Được tạo bởi Blogger.

Thứ Hai, 20 tháng 9, 2010

-         Đi Toronto không?
-         Đi. Bây giờ á?
-         Ừ. Chuẩn bị quần áo đi, nửa tiếng nữa đi nhớ.
-         Okie

Và thế là chúng tôi đi. Đến một thành phố cách mình gần 200km, nếu đường thông thoáng mất khoảng tiếng rưỡi, nếu đường tắc có thể mất hai tiếng hoặc hơn. Đi mà không cần biết mình sẽ ở đâu, làm gì, thậm chí sẽ ở lại trong bao lâu. Vì chúng tôi có sẵn xe, sẵn người lái, lạc đường đã có GPS, đói đã có thẻ trong ví để tạt vào hàng quán nào đó ăn, đêm cũng đã hỏi được chỗ ngủ nhờ. Đi chẳng cần lên kế hoạch, vạch trước cung đường, định sẵn nơi đến, một đứa hỏi, bốn đứa kia gật đầu, tôi chỉ vớ đúng cái bàn chải đánh răng, hai cái kính, một quyển sách, cái ví và hai bộ underwear, nhét vào túi. Mang thêm áo lạnh, vài cái túi ngủ, hai quyển sách hướng dẫn du lịch mượn từ thư viện thành phố, năm đứa chui vào xe và dắt díu nhau đi Toronto.

Anh Tuấn, người anh lớn của chúng tôi, là kiểu người mà khi ở bên cạnh, bạn có cảm giác nếu trời sập xuống, kể cả nếu bạn không được nhởn nhơ đứng xem anh ý chống hộ, thì ít nhất bạn cũng biết chắc sẽ không bị đè bẹp một mình. Anh là người lặng lẽ chống chọi cơn buồn ngủ bằng ý chí thép để lái xe băng băng trên đường cao tốc tối hù khi chúng tôi vật vờ dựa nhau ngủ ngon lành, cũng là người sẵn sàng lái vòng vèo để mua được đồ ngon và rẻ nếu ai đó trong chúng tôi muốn. Anh cũng là người tôi luôn cười nịnh bợ để san bớt cơm và thức ăn sang bát khi tôi no quá chẳng muốn ăn nữa. Luôn là người ngủ sau cùng và thức dậy đầu tiên, thậm chí trải giường đắp chăn cho chúng tôi mỗi lần đi chơi xa. Anh sẽ nằm ở chỗ lạnh nhất, ngồi ở chỗ gồ ghề nhất, giành làm những việc nặng nhất, ăn khi mọi người đều đã có phần và trả tiền chung để mọi người trả lại  mình sau (rồi chẳng bao giờ nhắc nếu đứa nào lỡ quên mất). Nói chung, anh Tuấn là kiểu người mà khi đi cùng, bạn sẽ luôn cảm thấy an toàn.

Linh, cô nàng tự nhận là nếu nàng là con trai thì bọn con gái sẽ rất sướng, vì cũng theo lời nàng, do nhiễm tính của cụ thân sinh là cán bộ Đoàn, nàng mạnh mẽ, xốc vác, thích chăm lo cho mọi người. Trong mỗi chuyến đi nàng có mặt, nàng sẽ là người tìm hiểu, thăm dò ý kiến và quyết định những điểm dừng chân. Nàng thích vận động, thích khám phá, đã đi nhiều và không thích đến những điểm du lịch thông thường. Còn lại tôi, Vũ và em Linh (lính mới nhập hội), ba đứa hoặc không biết hoặc thế nào cũng được, nhưng không kêu ca, không đòi hỏi, không có lập trường vững vàng và chủ kiến mạnh mẽ. Thế nên chúng tôi làm thành một nhóm hoàn hảo, đi chơi khi trong túi chỉ có một cái bàn chải và hai bộ quần áo lót.

