi sống lại của máy tính, nên biết sợ một ngày nó sẽ không thức dậy nữa, biết nó cất giữ quá nhiều tôi, và biết sợ cho sự mong manh của cái bộ máy hơn hai cân đấy.

Tôi nhận thức rõ được rằng nó có thể ra đi bất cứ lúc nào. Khi ra đi nó sẽ để lại cho tôi một khoảng trống. Rất có thể sẽ trống hươ trống hoác, vì tôi đã quên sạch những kí ức tôi nhờ nó giữ hộ. Và tôi cũng thấm thía sự vui mừng khôn xiết của vài lần cứ ngỡ nó đã vĩnh viễn im lìm rồi lại nghe tiếng máy rì rì và đèn hiệu nhấp nháy sau cái ấn tay vào nút khởi động.

Nói ngắn gọn, đối với tôi cái laptop quan trọng, càng quan trọng hơn vì tôi đã được nếm trải sự chết đi sống lại của nó, và hiểu rất rõ nó không bất diệt mà hoàn toàn có thể ra đi bất cứ lúc nào.

Nhưng đấy là bởi vì nó chỉ là một cái máy. Nó nhận tất cả những thứ tôi gửi, tất nhiên trong khả năng của nó, và người ta có thể cứu sống nó sau vài tuần chết lâm sàng bằng cách thay vài bộ phận. Nhưng con người thì không thế. Một khi tôi ngấm được sự mất mát thì người thân yêu của tôi đã không tỉnh dậy được rồi. Trong ý niệm của mình, tôi không hình dung được cái chết. Tôi chưa thực sự mất ai cực kì gần gũi. Và trước khi nhắm mắt đêm đấy, tôi nghĩ giá mình được cho cơ hội thứ hai với những người thân yêu, như với cái máy, để mình biết sự sống là mong manh và cái chết là điều không thể làm lại được.

Tôi hiểu rõ mọi người sẽ không ở bên mình mãi, mà sẽ ra đi một ngày nào đó, xa hoặc gần. Tôi hay sợ những chuyện không hay xảy ra khi mình đi vắng. Nhưng nỗi sợ đó dù sao nó vẫn không thật, ít nhất là không thật bằng nỗi sợ cho cái laptop của tôi.

Giá mà tôi hiểu rõ được rồi vẫn làm lại được, chẳng hạn như bị mất một bài viết đang gõ dở trên word. Nhưng rõ ràng sự sống của con người là không thể quay ngược, trong khi chữ thì gõ lại được, dù mất thời gian. Còn tôi thì vẫn cứ nhởn nhơ.

Ông ngoại đang nằm viện. Viêm tụy và sỏi mật. Ngày một ngày hai, bác sĩ bảo thế….

0 nhận xét:

Đăng nhận xét