Đến Toronto khi trời đã tối, chúng tôi chỉ kịp hô hào nhóm bạn đang sống đó, là các anh chị đã từng học ở Trent, giờ hoặc đang đi làm, hoặc đang học tiếp lên cao, ra một hàng ăn được anh Tuấn giới thiệu là ngon và rẻ. Bữa tối có mực rán, đậu xào rau, sa lát xoài, cháo măng cá, mì thập cẩm. Ăn uống no say, kế hoạch đi dạo downtown Toronto bị phá sản vì lạnh và ăn no ì ạch quá. Chúng tôi kéo về nhà một anh, đi dạo vài vòng rồi chơi bài Uno. Hơn một giờ sáng, tôi và hai nàng Linh ngủ trên giường của chủ nhà, giường hơi được bơm lên cho Vũ, anh Thành chủ nhà ngủ trên ghế sofa ngoài phòng khách còn anh Tuấn trải túi ngủ nằm trên sàn.

Cuộc đi chơi thực sự bắt đầu vào sáng hôm sau. Kế hoạch được vạch ra là đi tàu điện ngầm đến một festival của dân Ukraine, tiếp đó là đến High Park ngay gần, đi dạo loanh quanh nếu còn sức rồi về sớm. Vì muốn đi chơi trong nội thành Toronto, đi ô tô là tối kiến. Đường cũng không hẹp, nhưng mỗi lần tìm chỗ đỗ xe rất mệt mỏi nên sử dụng hệ thống giao thông công cộng dày đặc của Toronto mới là lựa chọn tối ưu, nhất là khi cuối tuần nếu đi theo nhóm được giảm giá rất rẻ. Những tòa nhà xếp ngay ngắn, cây cối đứng thành hàng và ô tô đi đều tăm tắp, ngay cả thành phố được coi là lộn xộn bậc nhất của Canada do có thành phần dân cư đa dạng sắc tộc, so với Hà Nội vẫn nằm gọn trong nếp quy củ chặt chẽ. Như thế cũng hay, chỉ là với những đứa lớn lên trong mớ hỗn độn và ngày càng hỗn độn hơn gọi là Hà Nội như tôi, sự gọn ghẽ đó nhiều khi đâm ra tẻ nhạt.

Một ngày thứ bảy không nắng đẹp. Cây ở Toronto lá vẫn chưa chuyển màu, trong khi nhiều cây ở Peterborough đã đỏ được nửa tán. Tôi ngồi trong một khoang tàu điện, đập vào tai từ mọi hướng là rất nhiều ngôn ngữ khác nhau. Mặc dù thế, phần lớn thời gian toa tàu rất trầm mặc, vì mọi người lên và xuống rất nhanh, những khuôn mặt thoắt xuất hiện rồi lại thoắt biến mất. Mỗi lần con tàu rùng mình dừng lại, nó chở lên những hơi thở mới, rộn rạo lên được chừng hai phút, rồi lại tan biến hết. Tôi thấy những đôi mắt khép hờ, mái đầu dựa vào cột, những đôi tai bị bịt lại bởi một giai điệu nào đó ngăn cách  người nghe với thế giới. Tôi thấy những ánh mắt hoặc nhìn xuống chân, hoặc nhìn lên trần, nhìn vào một tờ báo, hoặc qua cửa sổ (dù bên ngoài chẳng có cảnh gì), hoặc một điểm vô định nào đó, chỉ không nhìn vào nhau. Tôi nhận ra điều này và lén lấy máy ảnh chụp một gương mặt đối diện thẫn thờ, để ghi lại khoảnh khắc đặc trưng của đời sống thành thị, nơi người ta bị bao vây bởi quá nhiều ánh mắt đến nỗi không dám dừng lại ở bất cứ ánh mắt nào, trên một toa tàu là không gian họ bước lên không phải để dừng lại, mà để thoát ra khi đã đến một không gian khác. Một người phụ nữ cau mày nhìn tôi. Tôi không nhìn thấy nhưng cảm thấy ánh mắt đó. Tôi tự hỏi nếu bây giờ tôi nhìn chăm chú một người lạ trên tàu và tìm mọi cách bắt chuyện, có bao nhiêu phần trăm họ sẽ hồ hở đáp lại, bao nhiêu phần trăm sẽ sờ tay giữ túi xách và bao nhiêu nhìn tôi như một kẻ quái gở. Tiếng phụ nữ đã được ghi âm, nhấn vào từng từ, lập đi lập lại vô cảm. “Arriving at St George. St George Station.” Như một bản giao hưởng ru những tâm hồn thành thị.

Festival của dân Ukraine. Rất nhiều trẻ con và chó, hoặc là vì tôi bị thu hút bởi hai kiểu nhân vật này, hoặc vì trong mỗi dịp tụ họp ngoài trời, ngay khi còn có thể, dân Canada dắt chó và trẻ con theo. Trẻ con rất xinh, chó cũng thế, và đều vô tư như nhau. Chúng tôi đi dọc hai ba dãy phố đầy những gian hàng với những hàng hóa quen thuộc có mặt trong tất cả hội chợ, không có gì hấp dẫn. Đu quay, cầu trượt, nhà phao được dựng lên cho trẻ con. Tôi nhớ đến bãi biển Sầm Sơn, cách 30m lại có một nhà phao, một đu quay, một chỗ ném bóng nhận quà. Có phải trẻ con ở đâu cũng giống nhau không? Niềm vui và những thứ làm chúng vui giống nhau. Chỉ đến khi lớn lên, suy nghĩ, ngôn ngữ và những ràng buộc mới làm chúng khác đi và không hiểu nhau nữa? Tôi nghĩ những điều này khi ngồi bó gối trên vỉa hè, tai nghe tiếng guitar từ một người đàn ông đang gảy đàn xin tiền và ngắm vài bà mẹ giọng đặc sệt vùng Đông Âu nói với hai đứa con một gái một trai hớn hở xin tiền đi chơi cầu trượt, trong khi các bạn tôi say sưa trong cửa hàng bánh ngọt thơm phức mùi bơ ấm.

Phần còn lại của ngày thứ bảy là chụp ảnh, đi dọc theo con đường mòn xuyên đồi trong công viên, anh Tùng từ nhà ra chơi cùng, chở bọn tôi đến gần bờ hồ Ontario mênh mông không thấy bờ và những trảng hoa vàng rực. Kết thúc ngày bằng bữa tối ở hàng đồ nướng Hàn Quốc. Nướng, ăn và uống, cho đến lúc có người bảo đi về thôi.

Thế là chúng tôi đi về. Bạn biết không, ngồi trên xe, lao với tốc độ 110km/h, rúm ró vào nhau, bên ngoài tối hù, trong xe vang lên giọng của Nguyễn Hải Phong, bao nhiêu năm rồi làm gì và được gì, hai nàng Linh lẩm nhẩm hát theo, tôi thấy mình tụt hẳn ra khỏi thế giới xung quanh. Có một số thứ, một số điều, một số người và một số cảm giác, chỉ đặc biệt khi xuất hiện vào đúng một khoảng thời gian nào đó. Ngay lúc đấy, tôi biết là sau này, nếu tôi có lại đi trên đường cao tốc và nghe bài hát này, tôi cũng sẽ không gặm nhấm lại cảm giác này nữa.

Đấy là khi bỗng thấy gần nhau một cách lạ lùng. Như không gian xung quanh đột ngột cô lại và bạn thấy mình được che chở.

Là khi bạn biết sẽ không còn nhiều những chuyến đi ngẫu hứng và vô lo. Những chuyến đi bắt đầu bằng “đi không, nửa tiếng nữa nhé” và kết thúc bằng một cơn buồn ngủ dễ chịu bạn không cần kháng cự khi biết mình đang ngồi trên một chiếc xe cực kì an toàn. Những chuyến đi của một nhóm người trẻ cô đơn, không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì ngoài chính bản thân mình. Những chuyến đi ý nghĩa vì những điều đã nhìn thấy, nếm thử, trải qua, và quan trọng nhất là vì, những kẻ cô đơn biết mình có nhau.


0 nhận xét:

Đăng nhận xét